Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2014

[Dramione fanfic] Tình yêu hay dục vọng? chap 9


Title story: Draco and Hermione: Lust or Love?
Author: chebetta
Translator: Lupin

 
Chap 9: Sai lầm của Jeff

-"Ow, trời" Hermione vừa lẩm bẩm trong miệng khi ngã xuống sàn nhà.
-"Xin lỗi, Hermione..." Jeff nói khi đang giúp cô đứng dậy. "Tớ không thấy cậu ở đó". Cậu nhặt lá thư của cô lên và đưa nó cho cô.
-"Cảm ơn, Jeff"
-"Không sao. Cậu lên đó làm gì vậy? Tớ không thấy cậu ở lớp thảo dược."
-"Đó là do tớ ở trạm xá"
Jeff hỏi đầy lo lắng:"Tại sao? Chuyện gì đã xảy ra? Cậu bị thương hả?"
Hermione cười với cậu:"Cậu ta thật dễ thương khi lo lắng" Cô suy nghĩ. "Không, Draco bị đánh và tớ muốn giúp đỡ cậu ấy"
-"Bằng làm việc gì?"
-"Không hẳn, tớ chỉ đặt mấy thứ nhớt nháp lên ngực và lưng cậu ấy"
-"Không có gì, eh? Cậu thấy vui khi chạm vào làn da trần trụi của cậu ta?" Cậu hỏi, nghe hoàn toàn có vẻ hứng thú nhưng cũng đang đùa giỡn."Nó có làm cậu lạnh xương sống không?" Cậu hỏi lại lần nữa, nhếch lông mày nhìn cô.
-"Không"
-"Nó có kích thích cậu không?"
-"Jeff.."Cô đánh cậu:"Cậu bị hiểu sai rồi" Cậu cười to và kéo cô xuống tiền sảnh với cậu. -"Tại sao cậu lại hỏi điều đó?" Cô hỏi.
-"Tớ đang tự hỏi nè."Cậu mỉm cười lại với cô
-"Yeah, sao cũng được. Jeff, chúng ta đang đi đâu vậy?"
Cậu nhún vai:" Không biết nữa. Tớ không muốn ở nơi thoáng như thế này"
-"Có vấn đề với nơi thoáng như thế này sao?" Cô hỏi cậu.
"Có lẽ vậy..."Cô mỉm cười với cậu và đi theo cậu đến nơi cậu đang đến. "Đến rồi". Cậu nói khi quay lưng lại nhìn cô.
-"uh, Jeff.."Hermione vửa hỏi vừa nhìn xung quanh:"Đây là hành lang vắng mà"
-"Chính xác.." Hermione cười rất to và bước gần lại cậu.
   Hermione bước tới ngay chỗ cậu và đặt cánh tay dưới áo thun của cậu, để ngón tay trườn lên người của cậu:"Và cái gì kích thích cậu vậy?"
   Cậu cúi đầu và chỉ cách mặt cô vài inch."Là cậu". Cậu đặt môi mình lên của cô. "Trời đất, cậu ấy hôn". Jeff đặt tay mình lên hông của Hermione, kéo cô ấy lại gần cậu. Hermione đặt cánh tay quanh cổ cậu, dựa vào cậu. Nhưng không còn chỗ nào để đi. Cô như miếng bánh ở giữa Jeff và bức tường. Cánh tay của cậu dần dần đi lên áo của cô, những ngón tay trườn trên da cô.
   Hermione cười khúc khích và kéo môi mình ra khỏi Jeff.
-"Cái gì vậy?" Cậu hỏi.
- Hermione lắc đầu:"Không có gì cả"
-"Vậy thì sao cậu lại cười?"
-"Cậu đang làm tớ buồn cười đấy"
-"Tớ không biết cậu có máu nhột đấy" Cậu nói với cô.
-"Well..cậu làm bây giờ" Cô nói với cậu trước khi cậu hôn cô lần nữa.
   Cô lại cảm thấy cảm giác rôn ràng chạy lên trên đầu cô từ đầu cho đến những ngón chân. Cô luôn đánh mất mình khi cô hôn Jeff. Đầu gối của cô bủn rủn và cô không biết chuyện gì xảy ra khi cô ấy ngã. Nhưng cô sẽ không ngã cùng cậu ấy. Cậu luôn luôn bắt được cô. Nhưng chuyện gì nếu cậu ấy không bắt duoc cô khi cô ngã phải , phải lòng cậu ấy?Cậu ấy có ở đó để bắt cô?"
-"Đừng có lại lần nữa chứ! Ôi trời,Hermione" Giọng của Ron đến từ sau họ. Jeff đẩy Hermione ra và nhìn kỹ qua vai của Jeff."Cậu không thể tìm được phòng sao?"
-"Bọn tớ không cần phòng cho tới khi cậu đến" cô nói. Tại sao cậu ấy luôn cản đường mình?
-"Được rồi. Nếu cậu chỉ có vậy thì hãy chạy đến bên tớ"
-"Cái gì vậy, Ron? Cậu ganh tị à? Cô đơn sao? Bởi vì mỗi lần tớ ở cùng ai thì cậu đánh họ hoặc dọa họ sợ tới chết" Cô bước khỏi Jeff và đến gần Ron.
-"Oh, yeah" Ron bắt đầu mỉa mai, "Tớ ganh tị đấy" Cậu chuyển sang nghiêm trọng và nhìn sâu vào mắt của Hermione."Hermione, quái gì tại sao tớ ganh tị với tên đó?"
-"Tớ không biết. Tai sao?"Cô hỏi.
-"Tớ không ganh. Cậu hôn hít thằng ngốc đó. Nếu cậu có thấy hắn đi chung với cô gái nào thì đừng có chạy đến khóc với tớ."Cậu quay lưng và bỏ đi.
-"Cái gì?"Hermione hỏi, chạy theo sau cậu. "Ron? Cậu đang nói về chuyện gì vậy?" Cậu không dừng lại mà còn bước nhanh hơn.
-"Chẳng có gì cả, Hermione"
   Hermione thấy Jeff quay lưng và bỏ đi trước khi cô quay lại với Ron:" Ron! Nói tớ biết cậu đang nói cái gì vậy?"
-"Cậu ta" Ron chỉ sau lưng Jeff. "Cậu không phải là bạn gái của cậu ta, Hermione"
Hermione khó chịu."Tất nhiên là tớ. Cậu đang nói cái gì vậy Ron? Nếu cậu cố gắng chia rẽ bọn tớ thì...."
-"Tớ không có. Khoảng 1 giờ trước, tớ thấy hắn đi chung với Amanda Brink"
-"Vậy thì sao?"
-"Sao?" Cậu hỏi không tin tưởng. "Hắn ta nằm trên cô ả, hôn hít nhau như chuyện quái quỉ hồi nãy ở giữa hành lang"
Hermione nhìn cậu. Sau đó cô nói:"Tớ không tin cậu, làm sao mà cậu có thể nói dối như thế?" Cô quay lưng và bỏ đi.
   "Làm sao mà cậu ấy lại nói dối?" Hermione tự hỏi mình.Cậu ấy đang cố gắng chia rẽ bọn mình và làm cô ấy cảm thấy tồi tệ về việc gì đó. Hermione cứ đi vòng quanh suốt nữa tiếng đồng hồ, cố gắng bình tĩnh hơn. Hôm qua, Jeff đã nói cô ấy là người duy nhất. Cậu ấy không thích ai ngoại trừ cô.
   Hermione dừng lại và nhìn xung quanh. Cô đảo mắt nhìn xung quanh. Cô không thể bị lạc được. Cô quay lại nhìn xung quanh để xem mình đã đi từ đâu.
   Cô dừng lại, không phải bởi vì mình bị lạc mà vì cô nghe thấy vài giọng nói, cô nhìn xung quanh, đối mặt với không gian mình đang bước vào và đi thật chậm xuống cầu thang để tìm xem âm thanh đó xuất phát từ đâu.
   Hermione nghe tiếng khúc khích của một cô gái và giọng của một gã trai. Cô bước đến cánh cửa mà cô nghĩ tiếng cười và giọng của gã đó.
   Hermione xoay khóa cửa và chầm chậm bước vào. Cô đẩy cánh cửa mở nhẹ để nó không kêu lên. Nó là một phòng học. Cô bước thật nhẹ nhàng, nhìn xung quanh và nhìn thấy 2 người đang nằm giữa lớp học, trên sàn.
   Cô bước gần lại một chút và nhìn 2 người đang nằm trên sàn đó, gã trai đang nằm trên cô gái. Họ đang âu yếm nhau, hắn ta thì thầm gì đó vào tai cô gái và cô ta lại cười khúc khích hơn nữa. Hermione nhìn một cách khó nhằn vào 2 người đó. "Đó có phải...Không! Mình không..."Hermione suy nghĩ Hermione bước thêm một chút nữa nhưng bất ngờ đá trúng chân bàn. Cả hai người đó đều nhìn vào cô.
   "Đúng...chính là cậu ấy, là Jeff. Làm sao mà Jeff có thể làm điều đó được chứ? Và cùng với Amanda" Ron đã nói đúng.
   Tâm trí của Hermione như muốn hét lên. Jeff nhìn cô với đôi mắt mở to. Cô bắt đầu thút thít với những giọt nước mắt trên đôi mắt cô. Cậu ta bắt đầu đứng dậy, bước khỏi Amanda và tiến lại gần cô. Hermione đứng đó với hàng nước mắt chảy dài trên mặt. Jeff còn vài bước nữa đến cô. Hermione đưa tay lên mặt để che miệng lại, trong khi cô khóc và rên rỉ. Jeff còn hơn hai bước là tiến đến cô.
-"Làm sao mà cậu..?" Cô hỏi khi đang khóc.
-"Hermione, cậu không hiểu..." Jeff bắt đầu nói.
-"Làm sao mà cậu?" Cô hỏi lại lần nữa với nhiều nước mắt chảy xuống hơn nữa. "Làm sao tôi có thể tin cậy được đây, Jeff?" Hermione vừa hỏi vừa lắc đầu. Cậu bước đến ngay cô, đặt bàn tay nắm chặt lấy cánh tay của cô.
-"Hermione, bình tĩnh đi.." Jeff nói lần nữa và Hermione giật ra khỏi cậu.

-"Bình tĩnh? Cậu bảo tôi bình tĩnh sao?" Cô hét vào cậu ta và lắc tay cậu ta thật mạnh khỏi cô."Cậu bảo tôi cậu không tìm kiếm ai nữa và nhìn xem điều cậu vừa làm. Cậu đi và hun hít cô ta" Hermione hét lên trong khi chỉ tay vào Amanda, cô ta đang ngồi trên sàn, khó chịu ra mặt.
-"Hermione..."Cậu nói thật bình tĩnh, chạm hai ngón tay vào mặt cô.
   Hermione giật mạnh tay cậu và ném nó ra khỏi cô. Cô bước lùi lại phía sau. "Làm sao cậu, Jeff, làm sao cậu có thể..."Hermione hỏi cậu và lắc đầu nhẹ.
-"Hermione, tôi xin...."
-"Cậu không dám nói lời xin lỗi!" Cô hét vào cậu, "Cậu đã làm điều đó cùng cô ta! Cậu bảo cậu ghét cô ta" Cô rít lên và chạy nhanh ra khỏi cửa. Cô chạy càng nhanh càng có thể.  Cô chạy nhanh lên phòng sinh hoạt chung. Cô chạy chậm lại và bắt đầu khóc lớn lên. Hermione nghe tiếng bước chân phía sau và biết đó là Jeff. Hermione đang  khóc rất lớn thì cô khụy xuống sàn. Cô đang quỳ gối, bàn tay che mặt cô lại. Cô cảm thấy có bàn tay đang ôm hai cánh tay mình.
   Hermione biết đôi tay đó là của Jeff. Cậu ấy nắm chặt lấy tay cô và kéo cô đứng lên. Hermione đẩy mình ra khỏi cậu và vô tình đụng trúng bước tường phía sau. Jeff bước tới cô, cậu đứng đối diện cô và đặt hai tay của cậu chống lên tường, nên đầu của Hermione nằm ở giữa cánh tay cậu. Cô vẫn đang khóc.
-"Làm sao cậu có thể làm điều đó với cô ta?" Cô hỏi nhẹ nhàng.
-"Tớ muốn Amanda nhưng bây giờ tớ muốn cậu' Cậu nói, dựa vào và hôn cô. Hermione vướn tay mình lên và đẩy thật mạnh lên ngực Jeff làm cậu bật ra phía sau. Hermione chạy nước rút thật nhanh đến phòng sinh hoạt chung, tránh xa khỏi Jeff.
Cô chạy vào phòng sinh hoạt chung, lên cầu thang đến phòng của cô, quăng mình xuống giường và khóc. Ron luôn luôn đúng khi nói về loại người đó. "Ôi trời, bây giờ phải làm sao? Làm sao để đối mặt với Ron?" Cô hỏi thật lớn chính mình. Cô phủ khắp người mình bằng tấm chăn và cứ khóc cho đến khi không còn giọt nước mắt nào nữa thì thôi.

-end chap 9-

Thứ Sáu, 18 tháng 7, 2014

[Dramione l Tự sáng tác] Quên thật không? chap 5, part 1


Author: Thảo Cami
Disclaimer: những gì từng xuất hiện trong Harry Potter là của cô Joane còn lại là của tôi.

Chap 5: Linh Lưu Ly.

Part 1: Chất linh hồn.

 Một đợt gió mạnh thổi đến kéo theo những bông tuyết trong suốt vần vũ trong không trung. Bà Chúa Tuyết tức giận gào thét đe dọa những kẻ xâm lăng. Tuyết tuy mỏng, nhẹ như không nhưng ở một nơi vô cùng lạnh giá như này thù quả thật có sức sát thương rất lớn.

  Dáng hình ba chàng trai trẻ liêu xiêu trong gió tuyết, trông như thể màn tuyết trắng xóa xung quanh sắp nuốt chửng lấy họ. Cơn gió lạnh lần nữa thô bạo quật vào họ thổi tung quần áo, lẽ nào Bà Chúa Tuyết muốn nếm thử mùi vị của ba kẻ lạ trước khi thưởng thức từng chút, từng chút một nỗi sợ của những dáng hình nhỏ bé này.

  "Dra... Draco... Tới chưa, tao thật chịu hết nổi". Ron lặp bặp, vành môi lạnh cứng khiến phát âm cũng trở nên khó khăn vô cùng. Cậu kép áo sát vào người hơn, mong nó sẽ làm bản thân ấm hơn một chút nữa.

  "Sắp rồi. Mày ôm tới 5 quả cầu lửa mà vẫn lạnh sao? Tao với Harry chỉ có hai cái mà nãy giờ khỏe re, có nghe nó than gì đâu".

  "Ờ, tại nó hết nói được luôn rồi".

  Mặt Harry tím ngắc, người cứng đờ cách chỗ Ron và Draco một khoảng. Chân cứ run run nhấc lên rồi lại nặng nề rớt xuống, môi mấp máy gì đó.

  Draco thở dài quay lại, biến ra đống lửa và căn lều 'mini'. Nếu đi nữa xác định lúc về tới nhà Weasley sẽ có thêm hai khối thịt đông. Để dành ăn dần vào mùa hè cũng tốt.

  Harry và Ron mừng quýnh sáp lại gần. Thiếu điều muốn ôm hun đống lửa. Draco lại lôi quyển sách cũ ra nghiền ngẫm.

  Khẽ thở dài, anh lẩm bẩm. "Thực sự không còn cách khác rồi".

  "Lần này đi, chúng ta không chỉ tìm bông tuyết cầu vồng mà còn phải đánh cắp một thứ nữa".

  "Đánh cắp? Của ai? Cái gì?" Ron hỏi huơ huơ tay trước đống lửa.

  "Là chất của linh hồn. Nó chỉ là một giọt dạng chất lỏng được đựng trong một chiếc ly. Chiếc ly đó được gọi là Linh Lưu Ly - hay còn được hiểu là ly đựng linh hồn. Chiếc ly này được Nữ thần Băng Giá bảo quản". Draco chậm rãi giải thích.

  Vậy còn sinh tinh cầu thì sao?. Harry dần bị cuốn vào câu chuyện, muốn biết thêm về chiếc ly kìa lạ kia.

  "Sinh tinh cầu chỉ là cái vỏ còn chất linh hồn mới là cái thực sự quan trọng. Sau khi người nào đó chết đi sinh tinh cầu sẽ được Thần Chết đem đi tái sinh, còn chất linh hồn sẽ được lưu giữ ở Linh Lưu Ly, đó là ký ức, tình cảm của người chết. Giống như một dạng bằng chứng rằng người đó từng tồn tại. Con người khi sinh ra không có sẵn Linh Lưu Ly. Mà nó được hình thành qua quá trình sống. Nó được  hoàn thiện khi ta đủ tuổi trưởng thành và nó sẽ chờ đợi cho đến khi nhận được chất linh hồn"

  "Vậy mình chỉ cần lấy chất linh hồn là được tại sao phải đi tìm bông tuyết cầu vồng gì đó". Ron càng nghe càng rối.

  "Bông tuyết cầu vồng là một vật trung gian nó sẽ là thứ chứa đựng chất linh hồn tạm thời. Ta cần nó bởi ta không thể đem Linh Lưu Ly đi cùng được. Linh Lưu Ly chỉ cần đem ra động băng thôi thì nó sẽ vỡ tan. Lúc đó Hermione sẽ là hồn ma vất vưởng, mãi mãi không siêu thoát". Draco bỗng nhăn nhúm lại khi ý nghĩ đó len lỏi vào đầu. Anh thả để linh hồn mình bị tiêu tán chứ nhất định không để Hermione đau khổ như vậy.

  Ánh lửa bập bùng trong màn tuyết trắng xóa. Gió đã ngừng thổi, những bông tuyết rơi nhẹ từ trời cao xuống, xoay tròn rồi lả lướt một đường theo con gió như một nàng thiên nga đang trình diễn những bước nhảy điêu luyện. Ráng chiều rọi qua những bông tuyết trong suốt rơi xuống trông như ngôi sao nào đó từ thiên hà vũ trụ giáng thế. Ánh đèn sân khấu giờ đang soi rọi đôi cánh của nàng thiên nga, ánh sáng ấy chỉ dành cho riêng nàng.

(Linh Lưu Ly)
-end part 1-

Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014

[Dramione fanfic] Tình yêu hay dục vọng?: chap 8



Title story: Draco and Hermione: Lust or Love?
Author: chebetta
Translator: Lupin

Chap 8: Trạm xá
 
- "Draco?"
- "Làm ơn tin tôi đi. Tôi thực sự xin lỗi"
   Cô đẩy cậu ra:"Tôi không tin cậu nữa"
- "Tôi chỉ bị vấn đề thôi. Cậu phải tin tôi, làm ơn"
   Cô cứ đẩy về phía trước. Cô cứ cố đẩy cậu ra khỏi mình nhưng tay cô bị dính chặt ở đó. "Draco, tôi hoàn toàn không thể hiểu cậu. Cậu có thấy vết thâm trên mắt của tôi không?"
- "Có, tôi thấy chứ. Hermione, làm ơn. Tôi chỉ hơi mad chút thôi, lúc đó tôi chỉ trút giân lên mọi thứ và mọi người"
- "Uhm..đó đâu phải vấn đề của tôi"
- "Tôi biết điều đó, Hermione"
- "Tốt thôi, đi đi." và cô đẩy cậu thật mạnh ra khỏi mình. Cậu ấy thậm chí không thèm di chuyển và Hermione sợ đến mức ngừng thở trong những câu nói của cậu.
- "Hermione, tôi mạnh hơn cô đấy, chống cự cũng vô ích"
- "Cái gì? Cậu sẽ giữ tôi cho đến khi tôi tin cậu thực sực muốn xin lỗi tôi? Tôi không nghĩ thế đâu, Draco. Chúng ta sẽ vào lớp trễ đấy"
- "Tiết học sẽ bắt đầu trong 3 phút nữa. Chúng ta vẫn chưa xong đâu"
- "Chúng ta chẳng có chuyện gì để kết thúc ở đây cả. Vì nó không phải vấn đề" Hermione vặn vẹo để thoát khỏi:"Draco thả tôi ra"
- "Không Hermione, tôi xin lỗi, tôi không cố ý. Tôi được dạy phải phạt những ai không nghe lời tôi. Và kèm theo khi tôi tức giận lên. Tôi biết cậu đang cố giúp tôi, Hermione. Nhưng cứ giữ mãi lá thư của tôi, việc đó sẽ càng tệ hơn"
   Hermione nhìn lên:"Làm sao mà?" Cậu ấy mất vài giây để nói cho cô biết. Cậu có 3 vết sẹo rất nhỏ trên mặt mình. Phải lại gần nhìn kĩ lắm mới thấy được chúng. Một cái là ở trên chân mày, cái thứ hai ở bên cánh mũi, cái còn lại ở ngay cằm.
- "Tôi vừa làm điều này. Nhưng tối qua.." Cậu nhìn xuống rồi trở lại nhìn cô, đôi mắt như đang cầu xin:"Tớ đã thấy cậu và Jeff. Tôi biết cha tớ sẽ gửi 1 lá thư cho tớ và hắn cùng 1 lúc. Cha tớ tin tưởng hắn ta. Nhưng khi cậu đưa nó, tớ đã làm điều mình được dạy bởi vì tớ quá sốc, giống ấu trĩ thật. Cậu không hiểu được điều đó, tôi cần cảm thấy có bổn phận nhưng cậu lại không lùi lại, vì vậy tớ đã bước thêm 1 bước cao hơn thì cậu lại lùi xuống".
Hermione nhìn vào cậu, nỗi buồn xâm chiếm đôi mắt cô. "Tôi xin lỗi về điều đó, Draco nhưng tôi không thể quên được điều cậu đã làm" Cô đẩy tránh xa cậu ra. No không quá khó, cậu nới lỏng sự kiềm chặt của mình. "Tôi xin lỗi" và sau đó Hermione bỏ đi.

..................................
   Sau buổi trưa, Draco bắt đầu rời khỏi để đến lớp kế tiếp. Trong luc này, Harry và Ron vừa ở đó. Song song đó, Lavender và Pavatti đã nói cho họ nghe về những gì họ nghe được. Lo sợ cho cô bạn, họ bảo cả hai người kia hãy nói chuyện với Draco.
- "Vậy, Draco..."Draco đứng ngay trước mặt họ:"Cậu đã đánh cô ấy?"
- "Cô ta đã nói! Trời đất, cô ta đã nói" Draco nghĩ như thế.
- "Tại sao cậu lại đánh cậu ấy? Cô ấy đã làm gì cậu kia chứ? Cậu bộc lộ tính xấu đó là đánh con gái à?"
   Draco vừa đứng đó. Cậu lắc đầu Và bước vòng qua họ. Ron kéo cậu lại và đi đến trước mặt cậu.
- "Mày làm đau cậu ấy lần nữa thì tao sẽ..."
- "Mày sẽ làm gì?" Draco hỏi:"Mày nghĩ mày có thể đánh tao à?"
- "Bọn tao thì có thể đánh mày được đấy. Hai đánh một và bọn này biết phải đánh thế nào"
- "Đừng lo lắng quá chứ. Cả hai đứa mày như cha mẹ của con nhỏ đó vậy. Cô ta có thể tự mình chăm sóc, dù gì thì đó cũng là lỗi của cô ta"
- "Vì vậy mày đã đánh cậu ấy"
- "Tao đánh đấy"
   Ron ném cú đấm vào cậu. Sau đó thì túm lấy cậu. Cả 3 người đều đang vật lộn nhau dưới đất. Có chảy máu ở mũi, miệng, và vài vết thương khác. Họ đánh nhau như thế một lúc. Ron đứng dậy và đá vào Draco. Harry đứng lên và cũng đá vào Draco. Draco không thể đứng dậy nổi do cả hai đứa kia đều đang đá vào cậu.
- "Các cậu thôi đi" Hermione hét lên.
   Ron nhìn lại cô và sau đó lại đá Draco. Cô đẩy Harry ra và nhảy vào cứu Draco. Cô ném thân mình qua che nửa thân của Draco. Cả hai đều dừng lại và càu nhàu cô.
- "Làm ơn, dừng lại đi"
- "Hermione tránh ra" Ron nói với cô.
- "Không, cả hai cậu phải dừng lại. Cậu ấy đã xin lỗi rồi, được chứ? Hãy để cậu ấy yên"
- "Được thôi, cậu nói sao chả được". Harry nói, lắc đầu với cô. Cả hai người đều nhặt sách mình lên và bỏ đi"
   Hermione để Draco dựa vào."Cậu ổn chứ?" chắc là không ổn thật rồi. Cậu ta có vài vết bầm trên mặt.
- "Không" cậu rên rỉ. Cậu đặt tay lên bên hông trái mình. Lo lắng, cô đặt tay lên chỗ đó. Draco rên rỉ, máu chảy ra từ khóe miệng của cậu.
- "Ôi, trời. Tớ nghĩ cậu có vài cái xương sườn bị gãy rồi. Được rồi, thôi nào, chúng ta phải đi đến bệnh thất." Cậu lại nằm ở đó." Draco thôi nào.." Cậu ngồi dậy từ từ và rên rỉ. Cô giúp cậu bằng cách quàng cổ tay cậu qua bên cô.
- "Ôi..."cậu rên rĩ.
- "Được rồi. Trạm xá ở dưới tầng một. Cậu cần giúp không?"
   Cậu lắc đầu và bắt đầu đi tới cầu thang tới hành lang chính. Cậu đi xuống cầu thang thứ nhất rồi rẽ trái để tới bệnh xá.
   Khi Draco bước vào, bà Poppy hốt hoảng:"Có chuyện gì xảy ra với em thế, Draco?"
Cậu ấy lại rên rỉ nên Hermione phải nói thay cậu ấy:"Cậu ấy đánh..." Cô không thể để Harry và Ron dính vào.
- "Ai đó. Em không thể thấy mặt họ, họ ở trong tối" Cậu nhìn vào Hermione, và cô nhìn cậu thầm biết ơn và nói thầm:"Cám ơn".
- "Vậy...chúng ta sẽ giúp cậu chỉnh sửa lại" Bà Poppy nói với cậu.Cô giúp cậu nằm lên giường, làm cậu rên rỉ nữa khi cô chạm vào mấy cái xương sườn gãy. "Cởi áo ra đi chàng trai trẻ à, nếu mấy cái xương sườn này gây nên những vết bầm thì chúng ta không thể dùng thần chú . Chúng ta cần 1 ít thuốc ma thuật"
   Draco ngồi dậy và cởi áo sơ mi ra và sau đó nhìn Hermione. Cô đứng yên nhìn chằm chằm cậu. Cô ấy nhìn vào ngực cậu và phần bụng sau đó nhìn vào mắt cậu. Cậu ấy đáng được xin lỗi, cô có thể nói điều đó.
   Hermione để ý cậu ta trông rất hấp dẫn khi không có áo sơ mi, Nhưng nếu vài vết bầm và mấy vết thương rỉ máu, cậu ấy trông không được đẹp cho lắm. Cậu ấy có cơ bụng 6 múi,đẹp và rắn chắc. Nó nhìn thật quyến rũ. Nhưng cô không thể chịu được khi nhìn cậu. Cậu ta có thân hình thật chuẩn nhưng vết bầm và vết thương trông không được đẹp.
- "Ngồi xuống đi cậu Malfoy. Tôi sẽ quay lại" Bà Poppy rời khỏi phòng và cả hai đều nhìn cô rời khỏi.
   Hermione nhìn lại cậu và thở dài. Cô đi qua giường và ngồi xuống cái ghế.
- "Tớ xin lỗi" Cô thì thầm.
   Draco bật ra tiếng cười thật buồn."Được rồi, hôm nay tôi đã chuẩn bị cho chuyện này nhiều lần. Biết thế nào cô cũng sẽ nói với họ, cả hai đứa đó sẽ đến gặp tôi. Chỉ là không biết khi nào"
- Hermione chau mày:"Tớ không có nói với họ".
- "Cậu không nói?"
- "Không, tất nhiên là tớ sẽ không nói! Cậu từng đánh tớ một lần và họ sẽ đánh cậu tới chết. Tớ không đùa đâu. Mùa hè này, tớ đã đưa hai cậu ấy tới buổi tiệc và có 1 gả đã tấn công tớ. Họ đã đánh hắn ta tới mức bầm tím"
- "Oh..."
- "Yeah, oh.."Hermione nhìn ra cửa và quay lại nhìn cậu. "Draco..."
- "Tớ xin lỗi cậu, Hermione. Tớ thật sự không cố ý đánh cậu đâu"
- "Được rồi. Tớ không biết tại sao cậu lại đánh tớ nhưng tớ chắc chắn rằng cậu đã xin lỗi. Tớ xin lỗi vì đã không đưa cậu lá thư" Draco nhìn lên trần nhà.
"cậu nghĩ rằng cậu đang giúp đỡ, Hermione. Nhưng khi cậu thấy tớ như thế này thì hãy làm như tớ bảo. Tớ có thể mất kiểm soát giốn như lần đó và khi tớ làm thế, cậu không nên ở gần tớ"
- "Draco.."Sau đó thì Hermione dừng lại, nghĩ sẽ như thế nào nếu cô sẽ nói ra những lời này. "Về phần Ron và Harry, giống như..."cô lắc đầu mình.
- "Giống như anh em. Họ bảo vệ cậu. Và nếu như có ai đó đánh cậu thì họ sẽ ở đó, đập kẻ đó vì đã làm thế"
- "Tớ biết nhưng họ đã làm thương cậu"
   Draco quay đầu lại nhìn vào cô:"Và tớ đã làm đau cậu"
- "Nhưng điều đó khác nhau", Hermone nói với cậu. Nhưng nó thật không có sư khác biệt và cô biết điều đó.
- "Hermione...tớ đã đánh con gái. Tớ đáng lẽ tự đánh chính mình. Có lẽ điều này không còn nữa...nó kết thúc rồi"
   Bà Poppy quay lại với cái tô khá to bốc khói màu tím nhạt."Cô Ganger, chúng ta cần làm chỗ sưng lên trên mắt cô hạ xuống. Bà ấy lầm bầm câu thần chú, vết sưng xẹp xuống nhưng không phải là hoàn toàn. "Sẽ vẫn còn chút màu xanh quanh mắt em nhưng đó là điều tốt nhất mà ta có thể làm" Sau đó bà quay sang Draco.
- "Chúng ta cần đắp này lên khắp cơ thể của cậu" Bà chỉ vào cái tô "Khắp vết bầm và vết thương của cậu. Những vết thương này sẽ lành khi thuốc chạm vào nó. Nhưng những vết thâm này thì phải mất một thời gian. Chúng ta cần nhũng vết thâm này biến đi hoàn toàn. Vì vậy, khoảng một chút, chúng ta để cái này lên cậu,," Bà để cái tô lên bàn:"Làm ơn, ngồi dậy"
   Draco ngồi dậy chậm rãi với tiếng rên khá lớn.
- "Bà Poppy" vài tiếng la thét sau lưng bà. Bà quay lại và thấy 3 cậu trai đang chạy vào."Tụi em cần giúp đỡ". Một người ở giữa 2 thằng nhóc, tay quàng sang vai của hai đưa kia. "Cậu ấy ngã từ lầu 4. Cầu thang đi lên cậu ấy". Thằng nhóc ở giữa không còn ý thức. Cả hai thằng nhóc kia đều mang cậu bạn lên (hoặc xuống) đây. Khắp người cậu nhóc đầy vết bầm và cũng có thể vài cái xương gãy nữa.
- "Đặt cậu ta lên giường đi" Bà Poppy nói với 2 cậu nhóc và quay sang Hermione :"Em có thể đắp cái này cho cậu ta không?"
   Hermione nhìn cái tô bốc khói tím nhạt và quay sang nhìn Draco:"Vâng, được ạ."
- "Tốt! Bắt đầu ở ngực cậu ta. Cậu ta có thể đắp lên lưng nếu nó có thể giúp. Nó sẽ khá đau vì vậy..."sau đó bà bỏ đi, kéo cái rèm xung quanh giường.
   Hermione nhìn chăm chăm vào cái tô có khói màu tím nhạt đó. Sau đó lại nhìn vào Draco:"Nào, chúng ta bắt đầu"
- "Hermone, cậu không phải..."
- Cô lắc đầu:"Không, tớ sẽ làm." Cậu nhìn cô:"Đừng lo lắng, tôi sẽ thoải mái mà"
   Cô đặt cái gối xuống giường và kéo cậu nằm từ từ xuống cái giường, cô nhìn cậu
"Sẵn sàng?" Cậu nhắm mắt lại và gật đầu. Hermione vươn tới cái tô và múc lên một ít. Nó đặc và có cảm giác mềm như kem. Cô trải nó khắp ngực cậu. Những vết thương lành ngay lập tức. Chốc lát nó tự làm sạch. Draco cứ thở hắt ra mỗi lần thuốc chạm vào vết thương. Cô mát xa cho cậu, lau đi thuốc cho cậu, làm cho những vết bầm đang sưng lên hạ xuống , làm ngực cậu trông khá hơn. Thuốc không có màu tím khi trên ngực cậu, nhưng chỉ làm nó sáng lên một chút.
   Cô chạm phải cái xương sườn bị gãy, Draco rụt người lại.
- "Xin lỗi" cô nói với cậu."Oh, trời. Điều này thật tồi tệ. Mình vừa làm đau cậu ta thêm nữa" Hermione cố gắng càng cẩn thận càng tốt.
   Cô lướt thuốc băng ngang qua những cái xương sườn gãy khác, làm cho cậu co rút người lại lần nữa."Xin lỗi"
- "Tôi ổn"
   Khi cô nhìn vào mặt cậu, cô phát hiện cậu đang nhìn mình. Nó không phải là cái nhìn chăm chú kì quái mà như cậu đang đóng đinh vào cô vậy. Cố gắng nhớ những biểu hiện khác nhau trên khuôn mặt cô.
- "Cậu ổn chứ?" Cô hỏi.
- "Mmmm"
- "Chúng ta xong rồi. Chúng ta cần lưng cậu" Cô nói với cậu và giúp cậu ngồi dậy.
- "Cậu không phải làm trên lưng tôi"Cậu nói với cô.
- "Nó không phải là vấn đề. Nếu cậu không muốn tớ làm thì tớ sẽ không. Nhưng tớ sẽ làm."
- "Đó không phải là vấn đề. Cái lưng nhìn trông không được đẹp lắm"
   Hermione chau mày. "Sao cũng được" cô lầm bẩm một mình."Okay, cậu ngồi gần mép giường và tớ sẽ ngồi sau lưng cậu, được chứ?"
   Cậu không trả lời nhưng ngồi gần mép giường. Hermione đặt cái tô xuống giường và ngồi xuống sau lưng cậu.
- "Oh, trời" Cô há hốc miệng.
- "Tớ cảnh báo cậu rồi" Cô nhìn xuống cái lưng của cậu. Những vết sẹo trắng băng ngang trên lưng cậu. Có tới 4 vết. Hai cái thì khoảng 7 inch còn những cái khác thì khoảng 5 inch. Cái sẹo dài nhất chỉ có 2 cái. Nó không phải là vết cắt hay vết bầm, điều đó làm nước mắt xuất hiện trên đôi mắt cô. Những vết sẹo này là do roi da.
- "Chuyện gì đã xảy ra với cậu vậy? Ai đã làm điều này?"
- "Cậu không thể đoán được đâu" Cậu quay lại nhìn cô.
- "Cha của cậu" Cô nhìn xuống cái tô đang nằm trên vạt áo của mình."Tớ xin lỗi"
   Cô nuốt cổ và hít vào. "Làm sao cậu ấy có thể sống với điều này? Cha của cậu đã đánh cậu bằng roi da. Một chiếc roi da. Bao nhiêu người biết được điều này?"
   Hermione chạm vào tô và múc lấy một ít thuốc. Cô đặt tay lên giữa lưng của cậu, khắp các vết cắt, chà thuốc lên nó. Cậu thở khó khăn, Hiển nhiên nó rất đau. Cô rút tay lại nhưng khi cô kéo tay lại ở những điểm khác lan ra khắp lưng, các vết cắt, vết sẹo, vết bầm.
- "Cha của tớ chưa bao giờ quan tâm tớ có đau như thế nào, chỉ khi tớ học được bài học của mình. Nếu ông ấy đánh tớ, nó luôn là do lỗi của tớ, luôn là của tớ. Mẹ của tớ thì luôn quan tâm. Bà luôn ở đấy khi ông ta để lại tôi những vết bầm, vết thương. Nhưng lúc ông ấy dùng roi da thì bà ấy không ở đó. Ông ấy đánh bà khi ông ấy đã giải quyết tớ xong. Lúc đo, trông bà rất tệ, tớ cứ nghĩ bà sẽ chết. Một trong những người coi nhà, bà ta luôn muốn giúp mẹ tớ khi bà bị thương. Và khi cha tớ bảo bà ấy biến đi và để mẹ tớ ở lại đó. Nhưng bà ta nói với ông ấy. Bà ta nói rằng ông đã làm gãy nhiều xương sườn của mẹ tớ, nó sẽ làm cho việc thở rất khó khăn. Bà ta đã nói chúng có thể giết chết mẹ tớ hoặc phải đưa bà đến bệnh viện. Cha tớ đã nói sẽ giết bà ta"
   Hermione ngồi xuống và lắng nghe."Bà ấy đã nói rằng bà sẽ không bị giết. Bà ta sẽ không để mẹ tớ chết. Vì vậy, cha tớ đã đánh bà ta. Cưỡng bức bà hơn là đánh bà"
- "Oh, trời. Draco,Tớ xin lỗi."
   Cậu nhún vai. Không có cảm xúc trong giọng nói của cậu. "Tớ đã ở dưới ngục tối khi tớ nghe ông ấy. Tớ muốn giúp bà nhưng không thể. Tớ đã ở đó 2 ngày cho tới khi tớ có thể ngồi dậy. Tớ đã rất đau đớn, tớ đã nghĩ tớ sắp chết khi người trông nhà đã giúp tớ ra khỏi phòng. Cha của tớ về nhà vào tuần tới và chúng tôi đã đưa mẹ đến bệnh viện. Nó thật tồi tệ. Nhưng vết thương đã lành."
- "Tớ thật sự xin lỗi, tớ không biết."
- "Không ai biết cả." Hermione đặt ít thuốc lên vết thương khác của cậu. Lưng cậu co lai nhưng sau đó lại giãn ra.
- "Xin lỗi nếu nó làm cậu đau" Cô bắt đầu mát xa lưng cậu trong khi đặt thuốc lên. Mỗi lần cô chạm vào cái xương sườn bị gãy nào, vai cậu nhô lên, ngưng thở. Hermione cẩn thận nhưng nó không giúp được cô nên cô chỉ cố gắng và mặc kệ nỗi đau của cậu.
   Khi cô làm xong, cô bước xuống giường và dọn lại cái tô.
-"Tớ sẽ quay lại trong chốc lát" Cô rời khỏi và đến chỗ bà Poppy.
   Bà đi đến và nhìn vết thương đang lành trên ngực cậu."Tốt, bây giờ cậu Malfoy hãy ngủ đi và cô Ganger có thể đi. Các lớp học cũng đã kết thúc, bữa tối hầu hết đã được dọn ra. Nhanh lên và lấy cái gì đó ăn đi" Hermione gật đầu, rời khỏi và quay đầu lại nhìn Draco khi cô đi.
   Hermione đi xuống đại sảnh. Cô rất lo cho Draco. Trời đất, cô không biết gì về những vết tích trên lưng cậu cả. Chúng trông tệ quá. Cô không thể tưởng tượng nổi khi ông Lucius đánh chính con trai mình bằng cái roi da đó, cái roi chết tiệt.
   Cô xuống đại sảnh và nhìn thấy Harry và Ron. Họ nhìn thấy cô khi cô bước tới. Cô bước đến đó và ngồi cạnh Ron
- "Vậy các cậu có thời gian khá vui khi đánh Draco nhỉ?"
- "Cậu cũng có thời gian khá vui khi để Draco đấm cậu à?" Ron hỏi vặn lại. Cậu không nhìn cô khi đang vươn tới lấy những quả nho khác. Cậu nhét chúng vào miệng và quay sang nhìn Hermione. "Tại sao cậu lại bảo vệ cái thằng đó?"
- "Tớ không.."Cô nói với Ron
- "Cậu làm quá. Bọn tớ gọi nó là thứ gì đó thì  ngay lập tức cậu nhảy vào làm rào chắn cho nó"
- "Đó là bởi vì không có ai che chở cho cậu ấy. Cậu ấy chẳng có 1 người nào cả, Ron ạ"
- "Và cái gì? Cậu lên kế hoạch trở thành 1 ai đó của nó hả? Cậu để chúng ta trở thành kẻ thù sao. Cái gì đã xảy ra vậy? Và cậu đã bảo vệ thằng đó khi nó đánh cậu. Cái quái gì xảy ra với cậu vậy, Hermione?"
- "Không có gì xảy ra với tớ cả. Cậu ấy đã đánh tớ nhưng cậu ấy đã xin lỗi. Cậu ấy được dạy như vậy, cậu ấy không chịu được nó"
- "Cậu lại đến đó lần nữa" Ron nhìn thẳng cái đầu. "Che chở cho hắn ta" Hermione rên rỉ. Cô không thể thắng thế ở đây được.
- "Harry..."Hermione quay sang Harry và Ron cũng làm thế.
   Cả hai người đều quay lại nhìn cậu, chờ cậu quyết định ai là người đúng."Hermione, Ron đúng đấy. Cậu luôn bảo vệ Draco" Ron cười Hermione và nâng cái cốc lên miệng.
- "Đó là vì cậu ấy là bạn của tớ" Cô nói bằng giọng rất tự hào.
Ron phun cả nước bí ngô ra khỏi miệng và bắt đầu nghẹn, cậu cố nuốt một cách khó khăn. Nó làm cho mọi người gần bàn nhìn cậu ấy."Cậu là gì của thằng đó?"
- "Ron, tớ là bạn của cậu ấy" và cô đứng lên, rời khỏi và để Ron nhìn chăm chăm sau lưng cô.

-end chap 8-