Thứ Bảy, 10 tháng 5, 2014

[Dramione fanfic] Tình yêu hay dục vọng?




Title story: Draco and Hermione: Lust or Love?
Author: chebetta
Translator: Lupin
Link: www.fanfiction.net/s/1653467/Draco-and-Hermione-Lust-or-love



Chap 7: Tôi xin lỗi.


     Draco nằm trên giường của mình. Sao hắn lại làm vậy? Có chuyện gì với hắn? Hắn đã đánh cô, cô không làm gì sai chỉ là cô bảo vệ hắn thôi. Đáng lẽ điều này sẽ không xảy ra, hắn đã thấy cô hôn Jeff và đưa lá thư của hắn được gửi bởi cha hắn cho cô ấy.
     Cô đã cố gắng giữ lá thư đó nếu hắn sẽ đi và mọi chuyện cô nói sẽ xảy ra, sẽ trở thành sự thật. Nhưng nếu hắn không đến đó thì cha hắn sẽ làm điều ông luôn làm là đánh hắn.
     Lần cuối, đó là 1 chiếc roi da. Nó đau đớn như địa ngục vậy. Ông bảo cậu phải có mặt tại trang viên nhà Malfoy trước khi kết thúc năm. Nhưng cậu không tới. Cậu biết ông sẽ bảo cậu làm những điều gây ấn tượng trước Chúa tể bóng tối. Draco không muốn làm và cậu từ chối trở thành tử thần thực tử.
     Khi năm học kết thúc, cậu phải về nhà. Và ông đang chờ cậu ở đó. Sau khi ông nói chuyện bằng vài cú đánh vào mặt. Và khi Draco bảo cậu sẽ không tham gia với Voldermort, cậu thà chết còn hơn, ông đã lấy roi ra. Nó làm bằng da thuộc. Nó thật đẹp nhưng thật đáng sợ khi nó được dùng để đánh vào lưng cậu.
     Cậu nghĩ về Hermione, có lẽ cô đang ngủ. Cậu có thể thấy cô ấy đang ngủ thật yên bình, giống như một thiên thần với mái tóc chảy dài trên gối.
     Cậu thức dậy và đi vào nhà tắm. Cậu vặn vòi nước và rửa mặt bằng nước lạnh để rửa trôi đi tất cả.
     Cậu nhìn vào gương, nước đang nhỏ giọt xuống từ má cậu. Cậu nhìn mình cho thật rõ hơn. Cậu có vết sẹo nhỏ ở dưới chân mày. Và nó là do cha cậu. Vết sẹo do chiếc nhẫn. Chiếc nhẫn đó không giống bình thường. Draco biết về chiếc nhẫn nhưng ông sẽ không nói cho cậu biết. Nó chứa sức mạnh mà cậu từng biết.Cậu nhìn chính mình trong đôi mắt mình. Đôi mắt màu xám có phơn phớt chút xanh lam.Bây giời trông nó thật buồn..Hermione...cậu đã đánh cô mạnh tay.Có lẽ mạnh thật. Cậu biết đã đánh thế nào, biết mình đánh đau đến thế nào nhưng dù gì thì cậu cũng đã đánh cô.
     Cô ta đáng bị như vậy, cậu đang cố nói với chính mình. Nhưng cậu biết là sai, điều đó là sai. Cậu đáng lí phải lấy nó khi cô đang ngủ hoặc ra khỏi phòng trong khi tìm nó.
     Nhưng thực sự cậu đã đánh cô. Cậu bị sốc khi thấy cô hôn tên Jeff dị hợm đó. Cậu nhớ đôi bàn tay nhỏ nhắn, thanh tú đang di chuyển xuống phía dưới hắn.
     "Mình không thể thích cô ta được" Cậu tự nói lớn với chính mình."Không, mình không thích Hermione. Cô ta quá hách dịch, quá thông minh, quá phiền phức và chết tiệt..quá nóng bỏng" cậu rên rỉ. Nó là sự thật, cậu biết mà. Thánh thần ơi, chuyện gì đang xảy ra với cậu. Có lẽ là cậu cần một cô bạn gái. Ai đó để chơi đùa...Pansy. Cô ta là cô gái đầu tiên cậu sẽ làm điều như thế. Cô ta khá cởi mở và biết cách làm hài lòng cậu.
Cô không thích cậu theo cách đó. Chỉ là bạn cùng lứa thôi. Không bao giờ là bạn tâm giao cả. Và ơn trời.
     Nước đang nhỏ giọt xuống vai và xuống ngực cậu. Cậu cởi quần trong ra và đi vào vòi sen. Điều này sẽ giúp cậu, Cậu tự nói với chính mình.
     Cậu đứng dưới vòi sen, nước chảy khắp cơ thể cậu. Khoảng 5 phút sau, cậu bước ra khỏi nhà tắm và quấn cái khăn quanh hông mình, đi về phía giường ngủ. Cậu mặc bộ đồ ngủ và bước ra khỏi phòng.
     Việc kế tiếp cậu làm là mở cửa phòng Hermione, niệm chú Alohomora. Cô đang ngủ quay lưng về phía cậu. Cậu đứng nhìn cô khi cô quay lưng lại. Mái tóc nằm sau lưng cô trông cô như 1 thiên thần.Đôi mắt của cô, ôi trời đôi mắt, nó sưng húp lên. Cậu đã làm gì thế này?
     Cô trở mình và duỗi thẳng ra nhưng không thức giấc. Cô quay lưng lại Draco và cậu bước ra khỏi phòng cô.

..........................................
     Hermione tỉnh dậy, đôi mắt cô đau thật. Cô thức dậy và đi về phía phòng tắm để kiểm tra nó. Nó thâm đen, nó sưng lên khi cô chớp mắt, nó đau. Cô đi đến vòi sen, để nước chảy xuống mái tóc và cơ thể của cô.
     Cô chưa bao giờ nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng và đáng sợ như thế. Nó làm cô sợ và cô sẽ không quay lại. Cô sẽ không để hắn hạ nhục mình thấp hơn nữa. Hắn không bao giờ, đã từng đánh một cô gái. Cô sẽ làm gì với nó?
     Cô bước ra khỏi nhà tắm, quấn khăn quanh cơ thể mình. Cô vào phòng và mặc quần áo. Trang điểm cũng vô ích. Cô không thể chạm vào mắt mình. Vì thế cô để vậy và tiến đến cầu thang tới phòng sinh hoạt chung. Draco không có ở đó, cô đặt sách vở và bắt đầu làm bài tập được cho 3 ngày trước. Cô biết phải viết gì, nó quá dễ.
     Cô gần làm xong thì nghe tiếng bước chân trên cầu thang. Cô quay đầu lại nhìn thấy Draco.Draco đi xuống, cô đặt sách vở vào cặp và đứng dậy. Cô quăng cặp lên vai mình.
     "Hermione..." Nhưng cô ấy đã ra khỏi phòng và thậm chí còn không nhìn cậu.
Cô bước xuống đại sảnh, mọi ánh mắt đều đổ về cô. Đại sảnh chỉ có nửa số người. Cô thấy Ron Và Harry đang ngồi nói chuyện với Lavender và Pavati. Lavender cười lớn khi nghe Ron nói.
     Ron thật dễ thương, Hermione thừa nhận điều đó.Cậu là một người bạn biết những thứ về cô mà cả Harry không biết. Mái tóc cậu nằm im ỉm. Cậu la quản lí nhà của Gryffindor và rất giỏi về khoảng đó.Bây giờ, cậu đã cao hơn và có cơ bắp, gây ấn tượng với mấy cô gái. Cậu luôn thích sự chú ý.Các cô gái nghỉĩ cậu ấy thật kì lạ và không bao giờ cho cậu cơ hội là chuyện ngày xưa còn bây giờ. Cậu chỉ cần nhìn họ và họ sẽ xin lỗi và muốn ra ngoài cùng cậu.Cậu mỉm cười và nói"được đấy". Tìm đâu ra ai đó sẽ đi chơi cùng cậu. "Tôi không chắc nữa", cậu sẽ luôn luôn nói không. Một cách khác để từ chối mỗi lần như thế. Và họ đáng được như thế.
     Cả Harry cũng gây chú ý cho đám con gái. Cậu ấy trông ưa nhìn, mái tóc thì vẫn bù xù và vẫn đôi mắt màu xanh lạ kì. Cậu có đi dạo cùng Cho vài lần nhưng giờ thì không muốn đi cùng cô nàng nữa. Cậu biết cô bạn đang tìm bạn trai trong chính nhà mình vì vậy cậu đã rời khỏi Cho, làm cho cô bạn nói oang oang rằng cô xin lỗi ngay giữa hành lang. Cho bảo muốn Harry hơn nữa nhưng cậu chàng hoàn toàn không muốn cô. Vì thế con nhỏ đó giậm chân khiến vang cả hành lang, đi qua đi lại. Harry lắc đầu và để nhỏ lại đó. Bây giờ thì cậu có cô bạn gái cũng ở nhà Ravenclaw, khá xinh xắn, dễ thương. Họ ra ngoài cùng nhau khoảng tháng trước.
     Hermione đi đến và ngồi xuống, cả hai đứa bạn đều chào cô và quay lại nói chuyện tiếp với Lavender và Pavatti. Nhưng đầu Ron vẫn còn quay nhìn cô.
- "Oh, trời. Hermione, có chuyện gì với cậu thế?"
- "Chẳng có gì cả" Cô nói và vươn tay tới lấy cái bánh nướng.
- "Không có gì sao, thế tại sao mắt cậu lại thâm đến như vậy? Tớ nên thêm vào là nhìn trông rất mới mẻ đấy." Ron quay qua Harry và muốn cậu ấy nói gì đó với cô.
     Cậu ấy chỉ nhìn chằm chằm cô và cô nhìn lại vào mắt cậu ta rồi quay đi. Cậu ấy biết, cô tự nói với chính mình. Chính là do Draco gây ra.
- "Cậu ta làm điều đó với cậu hồi nào vậy?" Harry hỏi.
- "Tớ không biết cậu nói đến ai nữa" Hermione trả lời và vẫn cúi xuống.
- "Cậu biết mà Hermione" cô thấy Ron nhìn qua vai của Harry và chau mày.
- "Ai kia chứ?" Cậu muốn Hermione và Harry nói cho mình biết.
- "Tối qua khi tớ đi ngủ, tớ ngã và đập mắt trúng cạnh giường. Chỉ có thế thôi" Harry và Ron cho cô cái nhìn như nói rằng 'chắc rồi, thật sự là thế sao?'
- "Hermione, cậu nói dối rất dở, cậu biết cậu dở ở khoảng này mà." Ron nói.
     Lavender đứng lên và nhìn Pavatti. "Hermione, bọn mình có thể nói chuyện với cậu không?"
- "Cậu có thể nói ngay tại đây. Tớ và Harry sẽ biết im lặng mà"
Lavender nhìn cậu ấy. Họ đang ra khỏi đây. Cô mỉm cười với cậu ấy. "Được thôi, nếu cậu muốn biết thì tháng này chu kì của tớ đến trễ, thế thôi." Cô ấy quay đầu nói lại. "Không, không đáng bận tâm đâu, đi đi và nói chuyện sau" Hermione phải mỉm cười, Ron thật dễ thương khi đỏ mặt " Hermione, cậu biết cậu có thể nói với bọn mình mà.."
Hermione mỉm cười với cậu :" Tớ biết tớ có thể nói với 2 bồ. Gặp lại 2 bồ sau nha"   Hermione đung đưa cái cặp trên vai khi rời khòi.
     Hermione, Lavender và Pavatti gặp nhau ở đại sảnh. Cả hai cô bạn đầu quay lại nhìn Hermione. "Hermione..."
- "Yeah...Tớ hiểu, tớ thật đáng ghét"
- "Bây giờ thì bọn mình không cần nói về chuyện đó nữa" Pavatti nói.
     Lavender gật đầu và quay lưng với Hermione.
- "Các cậu, tớ biết đây là lỗi của tớ"
     Pavarty lắc đầu."Không, đây không phải lỗi cậu. Chị tớ đã có bạn trai trong kì nghỉ hè trước. Nhưng cậu ta đã đá chị ấy, Hermione. Nếu cậu không nói với ai thì họ sẽ làm điều đó lần nữa. Hermione, nó làm bọn tớ lo lắng. Bọn tớ không muốn làm cậu đau, Hermione. Và vì cậu là bạn của Ron và Harry. Và cả hai đều lo lắng cho cậu. Cậu có thể thấy điều đó qua cách mà họ nhìn cậu. Cậu có rất nhiều bạn quanh mình, Hermione à. Nhưng nếu ai đó làm tổn thương cậu thì cậu đừng sợ nói với 1 trong số người bạn của mình"
- "Hoặc là bọn mình" Lavender thêm vào.
- "Ừ. Bọn tớ không muốn làm cậu tổn thương nhưng cậu có thể nói với bọn mình"
      Nhưng Hermione sẽ không nói với bọn họ.
- "Chẳng có gì để mình nói với các cậu."Hermione nói với họ. "Mình sẽ nói chuyện với hai bồ sau" Cô quay lưng và bỏ đi.
- "Này, Hermione" Draco gọi cô khi cô quay lưng khỏi Lavender và Pavatti. "Tớ có chuyện muốn nói với cậu"
      Hermione quay đi:"Nhưng tôi thì không muốn nói với cậu"
- "Tôi xin lỗi về chuyện hôm qua", cậu nói với cô. Cô biết Lavender và Pavatti đã nghe thấy.
- "Không, không phải cậu. Tôi đã nghĩ cậu đã khác trước nhưng tôi đã sai. Cậu không khác gì cha của cậu. Cậu có thể nói điều cậu muốn nhưng tôi không quan tâm, Draco. Chỉ là tôi không quan tâm" Hermione nói một cách buồn bã và bỏ đi.
      Cô bước xuống hành lang. Tiết học đầu tiên sắp bắt đầu. Họ biết rồi. Hermione biết điều đó mà. Họ biết cô không hề ngã và té trúng cạnh giường, cô bị đánh. Họ biết, họ biết toàn bộ sự việc.
- "Tại sao cậu ta xin lỗi? Hôm qua cậu ta không hề xin lỗi. Có lẽ cậu ta không cố ý đánh mình mạnh tay." Nhưng điều gì đã làm thì không thể rút lại được.
     Cô đang đến góc phòng thì có ai lôi cô thật mạnh từ phía sau, đẩy cô vào bức tường, hôn cô thật thắm thiết như cố chứng minh điều gì đó.
     Hermione biết đó là gã trai cao và rắn chắc. Hắn gắn chặt tay cô lên phía bức tường. Hắn ngả ra phía về phía sau nhưng không đủ thấy mặt hắn. Hắn ở trong bóng tối nên cô không thể nghĩ ra là ai. Hắn hôn cô lần nữa nhưng lần này thật mãnh liệt. Sau đó di chuyển lưỡi hắn vào tai cô
"Tôi xin lỗi" giọng nói thì thầm . Giọng của Draco

-end chap 7-

Thứ Tư, 7 tháng 5, 2014

[Dramione l Tự sáng tác] Quên thật không? chap 4



Author: Thảo Cami
Disclaimer: những gì từng xuất hiện trong Harry Potter là của cô Rowling còn lại là của tôi.

Mùi hương dìu dịu của những bông hoa diên vĩ tím hòa cùng ánh sáng dịu dàng trong phòng Ginny tạo ra không khí ấm áp dễ chịu.
  Chiếc lọ thủy tinh đựng thứ chất lỏng màu hồng được lấy ra khỏi túi áo bằng ngón tay thon dài, dưới ánh đèn thứ chất lỏng ấy dường như phát sáng.

  "Nhờ cô cho Hermione uống ba giọt mỗi ngày". Draco trao chiếc lọ cho Ginny, nhìn Hermione trầm tư. "Hoa diên vĩ...rất hợp với cô ấy, nhỉ?"

  "Bồ ấy sẽ ổn thôi". Harry vỗ vai Draco an ủi và kéo cậu ta đi.

  Ron quay đầu nhìn lại, Trang trại Hang Sóc giờ chỉ còn là chấm đen nhỏ xíu rồi mất hút.

  "Vậy, giờ chúng ta đi đâu?". Ron hỏi.

  "Bắc Cực"

  "Cái...cái gì? Đừng nói mày định đi bộ như vầy tới đó nha". Ron la lên, nhìn Harry kiểu 'nó bị đứt dây thần kinh nào à?', Harry nhún vai tỏ vẻ không biết.

  "Không. Mày có điên không Ron! Tụi mình sẽ đến cảng Luân Đôn, rồi đến Bắc Cực". Draco không ngờ Ron bệnh nặng dữ vậy.

  Ra tới đường lớn, Draco lấy đũa phép chĩa lên trời rồi ngoắc xuống. Khoảng 1 phút sau tiếng còi xe inh ỏi vang lên. Chiếc xe đò hiệp sĩ xuất hiện.

  "Xin chào. Các cậu muốn đi đâu".

  "Cảng Luân Đôn". Harry đáp lời chàng lơ xe mặt đầy tàng nhan.

  "9 stick bạc cho 3 cậu", chàng lơ xe chìa tay ra. Draco tiện thể thả 9 stick bạc vào đó.

  Chiếc xe chạy như bay, lạng bên này lách bên kia, cây cối thì nhảy ra nhảy vào như phải bỏng. Đầu Draco đập vào thành giường đã 3 lần, đau điếng khiến cậu chàng phát cáu. Harry vỗ vai vẻ cảm thông còn tay kia thì vỗ nhẹ lên lưng Ron, Ron trắng bệch trông như sắp nôn. Cả ba thình lình nhào tới trước vì xe thắng gấp.

  Trán Draco ửng đỏ do va đập với thành giường nhiều lần. Anh lầm bầm nguyền rủa cái xe chết tiệt, chạy gì mà như muốn lấy mạng người ta. Anh nhủ thầm lúc về phải dùng xe nhà mới được.

  Cảng Luân Đôn tấp nập người ra kẻ vào. Những du khách Muggle háo hức xếp hàng chờ tới lượt mình bước lên con tàu sang trọng đang chễm chệ khoe ra dáng vẻ kiêu sa của nó. Draco dẫn Harry và Ron xuyên qua đoàn người vào một tòa nhà, trông như là trạm điều hành bến cảng.

  Draco đi vào sâu hơn nữa, rẽ vào một hành lang có kiểu kiến trúc của thế kỷ XVII. Họ dừng lại trước bức chân dung của một người đàn ông ăn vận sang trọng, hình như là một quý tộc thời đó.

  "Merlin, con xin phép người". Draco nói vẻ tôn kính, bức tranh liền mở ra, làm mộ một lối đi hẹp.

  Harry và Ron hấ hốc. "Vậy đây...đây là Merlin sao?" Draco gật đầu chắc chắn. Họ hổn hểnh, sống trong thế giới phù thủy gần 20 năm mà giờ mới biết dung nhan Merlin. Hermione quả là không sai khi đề cao việc đọc sách.

  Họ đi vào lối đi đó, nó hơi tối do chỉ được thắp sáng bởi một cây đuốc. Tiếng ồn dần lớn hơn. Và cuối cùng họ cũng đi hết hành lang hẹp. Ở đây người qua kẻ lại còn tấp nập hơn ngoài kia, đủ loại người hỗn tạp ở đây. Và chắc chắn họ đều là phù thủy hay pháp sư, còn có á phù thủy nữa.


  "Đây...đây là...". Harry vẫn chưa hết ngạc nhiên.

  "Chào mừng tới cảng phù thủy lớn nhất Luân Đôn. Thường thì muốn đi trên những con tàu ở đây tốn không ít tiền đâu". Draco dang tay tự hào nói.

  "Mày không cần khoe đâu Draco. Tao biết mày có nhiều Galleone rồi". Ron cau có.

  "Ồi, thói quen thôi mà". Draco gãi đầu bối rối.

  Ba chàng trai chen qua đám người đang gây nhau vì gian lận trong mua bán, đi tới quầy bán vé. Chàng trai có mái tóc màu nâu sẫm ngẩng lên, bất ngờ với đôi mắt mở to.

  "Ôi...Har...Harry Potter...Cậu...cậu chủ". Lời nói càng khó nghe hơn khi cậu chàng liếc mắt sang Draco.

  "Ta cần nó. Mau đi chuẩn bị, tìm Nick và nhiều lương thực. Bọn ta sẽ tới Bắc Cực". Draco hờ hững ra lệnh.

  Chàng trai cuống lên với mệnh lệnh như sơn của Draco. Chỉ mới chạy được 10m và vấp té những 3 lần.

  "Tàu của gia đình mày sao?" Harry hỏi. Sở hữu một con tàu cần cả gia tài chứ chẳng chơi.

  "Ừm. Đúng hơn là của tao. Ba tao tặng hồi tao 10 tuổi", đôi mắt Draco trở nên tĩnh lặng khi nhớ lại tuổi thơ. "Nó tên là Elizabeth, rồi tụi bây sẽ thấy, nó cũng đẹp như cái tên vậy".

  Đúng như Draco nói, chiếc tàu quá đẹp. Nó mang trên mình màu nâu cam chói lòa rực rỡ, những thanh gỗ được làm chính xác tới từng mm, chúng vừa khít với nhau một cách hoàn hảo. Cái dáng của nó cũng như chủ nhân của mình, quý phái và kiêu ngạo.


  Chiếc tàu lướt đi êm ru trên sóng nước, mái chèo nhịp nhàng khua, đều tăm tắp. Nội thất bên trong con tàu quả thực quá xa xỉ. Khiến Harry và Ron gần như chẳng dám chạm vào thứ gì, lỡ mà có một dấu vân tay trên đó thì làm culi cho Draco tới mã đời dám không trả hết lắm.

  "Chúng ta tìm gì ở Bắc Cực thế?" Harry hỏi.

  "Bông tuyết cầu vồng. Bông tuyết này được tạo ra khi hừng đông, thời khắc giao nhau giữa tối và sáng, khi bông tuyết rơi vào ánh sáng Bắc Cực và được soi chiếu bởi tia ánh sáng đầu tiên". Draco vừa giải thích vừa rót rượu vang cho 2 chàng trai.

  "Ối...tàu chìm". Ron nhảy dựng lên khi mặt nước dâng cao quá cửa sổ.

  "Bình tĩnh. Chiếc tàu này sẽ chạy dưới nước. Như tàu của trường Durmstrang đó. Nhớ không".

  "Ơ...ừm. Vậy mà tao tưởng mình sẽ đi trên mặt nước chớ". Ron thở phào nhẹ nhõm.

  Hương rượu ngọt ngào cùng sự ấm áp tỏa ra từ lò sưởi khiến 3 chàng trai trẻ chếnh choáng, đặc biệt buông thả bản thân, không phòng thủ. Tiếng nhạc nhẹ nhàng du dương đưa Draco vào trạng thái mơ hồ, nữa tỉnh nữa mơ.

  Thứ chất lỏng vàng óng lắc lư trong chiếc ly thủy tinh lấp lánh dưới ánh lửa. Ánh mắt mơ màng, Draco nhìn nó cười ngây ngốc.

  ******

  Đại Sảnh Đường được trang hoàng lộng lẫy với dây kim tuyến, vòng quyệt quế cùng những dải lụa mềm mại. Trần nhà được hóa phép cho những bông tuyết trong suốt mỏng manh rơi xuống rồi biến mất.

  Tiếng kèn trống nổi lên, quán quân của ba trường Hogwarts, Durmstrang và Beauxbatons bước vào. À phải, còn có tên quán quân thừa được biết đến với tên 'cậu-bé-vẫn-sống'

  Draco vốn dĩ không thèm quan tâm ai đi với ai, nhưng bỗng một bóng dáng của chiếc áo xanh lơ lướt qua khiến Draco bỡ ngỡ.

  Hermione đã làm gì đó với mái tóc của mình, khiến nó không còn xù ra mà trở nên mềm mượt óng ả và dợn sóng thành những nơ vòng rủ trên trán. Cô đang mặc một bộ váy áo may bằng loại hàng gì đó có màu xanh lơ của hoa nhạn lai hồng và trông bồng bềnh như mây trời. Và chẳng hiểu sao cô nàng cũng tự làm cho mình có vẻ khác lạ đi. Hay có lẽ chẳng qua là nhờ thiếu đống sách trên dưới hai chục cuốn mà cũng đang mỉm cười - đúng là có hơi căng thẳng - nhưng hàm răng được thu nhỏ vừa phải của cô quả thật là vô cùng đáng chú ý. (Trích Harry Potter và chiếc cốc lửa)

  Suốt bữa tiệc đó anh không thể rời mắt khỏi cô, khiến Pansy phát cáu và bỏ đi. Cô cười rất nhiều, anh chưa bao giờ thấy cô vui như thế. Nhưng tên Mặt Chồn lại làm cô khóc.

  Draco bước chậm đến, nhẹ nhàng đưa chiếc khăn tay đến trước mặt cô. Hermione nhìn lên, xua tay đẩy cái khăn của Draco ra, lắc đầu kiểu 'tôi không muốn tranh cãi đâu Malfoy'.

  Malfoy khẽ ngồi cạnh Hermione, đưa tay lau nhẹ nhàng những giọt nước mắt đang rơi.

  "Hôm nay, cậu đẹp lắm". Draco chân thật nói.

 Granger châm chọc. "Tôi có nên vui không?"

  Draco nắm nhẹ tay Hermione thì thầm. "Con trai khi đã xem cậu là bạn thì sẽ quên mất cậu là con gái cho đến khi cậu trở nên xinh đẹp và sánh bước cùng người con trai khác. Nó có cảm giác gần như là phản bội và có chút ghen tỵ"

  Hermione mở to mắt kinh ngạc. Draco Malfoy mà lại có thể nói những lời chân thành, thấu hiểu mà không châm biếm sao.

  "Sao cậu lại nói những điều này với tôi?"

  "Tôi không muốn cậu phá hỏng hình tượng tuyệt vời này. Cậu biết đó, nó đâu phải điều thường thấy".

  Hermione mỉm cười ngồi im lặng bên Draco. Họ ngắm nhìn ngọn lửa màu xanh nhảy múa. Ngọn lửa dần tàn lụi và Hermione ngủ gật, đầu nghiên bên này ngả bên kia. Draco nhẹ nhàng kéo Hermione dựa vào mình. Anh choàng tay ôm lấy cô, thầm mang hơi ấm cho cô.

  Họ ngồi như thế cả đêm, ngoài kia tuyết rơi lạnh cóng nhưng ở đây lại ấm áp lạ thường, hai con tim đang hòa chung một nhịp đập.

  Thình thịch...thình thịch...

******

  Đã nhiều ngày trôi qua từ khi họ lên đường. Nick nói còn khoảng 1 ngày nữa sẽ tới nơi. Không khí bây giờ khô và lạnh. Khiến những chàng trai ngồi gần sát lò sưởi, chìm sâu vào chiếc ghế bành ấm áp mà chẳng muốn đi đâu.

  Draco chăm chú đọc quyển sách cũ viết về nghệ thuật hắc ám, nhằm tìm cách cứu Hermione nhanh hơn. Harry và Ron trò chuyện say sưa với nhau, về những cô gái, Quiddich, con tàu Elizabeth và những thứ linh tinh khác.

  Bỗng nhiên con tàu lắc mạnh, chao đảo và va đập vào một thứ gì đó. Nước tràn vào lỗ hỏng. Ron chạy lại cố che miệng lỗ. Một ông lão tóc hoa tiêu chạy vào.

  "Cậu chủ, sóng ngầm làm tàu của chúng ta va phải băng, tàu bị gãy mái chèo, mũi tàu và...có một lỗ hỏng". Giọng ông lão nhỏ đi khi thấy nước đang ngập dưới chân.

  "Harry, Ron. Hai người ở đây lo cái lỗ hỏng. Tao ra ngoài xem...'Mặt nạ bong bóng' ". Một chiếc màng mỏng màu trắng đục bao quanh mặt Draco.

  Mạn phải của thuyền hư hỏng nặng, mái chèo gãy nát và có một vết lõm.

  "Táo tạo". Rút cây đũa phép ra chĩa vào những phần bị hư hỏng. Những sợi gỗ bắt đầu mọc ra kết nối với nhau rồi trở về hình dạng ban đầu.

  Có một hút nước xuất hiện trước mũi tài khoảng 100m và đang kéo con tàu về phía nó. Con tàu mà bị hút vào thì sẽ bị đánh tan xác mất.

  Draco chĩa đũa phép chống chọi lại lực hút. Bỗng nhiên có một người nào đó bay vút về phía hút nước. Tim Draco thót lên một cái, hét lớn.

  "Harryyyyy!!!".

******

  Trong lúc Ron đang vật lộn với cái lỗ hỏng thì Harry tìm thấy cây đũa phép bị rớt và câu thần chú cần dùng.

  "Ron, bồ né cái mình ra một chút đi"

  "Ặc...Lẹ lên Harry. Mình sắp ngợp nước rồi. Ặc...". Nước từ lỗ hỏng xối xả vào mặt Ron.

  "Tái tạo". Một tia sáng trắng bay về phía lỗ hỏng. Những sợi gỗ vươn ra kết nối vào nhau.

  "Harry, mình...giúp mình".

  Ron vẫn đang che ở lỗ hỏng để chặn nước tràn vào trong thời gian nó tái tạo. Ron bỗng hét lớn rồi bị hút ra ngoài. Harry chạy tới muốn níu Ron lại, đúng lúc đó lỗ hỏng được chữa lành, Harry đâm sầm vào thành tàu. Lúc đó, Harry nghe tiếng thét từ bên ngoài.

  "Harryyyyy!!!"

  Nén đau Harry đứng dậy chạy như bay ra khỏi khoang. Ra tới mũi tàu Harry thấy Draco đang chống chọi với lực hút.

  "Ở đây chống chọi với con tàu. Tao đi cứu Ron". Nói rồi Draco phóng đi. Tay cầm đũa phép chĩa thẳng về phía hút nước, người lao nhanh như mũi tên.

  Draco phóng xuyên qua vòng xoáy vào trung tâm. Anh thấy Ron đang xoay vòng. Lập tức anh đưa tay ra kéo Ron vào. Vòng xoáy níu Ron lại, giành giựt với Draco.

  Draco thắng, giành được Ron về với mình.

  "Bong bóng bảo vệ". Một cái bong bóng to tướng bao bọc Ron, bảo vệ Ron khỏi nước biển lạnh băng.

  "Nút chặt". Draco chĩa đũa phép xuống hố đen dưới chân họ. Một lớp bụi cát tràn vào che lấp hố đen. Vòng nước xoáy đột ngột biến mất tạo ta lực đẩy, đẩy ra xung quanh.

  Sau khi biển lặng Draco liền đưa Ron về tàu. Harry giúp Draco đưa Ron vào khoang. Draco áp tai vào lồng ngực Ron lắng nghe.

  "Tim không đập nữa. Làm sao đây".

  "Tránh ra. Tao biết sơ cứu". Harry đẩy Draco ra chắp hai tay vào nhau ấn mạnh lên ngực Ron.

  "Ron, Ron... Coi nào. Tỉnh lại đi". Harry hét lớn rồi bật khóc "Mình không thể mất thêm bồ đâu, Ron".

  Draco chạy lại đống hỗn độn sau lưng họ lục tìm, lấy được hai lọ thủy tinh màu xanh lục vào màu vàng. Anh liền nhỏ hai giọt màu xanh vào miệng Ron.

  "Cái này sẽ thúc ép tim đập. Hãy có tác dụng đi"

  Năm phút trôi quan vẫn không có dấu hiệu nào cho thấy Ron hồi tỉnh. Harry té sang một bên thất thần.

  "Không. Đồ tồi. Mày đã nói sẽ cùng tao cứu Hermione mà. Sao mày không giữ lời. Sao mày dám bỏ cuộc!" Draco siết chặt tay đấm thùm thụp vào ngực Ron. Tới đấm thứ năm thì Ron sặc nước ra, ho sù sụ.

  "Mày muốn tao vỡ tim chết sao mà đánh mạnh vậy chứ". Ron đùa. Harry nhào tới ôm Ron. Draco chạy đi lấy cái ly, rót ít nước, cho 3 giọt dung dịch vàng vào đưa Ron.

  "Uống đi, thằng quỷ. Mày sẽ thấy khá hơn, sẽ không cảm thấy có nước trong phổi nữa". Ron cầm lấy cái ly, đưa lên miệng uống chậm, chất lỏng  mềm mượt như nhung trôi xuống, xoa dịu lá phổi bỏng rát.

  "Mày mà như vậy nữa, tao thề tao sẽ đá mày về nhà đó". Draco vừa dứt câu Harry và Ron cười ồ lên vỗ vai Draco. Anh chau mày rồi cũng cười hòa theo hai...hai thằng bạn.

-end chap 4-

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

[Dramione l Longficl Dịch] 10 cách kết liễu Draco Malfoy




Title story: 10 ways to kill Draco Malfoy
Author: drakulya
Translator: Thảo Cami
Link: https://www.fanfiction.net/s/2175455/19/10-Ways-to-Kill-Draco-Malfoy
Disclaimer: tôi không sở hữu gì ngoài bản dịch

CHAP 19: DRACO

Phù. Blaise suýt chút nữa là thấy bùa đánh lừa của tôi, nhờ vào hành động của Granger rất không giống Pansy. Nhưng điều tốt là cô ấy chạy đi trước khi cậu ta có thể nghi ngờ bất cứ điều gì. Nếu cậu ấy biết cậu bị lừa…tôi rùng mình khi nghĩ những gì cậu ta có thể làm với tôi. Có nhiều cách để trừng phạt một ai đó giỏ trò trong Thách thức, và tôi khá chắc rằng Blaise rành về trò Sự thật hay Thách thức để biết ít nhất nữa tá cách trừng phạt.
Tôi có cảm giác buồn cười rằng dù cậu ta có quyết định làm bất cứ điều gì, thì Pansy thực sẽ thích nó rất nhiều.
Tôi rùng mình, thậm chí phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin rất ấm với lò sưởi đang cháy với ngọn lửa màu cam. Crabble và Goyle đang bận chiến đấu với những miếng bánh cuối cùng được gia tinh mang lên, nhờ yêu cầu lịch sự của tôi mà chúng cung cấp chút gì đó cho hai tên trẻ nít này có gì để làm trong khi lơ lửng quanh đây. Ý tôi là, bài tập về nhà là một số câu hỏi. Tôi nghi ngờ rằng chúng có thể tập trung đủ lâu để hoàn thành một đọan trong bài tiểu luận.
Đó là lý do tại sao tôi bảo chúng bắt nạt tụi năm 2 hay năm 3 làm bài tập cho chúng. Với vẻ to lớn và khuôn mặt đáng sợ, không có phù thủy hay pháp sư trẻ nào có thể từ chối chúng. Nếu họ làm, họ sẽ bị đánh, điều mà hai đứa này làm tốt. Tệ là chúng không thể bắt Potter…nó dường như luôn chạy nhanh hơn chúng. Đứa thứ hai của ‘Bộ ba vàng’ không chạy quá nhanh, nhưng Weasley khá tuyệt để đánh nhau. Còn một người khác? Dưới cách đặc biệt của tôi, tụi nó không phải đụng vào cô ta.
Cô ta là của tôi để chọc tức.
“Draco! Không có nhiều đồ ăn hơn sao?” Crabble than vãn. Tôi ném chiếc gối vào nó, và nó bay trúng trán cậu ta. May là tôi không ném quyển sách thuần chú, hoặc là nó sẽ vào Bệnh Thất bây giờ vì co giật. Goyle cười co giật một vài giây sau khi chiếc gối rơi xuống sàn. Trời, chậm tiêu thế.
“Blaise và tao sẽ đi làng Hogsmeade khoảng một giờ”, tôi nạt cậu ta. “Tao sẽ mang về cho tụi bây đống đồ ngọt mà mày muốn”.
Crabble và Goyle hoan hô. Tôi đảo mắt. Thành thật mà nói. Chúng thậm chí có một phần não mà không nghĩ về thức ăn tất cả thời gian? Tôi cho rằng họ phải có anh em sinh đôi người Xiêm được nối phần đầu khi sinh. Crabble và Goyle bị bỏ lại với vài tế bào não lác đác hay có vẻ như vậy. Tôi mở quyển sách Biến ra và phẩy nhẹ cho bùa chú cao hơn, quét qua trang sách cho những người đã biến những điều để hình thức của họ thành sự thật. Có lẽ nếu tôi bỏ loại thần chú trên hai đứa nó, chúng có thể biến thành khỉ đột.
“Draco, mày sẵn sàng chưa?” giọng nói của Blaise trôi vào đầu tôi.
Tôi nhìn lên và nở nụ cười chết người. “Dĩ nhiên rồi. Tao luôn sẵn sàng để đi”. Đó là sự thật. Tôi luôn mặc quần áo được thiết kế, ngay cả trang phục giản dị, và tóc của tôi luôn xuất hiện hoặc ngay nếp (khi tôi chải nó) hoặc lộn xộn. Những cô gái dường như thích kiểu thứ hai hơn. Đó là lý do tôi không chải tóc cho đến khi tôi gội nó.
Mắt Blaise lấp lánh và đỏ mặt. Tôi than van và nhìn đi chỗ khác. Cậu ta là một chàng trai tốt, nhưng thỉnh thoảng điều lưỡng tính thực sự làm tôi phát điên.
“Ok, đi thôi” Cậu ta đi đến lối ra vào. Tôi cất quyển sách Biến của tôi và đi theo cậu ta, lườm Crabble và Goyle lần cuối cùng để chắc rằng chúng không thay phiên nhau ăn tất cả mọi thứ trong tầm nhìn. Tôi vẫn muốn giữ con cú của tôi, bạn biết đó.
Khi tôi đi ngang qua thư viện, một cái gì đó với tóc xoăn màu nâu chạy ngay vào tôi. Tôi không thở được trong một giây, nhưng phục hồi nhanh chóng để thấy rằng thứ đang cản tôi không ai khác ngoài Hermione Granger. “Ối!” cô ấy than phiền, xoa đầu. “Cái gì, ôi…trời ơi”. Khi thấy tôi mắt cô ấy mở to. “Ôi”.
Tôi khoanh tay uể oải. “ ‘Ôi’ là đúng đấy. Cô chạy xung quanh làm gì thế? Cô không nên ở đây?” tôi chỉ ngón tay về phía thư viện.
Cô ấy nổi giận. “Tôi có thể là con mọt sách, nhưng tôi không sống ở đây, cậu biết mà”.
“Weasley và Potter đang ỏ đâu chứ?” tôi hỏi. Blaise trông có vẻ thích thú, xoay đầu liên tục để nhìn người đang nói.
Granger dừng lại và nhìn tôi chằm chằm. Sau đó, cô thở dài. “Tôi…không biết”.
Không biết ư? Chúng nó là bạn thân của cổ, vì cái có quái quỷ nào vậy! Làm thế nào mà bạn không biết nơi bạn thân bạn đang ở chứ? Linh cảm của tôi là tụi nó đang ỏ phòng sinh hoạt chung, tìm kiếm cô ấy. Mặc dù tôi không thể tưởng tượng họ nghĩ cô ấy nấp ở đó, của tất cả các nơi. “Phải không đó”
“Đó là sự thật” cô ta hét lên. Blaise trông lo sợ và bước lùi lại.
Tôi nhướn mày lên. “Không cần giận dữ đâu, Granger. Cô nghĩ chúng đang ở đâu?”
“Chúng tôi đến Hogsmeade ngay lúc này” cô ấy nói, sau khi hơi ngập ngừng. “Có lẽ tôi sẽ tìm thấy họ ở đó…”
Tôi nhìn qua Blaise. “Em gái của Weasley cũng ở đó hả?” tôi hỏi cô một cách thờ ơ.
Cô ta nheo mắt nhìn tôi. “Đúng. Tại sao cậu hỏi thế?”
“Ồi, không có lý do gì đâu” tôi trả lời ngây thơ. Hừm. Vậy Ginny Weasley cũng ở đó với Potter và Weasley. Đó có thể là cơ hội cho Blaise thự hiện Thách thức của cậu ta và làm nó, nếu chúng tôi có thời gian để phải và tìm chúng. “Chờ chút nhe. Tôi cần nói chuyện với Blaise”. Tôi nhanh chóng khoác tay cậu ta và kéo cậu sang một bên, nhận thấy cái nhìn chằm chằm của Granger. “Cậu có nghe thấy không? Ginny cũng đi đến đó. Đó có thể là co hội cho cậu hôn cô ta trước mặt Potter và Weasley. Cho thách thức của cậu”.
Blaise gật đầu. “Nói hay đấy. Nhưng Hogsmeade là rất lớn. Cậu nghĩ tụi nó đang ở đâu?”
“Chỉ lơ lửng quanh quán Ba Cây Chổi thôi. Phạm vi của tụi nó có nhiêu đó. Không quá lạnh”. Tôi đứng thẳng lên và quay lại Granger, một nụ cười lớn trên gương mặt tôi. Cô ấy trông khiếp đảm. Tôi nhanh chóng xóa nụ cười đó đi thay bằng nụ cười nhết mép. Cô ấy thở ra nhẹ nhõm và trông bình thường trở lại. “Được rồi… Granger, chúng tôi cũng tới Hogsmeade. Nếu cô muốn…ừ, đi vói tụi tôi, cô có thể. Chỉ đừng cản đường thôi”.
“Ơ?” Blaise la lên. “Tại sao cô ta lại đi cùng? Tôi tưởng cậu ghét cô ta chứ”.
Tôi bịt miệng và xô cậu ta. “Im đi! Tôi chỉ cảm thấy tiếc cho cô ta, đó là tất cả. Nếu cậu mở miệng và nói điều gì tương tự lần nữa, tôi sẽ dán môi cậu lại” tôi thì thầm vào tai cậu. Cậu ta gật đầu dữ dội và để cậu ta đi. Cậu ta loạng choạng và thở hổn hểnh như một con cá mắc cạn.
Hermione – không, Granger, cười khúc khích và sau đó che giấu nó. “Tại sao cậu để tôi đi với cậu?”. Cô ấy cười. “Và cậu có nghĩ rằng thực tế tôi không muốn đi?”
Tôi nhún vai lạnh lùng như tôi có thể, nhưng bên trong tôi khá là bực mình vì bị một cô gái từ chối. Một con mọt sách, vào lúc đó. Chú ơi. Lúng túng. “Nếu cô không đi. Tôi sẽ đi và nói với bạn của cô rằng cô đã bỏ rơi họ và đang lang thang xung quanh, cười khúc khích với băng đảng của Pansy” tôi chế nhạo.
“Cái gì!” cô ta la lên. “Tôi không làm điều đó!”
“Ồ, nhưng Bô Xí và Mặt Chồn không biết gì hơn đâu. Sau tất cả, cô trông giống như đang chiến đấu, phải không?” tôi cười khẩy khi cô ấy há hốc miệng. Rõ ràng tôi đã đánh trúng điểm yếu rồi, rất có thể là sự thật. “Đừng nói vói tôi là cô thực sự chiến đấu đấy nhá?” tôi đánh nhẹ vào tóc cô ấy. Cô nao núng và bước lùi lại. “Quá nhiều cho Bộ Ba Vàng. Với tốc độ này, cô sẽ không kéo dài lâu”.
Granger nghiến răng. “OK, cậu thắng. Tôi sẽ đi”. Cô ấy thì thầm cái gì như là ‘tống tiền’, và những con đường mòn bên cạnh chúng tôi. Những người đi ngang qua thì trợn tròn mắt trước cảnh này; Hermione Grange đi bộ bên cạnh Draco Malfoy và Blaise Zabini. Và thêm nữa, chúng tôi không hét những lời lăng mạ vào nhau. Một sự thay đổi tốt đẹp, theo ý kiến của tôi. Tôi bị viêm họng bất cứ khi nào tôi la hét cô.
Chúng tôi tới Hogsmeade nữa tiếng sau. Granger run rẩy và kéo áo choàng sát thân người mình hơn. Tôi nhe răng trước cơn gió rít và ngay lập tức nó dịu đi một chút. Blaise nhìn tôi kinh ngạc. Granger dịch ra xa. “Cái gì?” tôi tức tối nói. “Đâu phải lỗi của tôi khi thậm chí gió cũng sợ tôi”.
“Tôi không biết cậu là loại phù thủy gì, nhưng nó chắc chắn có ảnh hưởng”. Cô ấy nhìn tôi. “Chắc là do máu rồng. Tôi nghe nói máu rồng có thể điều khiển các nguyên tố”.
Tôi ngạc nhiên khi cô ấy biết điều đó. Không, khoan đã – tôi đâu có ngạc nhiên. Đây là Hermione đang nói chuyện với chúng tôi ở đây. Chắc chắn cô ấy biết những thứ như thế. “Hừm. Có thể”. Tôi lườm Blaise, người đang đi bộ bên cạnh tôi trong im lặng. Bây giờ mới là bất ngờ. Thường thì Blaise là kẻ nói nhiều, không phải nói nhiều như phụ nữ, nhưng nói khá nhiều cho một chàng trai. “Đi đâu, Blaise?”
Cậu ta nhìn lên. “Quán Ba Cây Chổi. Không phải đó là nơi cậu nói sao?”
“Ờ, ừm. OK. Quán Ba Cây Chổi thẳng tiến”. Tôi bỏ qua Granger, cô ấy đảo mắt trước tính hay quên của tôi. Chết tiệt, tôi chỉ muốn chơi đẹp và hỏi ý kiến người khác, và cô có cách tồi tệ nhất có thể. Tôi chưa già và hói. Bộ nhớ của tôi không làm tròn nhiệm vụ của nó.
Một vài phút sau tôi đẩy cửa quán bar. Bà Romerta nhìn chúng tôi và dành cho tôi nụ cười rực rỡ. “Ồ! Cậu Malfoy. Thật vui khi gặp lại cậu. Chọn chỗ ngồi đi”. Một cái đầu quen thuộc quay lưng lại với chúng tôi, nhưng không thể nhầm lẫn được với mái tóc đỏ đó. Tôi cười mỉa. Có phải Weasley đang cố gắng trốn chúng tôi?
“Một ngày tốt lành cô Granger và cậu Zabini. Ba cưng muốn gì nào?”
Câu nói này đã khiến mái đầu đỏ quen thuộc quay mạnh lại, đôi mắt mở to. “Hermione!” Granger trông ngạc nhiên và sau khi dành cho tôi cái nhìn mà tôi cho rằng đó là cái nhìn biết ơn, tham gia cùng bạn bè cô.
“Bất ngờ khi thấy cô ấy đi với bọn tao hả Weasley?” tôi lè nhè sau khi gọi đồ uống. “Không nghĩ bọn tao hạ thấp mình đi chơi với cô ta phải không?” Đột nhiên tôi cảm thấy một cú đá mạnh vào cẳng chân. Cái quái gì thế! Đau đấy. Tôi lườm Granger, người đang ‘hmps’ và nhìn đi chổ khác. Chết tiệt cô ta đi. Nếu cô ta không quá…quá đáng yêu, tôi đã chăm sóc tuổi tác của cô ta trước đây. Là một người hôn tuyệt cũng làm tôi lưỡng lự trừng phạt cô ta.
Sau khi Granger và Weasley đi khỏi, tôi huých Blaise và gật đầu về phía bàn của Granger và Weasley ngồi xuống. Cậu ta nghển cổ và nhìn qua để xem Ginny Weasley, ngồi đối diện với Harry Potter. Cậu ấy cười. “Tuyệt. Điều này sẽ dễ dàng thôi. Đi nào Draco”. Cậu ta nắm cổ ta tôi và kéo đi. Tôi rùng mình trước cái nắm tay của một chàng trai lưỡng tính, nhưng chịu đựng nó một cách rất Malfoy.
Khi chúng tôi đến chiếc bàn, một loạt các sự kiện diễn ra rất nhanh; Granger và tôi trao đổi một vài lời, và trước khi bất kỳ ai trong số họ nhận ra chuyện gì đã xảy ra, Blaise tóm lấy Ginny và hôn cô vào môi cô ta. Weasley nguyền rủa và toan bóp cổ Blaise, nhưng Granger đã ngăn cản nó. Suốt toàn bộ thời gian, Potter không làm gì nhiều ngoải há miệng và đứng lên vài lần. Hah! Điều mà một kẻ hèn nhát làm. Thậm chí không có đủ can đảm để dừng việc một tên con trai khác hôn bạn gái mình.
Khi Hermione yêu cầu lời giải thích, tôi nói với họ về thách thức. Blaise cười đắc thắng phía sau tôi. Tôi kháng cự sự thúc giục của đôi mắt đen, cậu ta cười cực kỳ tự mãn. Sau khi tôi giải thích xong, tôi cười mỉa trước sự bất ngờ của nhóm và vỗ nhẹ lên má Hermione. Tin nó hoặc không, cô ấy trông khá xinh khi cổ giận dữ. Bất thường. Hầu hết các cô gái sẽ thở ra lửa rồng khi họ bị mất bình tĩnh. “Đi nào Blaise, thách thức của cậu đã thực hiện. Về Hogwarts thôi. Trời hơi lạnh rồi”.
Cô ấy há hốc miệng nhìn tôi. “Ai cho cậu chạm vào tôi rồi bỏ đi chứ?” cô ấy hét lên khi tôi mở cửa. Tôi quay lại và dành cho cô ấy nụ cười nữa miệng cuối cùng trước khi ra ngoài và đóng cánh cửa sau lưng tôi lại. Tôi bắt đầu cười khi tôi tưởng tượng những gì Potter cảm thấy và vỗ nhẽ vào lưng Blaise.
“Làm tốt lắm Zabini. Tao tao không thể chờ tới ngày mai để thấy Potter ở lớp. Nó sẽ phát nổ!” tôi cười thầm.
Blaise trông tự hào về bản thân. “Cô ấy không tệ như tao đã tưởng tượng. Có lẽ thời gian tới tao sẽ hôn cổ lần nữa” cậu ta nói.
Tôi cười. Có vẻ như tôi sẽ có tuồng hay để xem trong vài tuần tới. Đó là Hermione Granger, người nợ tôi vì đã dẫn cô ta tới Hogsmeade; Ron Weasley, người muốn săn Blaise và tôi vì nụ hôn, tôi thách thức một nụ hôn với em gái cậu ta. Hầu hết là Harry Potter, người có thể giết chúng tôi bất kỳ lúc nào khi có cơ hội. Ai mà không biết Cậu-bé-vẫn-sống phải lòng rất nhiều năm? “Ngoan lắm. Tôi sẽ mong chờ điều đó”.
Tại bữa tối, sau khi con cú của tôi gửi một vài lời nhắc từ mẹ tôi, một con cú trường bay về phía bàn tôi. Trong móng vuốt của nó là một phong bì màu đỏ, mà nó bay thấp về phía tôi. Một số Slytherin nhận ra đó là Thư Sấm. Tôi bối rối về người gửi và đi đến kết luận rằng nó có thể là Potter. Nhanh chóng, tôi xé mở Thư Sấm khi nó bắt đầu cháy ở các góc và chuẩn bị cho tiếng nói lớn, tương tự như Weasley buộc phải nghe vào năm 2.
Những gì tôi nghe được, thay vì làm tôi sợ hãi, gần như làm tôi tè ra quần với tiếng cười. Rõ ràng, tôi không thực sự ướt. Nó có thể làm xấu danh tiếng dòng họ.
“CẬU CHỦ DRACO MALFOY! SAO CẬU DÁM THÁCH THỨC CẬU BLAISE ZABINI HÔN CÔ GINNY WEASLEY? CÔ ẤY RẤT TỨC GIẬN VÀ VÌ LÀ CẬU HARRY POTTER! THỰC RA, DOBBY NGHE ĐƯỢC KẾ HOẠCH CỦA CẬU POTTER ĐỂ TRẢ THÙ CẬU! CẬU ẤY NÓI SẼ CẮT ĐẦU CỦA CẬU VÀ NÉM NÓ CHO VONG MÃ! CẬU ẤY CÒN NÓI CẬU SẼ CẮT RUỘT CẬU RA, MOI TIM CẬU RA VÀ NÉM CẬU CHO MỰC KHỔNG LỒ! CÔ GRANGER VÀ CẬU WEASLEY CẢNH BÁO CẬU HÃY COI CHỪNG, BỞI VÌ HỌ BIẾT CẬU POTTER RẤT GIẬN DỮ VÀ SẼ LÀM BẤT CỨ ĐIỀU GÌ! CUỐI CÙNG, DOBBY NGHE THẤY CẬU HARRY NÓI ‘VẶN VÍT CẬU’!”
Đại sảnh bùng nổ tiếng cười. Dumbledore hơi thích thú, nhưng tôi có thể thấy McGonagall trông không được vui. Tôi gào thét với những tiếng cười, rất khó để nước mắt chảy ra. Ô phải? Nếu Potter cố gắng làm bất cứ điều gì với tôi, cậu ta sẽ là một trong những thức ăn của Mực khổng lồ. Tôi liếc sang bàn Gryffindor và phát hiện Potter đang đỏ mặt, nhưng nhìn tôi rất ngờ vực. Granger thổi phì phù trên nước bí ngô của cô ta. Tôi không nghĩ Potter là người nói với Dobby những điều này. Tôi tự hỏi đó là ai.
Tuy nhiên, có vẻ kế hoạch trả thủ ‘của Harry’ chưa được thực hiện. Bức Thư Sấm thứ hai cũng như bức đầu tiên cuộn mình trong ngọn lửa và biến thành tro. Con cú lại thả nó xuống một cách nhanh chóng trước mặt tôi và bay đi, con cú kêu lên sợ hãi.
“DOBBY NHẮC CẬU MALFOY VÀ CẬU ZABINI RẰNG CẬU POTTER THÊM VÀO ‘VÀ TAO KHÔNG NGHĨ LÀ NGHĨA ĐEN, HÃY GIỮ TÂM TRÍ MÀY NGOÀI CÁI MÁNG XỐI! DÙ SAO, TAO BIẾT MÀY MUỐN VẶN VÍT NHAU MÀ!”
Lần nữa, đại sảnh cười ồ lên, tuy nhiên lần này không nhiều người cười vì hầu hết các cô gái đều thở dài tiếc nuối. Tôi vỗ bàn và những Slytherin, và một số người gần bàn chúng tôi, đều im lặng. Một số phụ nữ thông minh nhận ra đây là một dấu hiệu cho thấy tôi không thực sự đồng tính, và cái hành động thô tục đó cho thấy rằng một người nào đó tạo ra để làm tôi xấu hổ. Potter bây giờ đang ôm đầu, nhưng tôi có thể thấy cậu ta đang cười. Granger đang đập vào lưng Ron, người đang cười với cô ấy. Không biết tại sao, khi nhìn cảnh này, tôi siết tay lại. Tôi không biết tại sao.
Blaise trông khá vui vẻ trước viễn cảnh vặn vít tôi, nhưng tôi đánh sau đầu cậu ta và gương mặt cậu ta biểu hiện sự xúc phạm. Chúa ơi. Tôi hy vọng cậu ra không nghĩ ra rất cứ ý tưởng khôi hài nào.
Người nào nghĩ sử dụng Dobby trong tất cả các sinh vật để ghi lại một Thư Sấm? có thể họ không muốn cho cả trường biết họ là ai. Và nó có phải là một người biết rõ và tuân theo mà không thắc mắc.
Vì nó không phải là Potter, và tôi nghi ngờ đó là Ginny sẽ làm bất cứ điều gì kiểu vậy, và hai kẻ tình nghi là: Weasley và Hermione Granger.
Nó sẽ vui vẻ tra tấn sau lời xưng tội, và như để trừng phạt cô ấy? Tôi có thể nhĩ nhiều, nhiều cách – không phải tất cả chúng đề đau.

-end chap 19-