Thứ Bảy, 14 tháng 6, 2014

[Longfic | Dịch] Kiara Malfoy (chuyện tình Fred Weasley): chap 1



Title story: Kiara Malfoy (a Fred Weasley love story)
Author: fredweasleyismyking
Translator: Thảo Cami
Link: http://www.wattpad.com/1586670-kiara-malfoy-a-fred-weasley-love-story-kiara
Disclaimer: tôi không sở hữu gì ngoài bản dịch.

CHAP 1: TRỞ LẠI HOGWARTS

 
~ Kiara
Đôi mắt tôi rung nhẹ khi ánh sáng bắt đầu chiếu tới đôi mắt tôi. Tôi mở mắt ra và nhìn quanh căn phòng. Ánh sáng được chiếu từ cửa sổ thủy tinh bên cạnh giường.
Tôi rên rỉ và đổ sập lại xuống gối. Tôi cứ như vậy cho đến khi tôi nhận ra nơi tôi ở những ngày nay.
Ngày một tháng chín này tôi sẽ trở lại Hogwarts. Tôi mỉm cười và bật ra khỏi giường như một con ngốc. Tôi cười như điên, tôi cứ nghĩ làm thế nào mà cuối cùng tôi cũng được quay trở lại.
Tôi đã bỏ lở những người bạn của tôi trong kỳ nghỉ vừa qua. Chỉ vì cha tôi đã đảm bảo rằng không có thư từ gì từ họ, nên chúng không bao giờ đến được với tôi. Ông luôn đốt chúng và đả kích một lần nữa để tra tấn tôi.
“Không. Đừng nghĩ như vậy chứ”, tôi nghĩ. Những suy nghĩ của tôi luôn đúng. Tại sao tôi nên nghĩ về tất cả những lần tôi bị tra tấn trong suốt mùa hè này khi cuối cùng tôi cũng được rời khỏi đây? Tôi mỉm cười và đẩy những ý nghĩ khủng khiếp ra khỏi đầu mình.
Tôi đi đến chiếc gương của tủ quần áo và thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đó. Trông tôi khiếp quá. Tóc thì bị nhuộn đỏ bởi máu của tôi và chiếc áo sơ mi cũ cùng chiếc quần jean cũng bê bết máu. Tôi không thể đến Ngã tư vua như thế này được.
Tôi đi trong tủ áo và kiếm cho mình một bột đồ năng động để mặc. Nó trống không thậm chí tôi nghĩ đây là căn phòng dành cho khách. Toàn bộ trong tủ áo là nhiều loại quần áo khác nhau. Một bên là quần áo phụ nữ bên kia là quần áo đàn ông.
Tôi đến bên phần của con gái và bắt đầu lục lọi quần áo. Hầu hết chúng đều là áo choàng rất thanh lịch. Tôi không thể mặc chúng đến ga Ngã tư vua. Chúng quá kiểu cách. Tôi vẫn tiếp tục lục lọi cho đến khi tìm được một số quần áo muggle. Tôi sẽ mặc chúng.
Tôi chọn ra một chiếc áo thun trắng đơn giản và một chiếc váy tầng mỏng màu đen. Vì quần áo muggle, chúng rất bình thường nhưng tất cả quần áo muggle là rất đúng luật lệ. Cha mẹ tôi mặc trang phục đắt tiền để thể hiện họ giàu có như thế nào. Sau đó tôi lấy ra một đôi giày đen mà nó phù hợp với chiếc áo trước khi ra khỏi tủ quần áo và bước vào phòng tắm.
Bên trong nó rất lớn và phù hợp với một vị vua. Cứ như  những phòng tắm khác nằm trong thái ấp Malfoy vậy đó. Cái bồn tắm lớn và lấp lánh màu trắng với các cạnh vàng. Nó giống như hồ bơi hơn là bồn tắm. Những vòi nước vàng ròng được đặt trên cạnh, mỗi  cái là một thứ chất lỏng khác nhau.
Bên cạnh bồn tắm là cái vòi sen lớn. Nó phù hợp với cái vòi nước một cách hoàn hảo nhưng một bức tường được xây dựng để che bên trong.
Nhà vệ sinh kế bên phòng tắm với bồn rửa đôi đầy đủ với tủ để khăn màu xanh lá cây viền bạc.
Căn phòng tắm hoàn thiện với bức tường phản chiếu và giá khăn bằng vàng, giữ những chiếc khăn xanh viền bạc.
Tôi đi qua ghạch lạnh, làm tôi rùng mình và tôi bắt đầu cởi quần áo, để chúng trên mặt đất.
Tôi rùng mình vì lạnh và lướt những ngón tay trên hai cánh tay, cảm thấy nổi da gà. Tôi thở dài và bước vào vòi sen. Nó sẽ nhanh hơn bồn tắm. Tôi bật nước nóng và để nó trôi trên cơ thể trần của tôi.
Tôi quay lại và để nước nóng chảy qua mái tóc vàng. Nhìn xuống sàn phòng tắm, tôi thấy nước nóng thị hút bởi lỗ hoa sen trộn với thứ chất lỏng màu đỏ thứ mà tôi nhận thấy là máu của tôi ngày hôm qua. Tôi dứt mắt ra khỏi nó và tập trung làm sạch máu khô thứ bao phủ trên người tôi.
Cuối cùng, khi tôi chắc chắn tôi đã làm sạch máu khô, tôi tắt nước nóng và bước ra, lấy cái khăn xanh khỏi giá.
Tôi lau khô người và tóc trước khi mặc quần áo và xỏ nhanh đôi giày đen mà tôi chọn ra.
Những tấm gương trên tường đã được làm sạch và tôi kiểm tra hình ảnh phản chiếu của mình, ghi nhớ những gì Fred Weasley đã nói ở lệ hội Yule Ball năm ngoái trong cuộc thi Tam Pháp Thuật.
 Tôi đã thực sự tuyệt đẹp ở tuổi mười lăm khi Fred nhanh chóng chỉ ra nét đẹp đó lúc ảnh nhìn thấy tôi lần đầu tại Yule Ball. Mắt anh ấy mở to và hàm thì không thể ngậm lại được trước vẻ đẹp của tôi.
Chờ chút, tại sao tôi lại nghĩ về Fred Weasley? Tôi lắc đầu và quyết định cho qua, đẩy Fred ra khỏi đầu tôi.
Tôi mở ngăn kéo dưới bồn rửa và lấy lược chải tóc ra. Tôi kéo gỡ những nút rối trên tóc, cuối cùng nó cũng gỡ ra được. Việc chải chuốt trở nên dễ dàng hơn và cây lược chải tóc chỉ lướt qua tóc tôi cho đến khi nó mềm mượt và óng ả dưới ánh đèn.
Hôm nay tôi đã mất quá nhiều thời gian để chăm chút cho vẻ ngoài của mình. Nó không phải là điều diễn ra hàng ngày đối với tôi. Nhưng tôi phải cố gắng làm cho bản thân mình phải hơn chữ tốt hôm nay vì thế sẽ không ai có thể ngờ rằng tôi đã có một mùa hè tồi tệ. Không ai biết điều gì đã xãy ra cho tôi. Và nó cứ tiếp tục như vậy.
Một điều dù rằng nó sẽ không bao giờ là kỷ niệm đẹp từ mủa hè của tôi. Chúng sẽ ám ảnh tôi mãi mãi.
Tôi đặt cây lược trở lại ngăn kéo và lấy ra một số đồ trang điểm. Tôi không trang điểm thường lắm, chỉ vì ngày hôm nay thôi. Tôi thực sự cần nó. Hầu hết mọi người sẽ sửng sốt khi tôi trang điểm, hãy để tôi làm điều này. Làn da và khuôn mặt có vẻ ổn. Nhưng vì tôi bị tra tấn nên tôi quyết định sử dụng nó.
Tôi đánh một lớp phần nền trên da vì thế chúng trông như làn da tự nhiên và sử dụng một chút mascara và một chút kẻ mắt trên đôi mắt của tôi. Tôi mỉm cười trước hình ảnh phản chiếu của mình, xoay người lại một chút trước khi đặt đồ trang điểm trở lại, nhặt lấy chiếc áo nhuộm máu  trên sàn và rời khỏi phòng tắm.
 Tôi ném chiếc áo trên tay tôi lên giường bốn cọc, biết rằng gia tinh sẽ thu dọn nó. Thật là tệ khi tôi phải để lại cho gia tinh dọn, nhưng tôi phải làm như vậy. Tôi không thể mạo hiểm để cha tôi bắt được.
Một tiếng gầm gừ thoát ra từ môi tôi khi cơn thịnh nộ lấp đầy tôi trước ý nghĩ của người đàn ông mà tôi gọi là cha. Những ý nghĩ khác vang lên trong đầu tôi.
Thật là ngu ngốc, sự tra tấn của tên khốn bệnh hoạn. Làm sao mà ông ta có thể tra tấn con gái của mình kia chứ? Làm sao con người có thể trở nên mục rỗng như thế? Cứ nhìn vào Draco đi. Ngu ngốc, xấu xa, không làm gì đáng sợ nhưng hành động như kẻ bề trên và làm luật trong trường. (sao nỡ lòng nào nói Draco của tui như vậy).
Thình lình, dạ dày tôi réo ầm ầm, dấu hiệu cho thấy tôi đã đói như thế nào và bị gián đoạn bởi suy nghĩ của tôi.
Tôi thở sâu. Bữa ăn mà tôi có cuối cùng như nhiều năm về trước. Tôi thực sự đã ăn vào sáng hôm qua, nhưng đó không phải là trọng điểm. Tôi cần ăn.
“Scarlett”, tôi thì thầm, gọi một trong những gia tinh.
Một tiếng nổ lớn vang lên và một con gia tinh đứng giữa căn phòng với đôi mắt to màu nâu. Nó thật sự gây choáng váng làm thế nào mà nhiều gia tinh được giữ trong Thái ấp Malfoy nhưng chúng luôn biến mất rất nhanh. Cha tôi thích thú tiêu khiển giết những gia tinh nếu chúng làm gì sai. Ruby là một trong số ít những gia tinh sống sót trong thời gian dài vì cô ấy không bao giờ làm cha tôi thất vọng, cũng không phải bất kỳ ai khác trong gia đình.
“Cô chủ Kiara gọi Scarlett ạ?” một con gia tinh nhỏ kêu lên.
“Đúng thế, Scarlett. Ta cần ngươi giúp đưa ta xuống nhà bếp ở tầng dưới để ăn sáng” tôi nói trầm ngâm. Tôi sẽ không để chúng làm gì nhiều hơn những gì chúng nên làm. Gia tinh ở Thái ấp Malfoy đã giúp tôi thân thiết vào mùa hè này và tôi không yêu cầu chúng cho đến khi cần.
“Cô chủ có chắc không? Tôi có thể làm điều đó bởi tôi là nô lệ của cô” Scarlett nói lẩm nhẩm, làm cho tôi điếng người bởi câu nói đó.
“Không! Ngươi không phải nô lệ của ta. Ngươi là bạn ta. Đừng nghĩ như thế nữa. Cha ta có nói gì đi chăng nữa thì ngươi cũng giống như chúng tôi. Chúng ta có cảm giác chúng ta có máu chảy trong các tĩnh mạch. Chúng ta như nhau thôi” tôi nói nhanh, làm cho Scarlett nở một nụ cười rộng.
Tôi chìa một cánh tay ra và Scarlett nắm lấy nó. Sau đó nó mở cánh cửa từ hành lang và kéo tôi tới một trong những nhà bếp của Thái ấp Malfoy.
 Tôi có thể đơn giản tự đi đến đó nhưng Scarlett biết Thái ấp nhiều hơn tôi và nó sẽ dễ dàng hơn để đi qua cha tôi bếu tôi thấy ông ấy.
“Chúng ta đến rồi” một tiếng nói vang vọng trong đầu tôi. Tôi nhìn xuống để thấy Scarlett chỉ vào cái cửa lớn màu nâu yên lặng.
“Nhà bếp nhả?” tôi hỏi yếu ớt.
 Scarlett gật đầu. Tôi nắm cái núm cửa và mở nó ra.
Nhà bếp thật là lớn. Nó thật là phi thường. Thái ấp Malfoy được biết đên với điều như này. Nó có khoảng 5 cái nhà bếp hoặc hơn. Tôi không chắc chắn. Tôi vẫn chưa thấy hết mọi thứ ở Thái ấp.
Tôi lấy mọi thứ nhưng tôi hơi rùng mình khi thất một bóng hình cao cao bước ra khỏi bóng tối và cười mỉa vào tôi. Tôi nhìn một cách khó khăn vào mắt ông ấy mà nó đã được lắp đầy với lòng căm thù sâu sắc.
“ Chào Kiara yêu dấu. Đến để ăn sáng hay cưng muốn nhiều đau đớn hơn sau tối hôm qua?” giọng cha tôi đầy chế nhạo.

-end chap 1-

Thứ Ba, 3 tháng 6, 2014

[Dramione l Oneshot l Tự sáng tác] Minh Hôn


Author: Thảo Cami
Disclaimer: nhân vật là của cô Joane còn lại là của tôi.
Summary: tình người duyên ma

MINH HÔN

Trên chiếc bàn dài màu trắng món cánh gà chiên thơm phức bay lên thành từng cuộn khói nhỏ, rồi tan biến vào không trung tạo thành mùi thơm quyến rũ. Draco gắp một chiếc cánh thả vào chiếc đĩa ở ghế đối diện.
-Hermione, món cánh gà chiên em thích ăn nhất nè. Em ăn đi.
Anh mỉm cười hạnh phúc, lại gắp một chiếc nữa để vào đĩa.
-Ăn chậm thôi, còn nhiều lắm, anh không tranh với em đâu.
Rồi một chiếc cánh nữa được đặt vào đĩa.
-Ngon lắm đúng không, gà này anh mua ở vùng rừng núi phía tây, nên thịt chắc lắm. Quan trọng là vị của nó. Đó là bí quyết của anh, không cho em biết ~ple
Cứ thế Draco gắp hết cánh gà sang đĩa kia. Chiếc đĩa đó đầy ắp, chưa vơi đi miếng nào. Không có ai ở ghế đối diện hết. Anh bần thần nhìn nó rồi oà khóc xua tất cả những thứ trên bàn xuống đất. La hét gọi tên cô
-Hermione, Hermione...
Pansy đứng rúm vào một góc hoảng sợ, cô bịt miệng mình khóc nấc lên. Anh bỗng đứng dậy gương mặt trở nên hạnh phúc vô ngần nhìn ra phía cửa nói
-Hôn lễ của chúng ta đang được chuẩn bị. Em biết không, chúng ta được tất cả mọi người chúc phúc. Xem ra trước đây đã lo xa rồi nhỉ
Rồi Draco bước ra ngoài sân đầy nắng chìm vào biển nắng chói loá . Trong nhà Pansy ngồi trượt xuống run rẩy, mái tóc đỏ nào đó ôm nhẹ lấy vai cô
-Ron...tôi sẽ không dự hôn lễ đâu. Không đâu...
Pansy lắc đầu nguầy nguậy túm chặt áo Ron. Ron thở dài chua xót, phải chi có lối thoát cho họ thì hay quá.

*********

Một dáng hình cao gầy đơn độc đứng lặng bên khung cửa phủ  rèm nhung dày, ánh mắt ngó đăm đăm ra ngoài cửa sổ. Anh đứng đó đã rất lâu nhưng tuyệt nhiên k hề cử động. 
Một tiếng thở dài đau xót phát ra từ cô gái có mái tóc đen được búi trễ nãi
-Draco, đến giờ rồi
Draco Malfoy xoay người lại mỉm cười với Pansy Pankinson. Anh rõ ràng là đang nhìn cô nhưng sao chẳng thấy cô. Anh đẹp lắm, đẹp đến mức đau lòng, tim cô thắt lên từng cơn.
-Anh có chắc việc mình sắp làm không, nó sẽ phá nát anh đó
-Ừm...
Anh trả lời như với một người nào đó ở một nơi nào đó chứ không phải cô. Pansy vùng chạy ra ngoài, cô thật không thể ở trong cái không khí này lâu hơn.

Cánh cửa lễ đường bật mở. Draco Malfoy bước vào trên tay cầm bó hoa hồng đen. Ánh sáng trùm lên người anh trông anh giống một thiên sứ lạc lối. 
Draco bước đi chậm rãi đến nơi cô dâu xinh đẹp đang ở đó. Tiếng nhạc u buồn cất lên. Pansy bật khóc, nhắm mắt, bịt tai không muốn nhìn cảnh tượng trước mắt. Ginny nhìn Draco chăm chú vài giây rồi nép mình vào Harry, nước mắt chảy thành dòng trên gò má, thật không thể nhìn lâu hơn nữa.
Hôm nay, mọi người có mặt ở đây để dự lễ cưới của Draco Malfoy và Hermione Granger. Nhưng không ai nở nột nụ cười, đôi mắt họ đều ngấn lệ. Hằn lên nỗi thương xót vô ngần.
Draco đặt bó hoa vào lòng Hermione, cô dâu của anh, cô gái đẹp nhất đêm nay. Anh cuối xuống hôn nhẹ vào trán cô, rồi dùng môi mình miết nhẹ môi cô. Cảm giác mát lạnh từ cô truyền sang khiến Draco muốn hôn lâu hơn để cho cô hơi ấm.
-Tôi là Draco Malfoy nguyện cưới Hermione Granger làm vợ dù...cái chết đã chia lìa
Nói xong anh đeo chiếc nhẫn vào tay Hermione, cơ thể cô đang lấp lánh. Anh thấy cô cũng đang mỉm cười với anh, cô đang vui đúng không?

*********

Căn phòng khách rộng lớn của phủ Malfoy đầy người. Người nào người nấy đều u sầu. Ngay cả Fred và Geoger cũng chẳng thèm pha trò nữa mà ngồi thành một đống bên cửa sổ nhìn ra ngoài ngẩn ngơ.
-Chúng ta phải làm gì đó giúp thằng bé, phải cho nó nhìn ra sự thật
Bà Weasley nói, nhắm nhẹ tay bà Malfoy an ủi. Bà ấy nhìn lên mắt ngấn lệ
-Phải, chúng ta tổ chức minh hôn là đã quá sức chịu đựng rồi. Tôi không thể chịu nổi khi thấy nó suốt ngày ngẩn ngơ nói chuyện một mình được nữa
Draco đứng ngoài cửa nghe tất cả, anh biết chứ, anh đang làm khổ mọi người nhất là mẹ và Pansy. Anh thấy họ suy sụp. Nhưng họ thì biết gì chứ. Dù Hermione có chết đi chăng nữa thì anh và cô vẫn bên nhau. Draco nhết mép rồi vui vẻ bước lên lầu. Một bóng tóc nâu đang ở trong phòng, anh chạy lại choàng tay ôm cô.
-Hermione, em đợi anh lâu không?
Rồi đặt môi mình lên môi cô. Một nụ hôn nhẹ nhàng ngọt ngào. Cơ thể cô lành lạnh nhưng không thể làm dịu mát cảm xúc bùng lên trong anh. Anh hôn sâu hơn, tham lam hơn. Tay anh đặt khắp nơi trên cơ thể cô. Nhẹ nhảng cởi lớp áo mắc trên người cô ra. Nụ hôn mơn trớn ở cổ rồi trượt dần xuống ngực. Draco bế thốc cô đặt lên giường. Những ngón tay mảnh mai của anh lướt nhẹ từ eo hông xuống đùi rồi vào bên trong.
-A... Draco....
Hơi thở nóng hổi thoát ra từ miệng anh, mồ hôi đọng trên lưng anh ngày càng nhiều, rơi xuống tấm trải giường trắng tinh. Luồng khí trong phòng luân chuyển nhanh khiến không khí trở nên nóng bỏng. Đây là thiên đường của anh, anh muốn sống như vậy muốn ở cùng người vợ ma của anh. Ai nói người và ma không thể kết duyên. Anh đang hạnh phúc ngập tràn đây này.

********

Suốt cả tháng trời mọi người tìm mọi cách để anh nhận ra sự thật, liên tục làm phiền Draco. Nhưng có một điều họ vẫn chưa biết, họ luôn cho rằng anh bị điên. Hôm nay anh phải làm cho họ sáng mắt ra mới được.
Draco bước vào phòng ăn đã đầy ắp người. Một không khí mát lạnh tràn vào phòng. Chiếc đĩa sứ trong tay Pansy rơi xuống đất vỡ tan. Nhưng chẳng ai quan tâm nó. Mọi người đang trợn tròn mắt nhìn dáng hình đứng cạnh Draco.
-Gran...Granger...cô...cô chết rồi mà.
Pansy lắp bắp mặt cắt không còn giọt máu.
-Gọi tôi là Malfoy mới đúng chứ Pansy. Và, phải tôi đã chết và đứng đây với tư cách là một hồn ma.
Ai chẳng biết cô hiện giờ là ma mà còn giới thiệu nữa chứ. Khiến cho nỗi kinh hãi của mọi người nâng thêm một bậc. Ron bụm miệng như thể sắp rú lên. Harry gắng lấy lại bình tĩnh nói
-Nhưng sao bồ vẫn ở đây. Tử thần không dắt bồ đi sao?
-Có chứ. Nhưng Draco làm minh hôn lấy mình làm vợ nên mình được quay về với anh ấy. Ổng giận lắm, vì ma đã tới tay mà còn phải nhả ra lại
Hermione cười tươi như hoa cô lấp lánh dưới ánh nắng, xinh đẹp sống động như chưa từng có cái chết nào diễn ra, như chưa từng có lời than khóc. Thái ấp Malfoy chìm trong màn ánh sáng quỷ dị, tình người duyên ma trong truyện kể giờ lại thành hiện thực.
-END-

Thứ Năm, 15 tháng 5, 2014

[Dramione l Longfic l Dịch] 10 cách kết liễu Draco Malfoy: chap 20





Title story: 10 ways to kill Draco Malfoy
Author: drakulya
Translator: Thảo Cami
Link: https://www.fanfiction.net/s/2175455/20/10-Ways-to-Kill-Draco-Malfoy
Disclaimer: tôi không sở hữu gì ngoài bản dịch

CHAP 20: HARRY

 
OK, hít thở sâu nào Potter. Phải bình tĩnh. Mày biết mày không tức giận với Blaise mà. Mày biết mày không giận mà. Ooooooooo. Aaaaaaa. Nó ổn mà. Mọi chuyện vẫn tốt đẹp. Ginny ổn. Không có chuyện gì xảy ra hết. Thôi nào. Mày biết mày có thể quên cái thứ dơ bẩn đó mà.
Ối. Chúng tôi có không nên xúc phạm? Hãy…
AHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH!
ĐỒ SLYTHERIN NGU NGỐC! ZABINI NGU NGỐC! ĐỒ LƯỠNG TÍNH NGU NGỐC! ĐỒ ĐỒNG BÓNG NGU NGỐC! CON CHỒN NGU NGỐC, người dám hôn Ginny! Gừ! Chết tiệt bọn nó hết đi! TÔI HY VỌNG TỤI NÓ XUỐNG ĐỊA NGỤC HẾT! TÔI MONG CHÚNG BỐC CHÁY TRÊN CÁN CHỔI CHO ĐẾN KHI TEO LẠI VÀ SAU ĐÓ BỊ LŨ KỀNH KỀNH ĂN! Gừ!
Phù. Nó thật tốt. Bây giờ tôi thấy khá hơn một chút rồi.
“Ừm, Harry…? Bồ ổn rồi chứ?” Hermione hỏi tôi lo lắng. Tôi nhận ra tôi đang đánh bức tường gần nhất bằng ghế của mình. Bà Romerta lườm tôi, nhìn chằm chằm vào những mảnh vụn mà đó là những gì còn lại của thứ từng là cái ghế gỗ. “Ý mình là, bồ đã đánh cái tường đó 10 phút rồi…Éc!” Cô ấy tránh khi tôi xoay chiếc ghế đặt nó lại cạnh bàn.
Tôi nhìn cô ấy kỳ quặc. “Có gì sao Hermione? Tại sao bồ lại né?”
Cô ấy thở ra và cười run rẩy. “K-không có gì, Harry! Mình ổn. Bồ thì sao?”
Ron đã nói chuyện với Bà Romerta  cố gắng thuyết phục bà ấy không trừng phạt tôi nặng nề về cái ghế. Sau vài phút cậu ấy trở lại, tươi cười rạng rỡ. “OK, Harry! Cô ấy nói cổ sẽ không truy cứu  vụ việc lần này, miễn là bồ trả toàn bộ số tiền để mua lại ghế. Bà Romerta nói 20 galleons. Trả cho bà ấy càng sớm càng tốt và bà ấy sẽ cho bồ ra khỏi đây”
“Ồ, cám ơn Ron. Mình đánh giá cao điều đó”. Tôi vỗ vào lưng cậu ấy, có lẽ hơi quá vui vẻ, bởi vì cậu ấy làm tiếng như bị bóp cổ và lảo đảo ra để tham gia với Hermione. Tôi nhìn vào đống gỗ dưới chân. Một số khách hàng gần đó đã bỏ đi trong sợ hãi, và những người không muốn di chuyển nhưng vẫn sợ hãi, nhìn chằm chằm tôi thận trọng, sẵn sàng né tránh nếu có bất cứ thì gì bay về phía họ. “Này…Ginny đi đâu rồi?”
Hermione trông không thoải mái. “À, em ấy nói với bọn mình là em thấy không còn mặt mũi nào nhìn bồ nữa, vì thế em ấy đã đi về Hogwarts một mình. Ý mình là, những gì Blaise làm với em ấy đã để lại vết sẹo trong tâm trí…đặc biệt nó là Blaise và tất cả”
Sự thất vọng phủ kín các nét mặt của tôi. “Ồ”. Tôi cố gắng nở một nụ cười yếu ớt và thay đổi chủ đề. “Vậy…chúng ta làm gì giờ Hermione? Quay về Hogwarts thôi và hãy sử dụng nó trước lò sưởi trong phòng sinh hoạt chung”
Hermione nhún vai, liếc nhìn tôi. “Mình không nghĩ rằng lửa sử dụng gỗ, nhưng nếu bồ cảm thấy thích nó bồ có thể giữ chúng…”
Tôi lắc đầu. “Không, mình không cần nó, nhưng một mớ hỗn độn đang ở đây, không phải sao? Một ai đó có thể đi dạo và tự tử”
“Ơ, được rồi. Cái này sẽ thực tế hơn”. Hermione lấy đũa phép ra và chỉ vào đống gỗ, di chuyển cái ghế bị gãy để không có thứ gì khác bắt lửa từ nó. “Pyrifico!” gỗ bắt lửa và  bắt đầu bùng cháy nhanh chóng. Vài phút sau, tất cả những gì còn lại của chiếc ghế cháy thành tro bụi. Ron đá nó vào một góc, và ngay lập tức xuất hiện người hầu quét dọn nó.
“Chúng ta sẽ đi đâu?” Ron hỏi. Tôi gật đầu và ba chúng tôi đi ra cửa, nhưng không phải trước khi Bà Romerta gọi tôi lại.
“Cậu Potter, ta có thể nói với cậu vài lời không?”
Tôi thở dài,  nhưng bắt buộc phải quay vào sự ấm áp của quán bar. “Vâng, thưa bả Romerta?”
“Chiếc ghế?” bà nhướn mày lên. “Tôi hiểu những gì cậu Weasley nói cậu có thể trả tiền cho chiếc ghế”.
“Cậu ấy có nói” tôi nói lịch sự. “Tôi biết thực tế rằng tôi cần phải trả 20 galleon càng sớm càng tốt. Có đúng không?”
Bà Romerta gật đầu và mỉm cười với vị khách vừa mới bước vào. “Ông muốn uống gì ông Barmes?” Với tôi bà nói. “Trước khi học kỳ mới bắt đầu, nếu có thể. Tôi sẽ cho cậu thời gian đến Gringotts để lấy tiền. Tôi tin cậu sẽ nhanh chóng thanh toán”.
“Dĩ nhiên” tôi trả lời. “Nếu đó là tất cả…”
“Điều cuối cùng” cô ấy nói, vẫy tay gọi tôi lại. “Cậu Potter, làm ơn, đừng đập ghế nữa, hoặc thực hiện các hành động nguy hiểm hoặc bạo lực trong quán của tôi nữa. Hôm nay chúng ta đã có một buổi hôn công khai” tôi thấy sự tức giận dâng lên lần nữa trong từng lời nói – “Nó rất gần với một cuộc ẩu đả. Thêm với bức tường bị đánh. Tôi mất nhiều khách vào hôm nay, cậu Potter à. Đừng làm tôi mất thêm nhiều khách nữa hoặc sẽ không có quán Ba Cây Chổi trong tương lai đâu”. Bà cười với tôi mà tôi nghĩ nó là thông cảm. “Nếu cậu có bất cứ rắc rối gì cậu hãy nói với Giáo sư của cậu – họ sẽ giúp cậu”.
Tôi rùng mình khi tưởng tượng tôi sẽ có một buổi tư vấn với lão Snape:
“Thưa giáo sư! Em cảm thấy chán nản và giận dữ”
“Đi đi Potter, trước khi ta biến trò thành một con sên ngâm giấm. Vấn đề cá nhân của trò không phải là công việc của ta. Hãy nhảy xuống hồ nếu trò chán nản. Có Chúa mới biết nó sẽ làm ngôi trường rạng rỡ”.
“AAAA! Giáo sư, thầy có ý nghĩa với em lắm đấy! Em ghét thầy!”
“Rồi, rồi, gì cũng được Potter. Ngừng rên rỉ đi, trò đã rên rĩ và phàn nàn đủ để dồn mọi người vào chân tường. Ngạc nhiên là bạn bè của trò vẫn chưa nhảy từ Tháp Bắc xuống đấy”
“Vâng, họ đã xem xét nó…”
“Trò đi được rồi đó. Trò có thể dẫn dắt bằng ví dụ. Tạm biệt Potter trước khi ta nổ tung trò bằng câu thần chú nổ tung. Ta đảm bảo với trò nó sẽ không là trải nghiệm thú vị cho trò và đằng sau của trò đâu”
“Nhưng…”
“Không nhưng nhị gì hết, bất cứ âm thanh nào phát ra từ trò và ta sẽ lấy đi nhiều điểm mà trò muốn giành cúp nhà nếu chúng ta tính bao nhiêu điểm tiêu cực mà trò có”
Èo, tôi là người duy nhất thấy có vấn đề với kịch bản?
“Dạ được, thưa bà”. Cuối cùng, tôi đi ra cửa để tham gia cùng bạn bè của tôi. Gừ. Một cuộc nói chuyện dài về không có gì hết.
“Bà ấy nói gì thế?” Ron hỏi. “Mình hy vọng không phải là tiền bạc nữa. Mình đã nói với bà là mình sẽ nói với bồ”.
Hermione lắc đầu. “Ha! Không xúc phạm nha Ron – mình biết bồ thích bà ấy, đằng sau khi bồ thích hầu hết các cô gái – nhưng bà ấy là loại tham lam, bồ nghĩ sao?”
Ron đỏ mặt giận dữ. “Mình đâu có thích bà Romerta! Ý mình là, thôi nào, bà ấy cùng thời với ba má mình! Người lớn tuổi đó”
Bồ ấy rùng mình. “Rất lớn là đằng khác. Mình nhớ là bà ấy đã nói chuyện với một số giáo sư và Fudge về cha mình khi họ ở Hogwarts…dường như đang ấy đang làm việc ở quán Ba Cây Chổi trở lại sau đó”.
Ba chúng tôi rùng mình cùng một lúc. Nó là một cảnh kỳ lạ cho một người qua đường, may mắn thay không có ai đứng gần chúng tôi.
Trờ về phòng sinh hoạt chung Gryffindor, tôi thấy bóng dáng của một cô gái tóc đỏ chạy nhanh lên cầu thang ký túc xá nữ. “Ginny…?” Tôi thả mọi thứ của tôi ra và chạy sau khi hình dáng đó biến mất trên cầu thang. Đáng buồn thay, không có chàng trai nào làm được việc đó khi cầu thang biến thành một bề mặt trơn ghê gớm. Tôi có giữ nó nhưng chỉ thành công trong việc tạo ra tiếng ồn khi tôi trượt thảm hại xuống đoạn dốc mới. Ở đâu đó trên đó, một tiếng cười nào đó, nhưng dừng lại nhanh chóng. “Ginny, có phải em đó không?”
Cô ấy bước ra khỏi bóng tối và đi lên phía trước. Em ấy trông hơi ngạc nhiên nhưng khác hơn bình thường. “Harry? Em xinh lỗi về…em xin thề, em không tham gia vào bất kỳ cái kế hoạch nào của họ đâu anh!”.
Tôi lắc đầu. “Đừng lo lắng. Anh đã nghe một phần nơi Malfoy hả hê về cách nó thách thức  Zabini ôm hôn em như nào, và nó đã làm vậy. Đó đâu phải lỗi của em. Chỉ của Malfoy thôi”.
Ginny trông rất nhẹ nhõm. “Ôi, ơn Chúa. Em nghĩ anh tới gần đây để tóm em”
“Anh sẽ không bao giờ làm những việc như thế!” tôi nói, hơi xúc phạm khi cô ấy nghĩ tôi là một kẻ bạo lực. Ý tôi là, được rồi, tôi thừa nhận nó, tôi đôi khi tức giận, nhưng không thực sự như vậy, nó không giống như tôi làm bất cứ điều gì khác thường ngoại trừ buồn rầu đó đây và hơi la hét một chút.
Ồ, và thổi người ta lên như một trái bong bóng.
Và, ừm, thỉnh thoảng tạo ra vài câu nguyền ngẫu nhiên.
Ờ, ngoài ra, tôi có xu hướng phá vỡ rất nhiều thứ…
OK,  hãy quên những gì tôi nói về việc bị xúc phạm. Tôi cho rằng Ginny đúng. Tôi thỉnh thoảng hơi bất thường một chút. Nhưng tôi cũng tốt mà, tôi thề đó! Bây giờ, nó là đối tượng vô tri vô giác mà tôi đánh, chửi và nguyền rủa, nó không may mắn như dì hay kẻ thù. Dù sao tôi vẫn không phiền nguyền Malfoy bây giờ và sau đó. Và bây giờ Zabini cũng thế.
“Ừ, chà…muốn ra ngoài và nói chuyện không Harry?” cô ấy nghiêng người ra bẽn lẽn từ cửa ra vào. Tôi gật đầu, nhìn chằm chằm vào cô như Romeo và Juliet.
Ahhh, nó nhắc nhở tôi. Tôi ước chúng tôi là Romeo và Juliet. Ý tôi là, hãy nhìn tình yêu bất diệt họ dành cho nhau đi! Mặc dù họ từ hai nhà khác nhau còn thù ghét nhau nữa (chà, cha mẹ tôi đâu có ghét Ginny, nhưng chúng tôi khác nhau về danh tiếng) thì họ vẫn yêu nhau. Điều duy nhất tôi phải nghĩ là tôi không muốn tự tử vì tôi nghĩ rằng cái chết của Ginny. Và hy vọng cô ấy sẽ không tự tử vì tôi tự tử vì tôi nghĩ cô ấy tự tử.
Ôi trời, tim tôi đau khi nghĩ như thế. Nó xoay tròn. Tôi sắp bị nhức đầu. “Được rồi. Anh không biết em sẽ trượt xuống mặt phẳng hay …” tôi chỉ bề mặt vẫn còn nhẵn bóng của chiếc cầu thang, cười ngượng ngùng với cô.
“Đừng lo lắng về chuyện đó Harry” em ấy cười. “Xem nè. Nó chỉ biến thành một đoạn dốc khi con trai đứng gần. Khi con gái bước xuống hay bước lên, nó sẽ biến thành câu thang lại thôi”. Em ấy bước đến đoạn dốc. Tôi nửa hy vọng cô ấy sẽ rơi xuống và tôi nhắm mắt lại. Vài giây sau, cô ấy đụng vào tôi và chúng tôi ngã xuống một đống vướng vào nhau trên thảm.
Đỏ mặt, Ginny nhanh chóng gỡ ra và đứng lên. “Ừ…em không biết có chuyện gì xảy ra với nó nữa. Có lẽ là anh cũng ở đó. Có vẻ như đoạn dốc vẫn như vậy nếu một chàng trai đứng bất cứ đâu gần nó”. Cô ấy cười với tôi. “Xin lỗi anh Harry. Anh có đau không?” tôi rên rỉ khi nhấc bản thân mình lên và gật đầu từ từ, gần như hét lên khi một thứ gì đó dính ở cổ tôi.
Hermione và Ron đi xa ra để chúng tôi nói chuyện, và túi của tôi để trên ghế bành. “Chờ chút” tôi nói và vội vàng ném túi vào ký túc xá. Có khá nhiều tiền trong đó. Tôi không muốn mất thêm nữa, đặc biệt từ năm ngoái tôi nghiên toàn bộ túi tiền vào đài phun nước và năm trước tôi cho hai anh em sinh đôi thắng tôi…mà để lại cho tôi vẫn còn cả một gia tài, nhưng đáng chú ý là đã nhỏ hơn so với trước đây. Khi tôi trở lại, Ginny đang chờ tôi ở cầu thang. Bằng cách nào đó các cô gái có thể vào ký túc xá nam, nhưng con trai không thể vào ký túc nữ được. Chúa ơi. Chẳng lẽ đàn ông không thể riêng tư sao?
Chúng tôi trèo qua lỗ chân dung và đi bộ ra cửa trước của lâu đài. Ở bên ngoài, những con chim thì đang hót líu lo và mặt trời thì đang soi chiếu, có nhiều nắng hơn chúng tôi đã có. “Vậy…nó như thế nào?”
Cô ấy liếc tôi trước câu hỏi khi chúng tôi ngồi bên cạnh hồ. Đây là địa điểm ưa thích của tôi – tôi không biết địa điểm yêu thích của Ginny, vì thế tôi sẽ phải làm. “Cái gì như thế nào?”
Tôi khịt mũi. “Nụ hôn  đó, chứ còn gì nữa?”
“Ôi, Harry! Đừng có ngớ ngẩn” cô ấy nói, lau miệng một cách vô thức. “Anh biết nó thậy kinh khủng mà. Ý em là, chúng ta đang nói chuyện về Blaise ở đây sao”
“Em có biết anh ghét nó như thế nào không” tôi nói thẳng thừng, và nhận ra mình có vẻ ghen tỵ. Nhưng bây giờ đã quá muộn. Tôi đã nói ra – và nói khá to.
Ginny nhìn tôi chằm chằm sau đó cười khúc khích. “A ha! Anh đang ghen tỵ phải không?” Cô ấy lại cười khúc khích. “Đáng yêu quá đi mất!”
“Cái –! Anh - anh không! Ý anh là,  ừ…” tôi nổi giận, cố gắng kiềm chế cơn bùng nổ.
Cô ấy ôm khuôn mặt tôi trong hai bàn tay. Tôi lập tức đỏ bừng mặt. “Đừng lo mà Harry” cô ấy thì thầm, nghiêng gần lại. “Em cũng thích anh mà”.
Với những lời nói đó, những lo lắng của tôi đều biến mất. Cô ấy thích tôi! Thích thực sự! Và cô ấy đã thừa nhận nó. Tôi không thể nói với cô ấy đầu tiên hay bất cứ thứ gì. Mà luôn có nghĩa là một cô gái thực sự thích bạn. Hay như Hermione nói với tôi. “Ginny…”
“Xuỵt” cô ấy nói và nhắm mắt lại.
Tay đổ mồ hôi, tôi mặt một tay lên eo cô – chỉ nghe giọng Ron gọi vọng ra. “HARRY! Bồ đang ở chổ quái nào vậy?”
Như một tia chớp, chúng tôi tách nhau ra chỉ khi Hermione và Ron xuất hiện từ góc khuất. Hermione nhìn khuôn mặt đỏ rần của tụi tôi và đoán được ngay lập tức chuyện gì đã diễn ra – hay thực sự đang diễn ra. “Ron! Họ ở đây, mình đã nói với bồ. Bây giờ đi thôi”.
Ron đấu tranh chống lại Hermione, nhìn bối rối. “Hai người đang làm gì? Tại sao lại đỏ mặt?”
Hermione thở dài. “Ron, bồ ngốc quá đấy. Nhìn bồ đã làm gì này” Đối với chúng tôi, cô ấy nhìn hối lỗi.
“Mình đã là gì chứ? Chúa ơi. Mình chỉ đi tìm bồ và bồ đỗ lỗi cho mình ư?” cậu ấy càu nhàu. “Mình chỉ lo lắng thôi. Ý mình là họ đột nhiên biến mất…” tôi có thể thấy cái nhìn máy móc trong tâm trí đang đánh dấu câu cuối cùng của cậu ấy. “Này…hai người đang làm gì?”
“KHÔNG CÓ GÌ HẾT!” tôi hét lên. Ron trông có vẻ sửng sốt. “Ối. Xin lỗi. Chà, đi thôi Ginny. Chúng ta đã cho mực ăn đủ rồi” tôi nói vội, đỡ cô ấy đứng lên. Cô ấy choàng tay tôi lâu hơn cần thiết, và tôi mỉm cười với cô ấy.
“Mọi người hôm nay…” tôi nghe Ron lẩm bẩm phía trước chúng tôi. “Nói về vô ơn…”
Ron, mình sẽ giết bồ. Ồi – bây giờ tôi sẽ như Hermione. Cần một danh sách những người cần giết…nhưng tôi sẽ tiết kiệm sự trả thù cho sau này. Còn bây giờ tôi đang ở trên đỉnh của thế giới!
Ôi trời! Đầu tôi đang đau vì những việc đã qua. Tốt hơn tôi nên dừng lại. Mọi người đang chỉ tôi và nhìn chằm chằm. Ó ô.

-end chap 20-

Thứ Tư, 14 tháng 5, 2014

[Longfic l Dịch] Kiara Malfoy (chuyện tình Fred Weasley)






Tittle story: Kiara Malfoy (a Fred Weasley love story)
Author: FredWeasleyismyking
Translator: Thảo Cami
Link: http://www.wattpad.com/1586670-kiara-malfoy-a-fred-weasley-love-story-kiara
Disclaimer: tôi không sở hữu gì ngoài bản dịch
Summary: Kiara Malfoy là một người nhà Malfoy nhưng cô không giống những người khác trong gia đình. Cô được nghĩ rằng sẽ giống như họ. Nhưng tất cả đã thay đổi khi cô tới Hogwarts và được đặt vào nhà không phải Slytherin như truyền thống mà là nhà kẻ thù - Gryffindor. Là một Gryffindor, cô thân thiết với Harry, Hermione và nhà Weasley. Bây giờ ta sẽ bước vào năm thứ năm của Kiara ở Hogwarts nhưng thay vì có một năm bình thường, mọi thứ thay đổi đáng kể cho Kiara. Những việc ngoài tầm giấc mơ ngông cuồng nhất của mình. Bao gồm cả việc yêu Fred Weasley

Kiara Malfoy: Lời nói đầu

~Kiara

Đau. Đó là những gì tôi có thể cảm thấy. Đau khi tôi bị tra tấn như không có gì trước đó.

Màu đỏ của máu, đó là điều duy nhất tôi có thể nhìn thấy vì nó nhỏ giọt trên sàn phòng khách.

Ghét, đó là điều duy nhất tôi có thể nghe khi cha tôi hét vào mặt tôi khi tôi bị ông tra tấn.

“Làm sao mày dám kết bạn với kẻ thù của chúng ta? Chúng chỉ là những kẻ phản bội dòng máu!”. Người đàn ông gầm lên, và tôi run lên không sợ sệt, nhưng đau.

Chậm rãi, tôi mở mắt ra và nhìn vào đôi mắt tức giận của Lucius Malfoy. Ông cầm cây đũa phép và máu đọng trên tay ông.

Máu của tôi.

Người đàn ông mà tôi gọi là cha đang nhếch mép cười khi tôi cho thấy sự đau đớn trước mặt ông. Cha tôi nâng cây đũa phép lên gõ nhẹ nó và ngay lập tức như thể một con dao cắt qua làn da tôi, một vết thương xuất hiện và máu rỉ ra.

Một tiếng thét thoát ra từ đôi môi tôi khi máu bắt đầu rỉ ra khỏi vết thương trên làn da của tôi.

“Có phải mày là một kẻ phản bội dòng máu bé bỏng? Hãy trả lời ta hoặc ta thề là mày sẽ không bao giờ nhìn thấy cuộc đời một lần nữa!”.

Sâu thẳm bên trong, tôi không muốn gì hơn là chống lại cha mình. Tôi hét lên với cha rằng tôi yêu bạn bè tôi như gia đình họ và sẽ không bao giờ bỏ nó vì bất cứ điều gì.

Tên tôi là Kiara Malfoy; em song sinh của Draco Malfoy và là con gái của Lucius Malfoy và Narcissa Malfoy.
Giống như anh trai mình, tôi mười lăm tuổi và đang theo học Học viện pháp thuật và ma thuật Hogwarts. Nhưng có phần khác biệt với anh trai, tôi không phải là một Slytherin. Thay vào đó, tôi ở nhà Gryffindor và làm bạn với Harry Potter, Hermione Granger và anh em nhà Weasley.

Chính xác là những người mà cha tôi xem thường.

Ngày mai là ngày một tháng chín, cái ngày mà tôi sẽ trở lại trường Hogwarts học năm thứ năm với mọi học sinh khác của trường.

Tất cả đã bắt đầu vào kỳ nghỉ hè khi tôi trở về nhà từ Hogwarts cùng với anh trai mình. Nhưng cuối cùng bằng cách nào đó cha tôi đã phát hiện ra tôi thực sự có tư tưởng của nhà Gryffindor.

Trong những năm học vừa qua ở Hogwarts, tôi đã giấu cha tôi rằng tôi làm bạn với Harry Potter, Hermione Granger và anh em nhà Weasley. Ông ấy nghĩ tôi là một giáng điệp trong Gryffindor.

Tuy nhiên, bằng cách nào đó cha của tôi đã phát hiện ra rằng tôi không có ý định phản bội bạn bè của mình.

Trên khắp cơ thể mình, tôi có những vết bầm tím và những vết sẹo do cha tôi tra tấn và đánh đập tôi. Gia tinh xung quanh thái ấp Malfoy giúp tôi vượt qua mọi thứ, chữa trị cho tôi bằng độc dược và pháp thuật.
“Mày là một kẻ phản bội dòng máu và ta không muốn thấy mày trong tầm mắt nữa! Cút đi, để ta còn tiếp tục công việc của mình”.

Bằng tất cả sức lực, tôi bò trên sàn và đứng dậy, bằng sự nhanh chóng tôi có, tôi sải bước đến cánh cửa nhưng khi tôi cách cánh cửa khoảng một mét, điều gì đó tồi tệ xảy ra.

“Crucio” (tra tấn), cha tôi hét lên, đó là một câu thần chú khiến cơ thể tôi tê đi.

Ngay lập tức, tôi ngã xuống đất quằn quại trong đau đớn. Tôi cố gắng không hét lên, vì tôi biết rằng điều đó khiến ông hài lòng như ông muốn, nhưng đau không thể chịu nổi.

Tiếng thét thoát ra từ môi tôi và nó lặp lại không ngừng trong phòng khách và ra hành lang. Tôi ước bằng cả trái tim mình rằng ai đó hãy cứu tôi đi. Nhưng tôi biết sẽ không ai làm hết.