Thứ Ba, 17 tháng 3, 2015

[Dramione l Longfic l Tự sáng tác] Quên thật không? chap 8, part 1


Author: Thảo Cami
Disclaimer: những gì từng xuất hiện trong Harry Potter là của J.K.Rowling còn lại là của tôi.



Chap 8: Đứa con duy nhất
Part 1: Lo sợ
 

Thời tiết vào thu vô cùng ảm đạm. Màu xám của bầu trời như đồng cảm như hòa vào sắc cam đỏ của những chiếc lá tàn úa sẵn sàng đi về đất mẹ bất cứ khi nào. Chiếc lá phong rơi khỏi cành chao lượn trong không khí rồi chạm nhẹ vào mặt nước tạo thành từng vòng, từng vòng nước đẩy ra xa. Chim chóc ríu rít trên cành cây gần như trụi lá thì hốt hoảng vụt bay bởi tiếng gầm của một người đàn ông trong thái ấp Malfoy.

“Ta đã nói lũ Weasley này chẳng có gì tốt lành cả. Giờ thì hãy nhìn hậu quả đi. Lũ khốn kiếp kiết xác. Các ngươi sẽ phải trả giá!”. Ông Malfoy mất bình tĩnh lao đến túm cổ Ron Weasley, những sợi tóc của ông nổ lách tách vì giận dữ. Những người còn lại của gia đình Weasley lao đến tách ông ra khỏi Ron và giữ chặt ông. Bà Malfoy thì ngất lịm trên chiếc ghế bành.

Cơ thể Draco được Ron và Harry mang về thái ấp Malfoy sau lời nguyền ở Bắc Cực. Anh nằm đó, nhợt nhạt và yếu ớt, quả thật trông như đã chết.

“Bác…bác Malfoy, bác bình tĩnh đã, nghe cháu nói”. Harry cố thu hút ông Malfoy khi ông vẫn tìm cách vùng ra lao vào Ron lần nữa. “Draco vẫn chưa chết đâu ạ, nó…nó bị Nữ thần Tuyết nguyền rủa, bọn cháu đã làm nhiều cách và đọc tất cả sách về Nghệ thuật hắc ám – mà nó mang theo – nhưng vẫn chẳng có tác dụng gì”.

“Draco, Draco còn sống sao. Ôi cảm ơn Merlin”. Bà Malfoy vừa tỉnh dậy ôm con vào lòng.

“Bây giờ nó khác gì chết chứ, tụi bây…”. Mắt ông Malfoy long sòng sọc, vùng vẫy.

“Lucius! Chúng ta phải tìm cách, anh bình tĩnh đi Lucius!”. Bà Malfoy tiến đến ôm chồng. Ông khựng lại nhắm mắt thở dài.

Ngay từ đầu ông đã biết, Draco sẽ chẳng tốt đẹp gì khi dính tới cái đám bần hèn này, nhất là con bé Granger kia. Khi ông vừa nhìn thấy Draco nằm thẳng cẳng trên cán ông như chết đi vậy. Ông nghĩ cả đời này chẳng thể bù đắp lại những tồi tệ mà ông gây ra cho con. Nhưng giờ ông vẫn còn cơ hội.





Tiếng lật giấy sột soạt vang lên không ngừng trong thư viện thái ấp , thi thoảng có vài lời trao đổi, tiếng chửi thề nho nhỏ. Những cuốn sách cứ thay nhau chồng đống từ trên bàn xuống sàn nhà  mà cho đến giờ vẫn chưa tìm thấy câu trả lời. Mệt mỏi, lo lắng, bực bội khiến không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.

“Mọi người nghỉ ngơi một lát đi thôi”. Bà Malfoy và bà Weasley mang 2 khay trà bánh vào.

“Lucius, uống tách trà này đi”. Narcissa Malfoy gập cuốn sách trong tay chồng lại. Giờ phút này trông ông Malfoy như già thêm cả chục tuổi. Bà lo cho con, xót xa cho chồng, bà tự hỏi bà phải làm gì đây. Hôm nay, ông không còn phong thái kiêu ngạo khiến bà mê mẩn, chỉ còn sự lo lắng của một người cha, điều này khiến ông tiều tụy nhưng lại lòng bà đắm say.

Từ khi bà gặp ông lần đầu ở Hogwarts bà biết cuộc đời này bà chỉ dành cho ông, không một ai khác. Đôi mắt bạc lạnh lùng, nụ cười nữa quan tâm, nữa hời hợt và phong thái kiêu ngạo khiến bà càng lún sâu. Đối diện ông, bà thấy mình chỉ là cô gái nhỏ ngốc nghếch. Narcissa đã bày đủ trò để thu hút Lucius. Có lần bà khiến mái tóc ông xoăn tít thò lò cả tuần vẫn chưa thẳng lại, ông rất tức giận, nhưng nhờ thế mà ông nhớ tên bà, bình thường ông chỉ gọi ‘em họ của Bella’, điều này khiến bà không vui, vì ông chỉ nhớ bà là cái gì đó của người khác.

Có lần vào ngày 14/2 năm thứ 3, bà lấy hết can đảm tặng chocolate cho ông, ông không lấy, chỉ xoa đầu bà cười bảo.

“Cissy, em còn nhỏ lắm. Đợi em lớn đã, khi nào ra dáng thiếu nữ như Bella, anh sẽ suy nghĩ”.

Khoảng thời gian này bà vừa đố kị vừa ngưỡng một chị họ Bellatrix. Lúc này Bella là cô gái được chú ý nhất Hogwarts, vừa xinh đẹp quyến rũ, vừa là học sinh suất sắc. Bằng nỗ lực và sự chân thành, Lucius cuối cùng cũng thích bà.

Sau khi kết hôn bà sinh hạ Draco, đứa bé rất đáng yêu lúc đó con cười rất đẹp, nhưng sau này khi con dần lớn bà không thấy con cười nữa. Bà muốn sinh nhiều con cho Lucius nhưng khi bà mang thai em Draco, tai nạn xảy ra, bà không thể sinh được nữa. Narcissa luôn cảm thấy có lỗi với chồng, bao nhiêu năm qua bà luôn cố bù đắp. Draco là đứa con cuối cùng và duy nhất của Lucius, dù thế nào bà cũng phải giữ lại cho ông, bà phải cứu lấy thằng bé.

“Mọi người tìm kiếm thế nào rồi?”. Narcissa hỏi.

“Anh tìm được vài thứ, ta có thể thử xem sao”. Ông Malfoy nói.

“Tôi cũng vậy”. Vài người tham gia cuộc tìm kiếm lên tiếng.





Họ đã thử mọi cách có thể nhưng đều thất bại. Hiện giờ mọi người đang cố thử cách cuối cùng mà họ tìm được ở thư viện Malfoy, một nghi thức cổ xưa.

Bà Narcissa vẽ một ngôi sao 5 cánh được bao bọc bởi 1 vòng tròn, đỉnh mỗi cánh thắp một ngọn nến trắng. Ông Malfoy đặt Draco vào vòng tròn. Mọi người đứng vây quanh chĩa đũa phép vào Draco, bắt đầu đọc 1 loại thần chú cổ xưa.

“Auv gnav av gnaoh uah cab

Eht cax av cus hnam hnil noh

Nix yah cuht hnit”*

Họ lặp đi lặp lại câu thần chú đó, mây đen giăng kín bầu trời, sấm chớp đùng đoàng, gió thổi mạnh khiến những cành cây oằn mình chịu đựng, những ngọn nến lay động dữ dội, dù thế nến vẫn không tắt, soi chiếu bóng người nhảy nhót kì dị.

Giữa trán Draco xuất hiện đốm tròn rực sáng, càng lúc càng sáng, từ sâu thẳm không trung nghe tiếng thét đau đớn, tiếng của Draco. Bà Malfoy rúng động, con trai bà đang đau đớn, linh hồn nó đang bị giằng xé, giành giựt. Cơ thể anh bay lên cao xoay vòng, ngọn lửa chập chờn lay động, trán anh như vầng dương chói lọi. Một tiếng sấm nổ vang trời, năm cây nến vụt tắt. Vầng sáng trên trán Draco mở rộng ra tạo áp lực đánh bay mọi người ra xa. Cơ thể Draco rơi từ không trung xuống, bất động. Anh vẫn hôn mê như cũ.

Ông bà Malfoy bò đến ôm con, mọi người nhìn nhau bất lực. Họ đã thất bại, lời nguyền đó quá mạnh, chẳng thể giải trừ. Những đám mây tản đi, trả lại bầu trời trong sáng với trăng và sao. Đâu đó trong từng kẽ lá vẫn còng vang vọng tiếng hét đau đớn của linh hồn.





Lucius Malfoy run run giở chiếc mạn che mặt cô dâu lên. Ông nhìn Narcissa mê đắm, bà từ một cô gái bé nhỏ đáng yêu nay đã trở thành vợ ông. Đôi má bà đỏ hây hây mắt nhìn ông ngượng ngùng hạnh phúc. Ông biết, đây là điều hạnh phúc nhất ông có trong cuộc đời. Chớp mắt một cái, Narcissa đã ôm cái bụng to vượt mặt nhìn ông mỉm cười nói.

“Lucius, bác sĩ nói là con trai đấy. Thằng bé chắc chắn sẽ rất giống anh”.

Ông hạnh phúc phát điên, cuối xuống hôn lên bụng vợ. Khi mở mắt ra ông thấy Draco, đứa trẻ đáng yêu đang tươi cười cưỡi cây chổi đồ chơi bay là đà trên mặt đất chừng 1 mét, hét gọi ông và mẹ nó. Bất chợt thằng bé mất thăng bằng ngã xuống, ông chạy lại ôm con. Ông nghe tiếng sụt sịt, rồi thằng bé đẩy ông ra. Draco 16 tuổi lùi dần khỏi ông, ánh mắt xa xăm, thằng bé nói.

“Hermione không còn nữa, con cũng chẳng thiết sống. Xin lỗi cha mẹ”.

Nói rồi Draco dần tan vỡ thành trăm ngàn con bướm nhỏ chập chờn bay lên trời cao. Ông nhào tới ôm con, ghào thét.

“Không! Không! Draco! Con ơi!”

Nhưng những gì ông chụp được chỉ là những chú bướm nhỏ vùng vẫy thoát ra.





Lucius Malfoy hốt hoảng bật dậy nhìn quanh. Ông đang ở trong phòng ngủ cùng vợ. Bầu trời xám xịt và giăng đầy mưa. Ông nghe tiếng thở nhẹ có phần thổn thức cạnh bên. Bà Narcissa đang ngủ cạnh ông, mắt bà vẫn còn vương lệ và sưng mọng. Bà chỉ còn Draco, đứa con duy nhất mà bà có, ông phải làm gì để giữ lại nó cho bà đây. Năm xưa nếu không tại ông ngoan cố thì bà đã có nhiều con, và…sẽ hạnh phúc hơn. Là ông nợ bà. Dù có phải bỏ cái mạng này thì ông phải cứu lấy thằng bé, cái neo hạnh phúc của bà và cả của ông nữa.





(*): Vua vàng và hoàng hậu bạc

Thể xác và sức mạnh linh hồn

Xin hãy thức tỉnh.



-end part 1-

Thứ Ba, 3 tháng 3, 2015

Urgo of love: chương 1


Author: Thảo Cami
Note: hình ảnh sưu tầm từ internet


Chương 1: Anh đào gặp tuyết

N
hững ánh nắng sớm mai bắt đầu hé lộ qua nhưng đám mây hồng, gió thổi những làn gió mát nhẹ đủ sức làm thổi tung… những sợi tóc mai, chim chóc đua nhau kêu ríu rít, một cảnh vật thật trong lành tinh khiết. Nam- Dương Bảo Nam- hít một hơi dài vào phổi cho lồng ngực căng ra hết cỡ
‘Hôm nay cũng bình yên như cảnh vật này thì hay biết mấy’- Nam thầm nghĩ. Đang lững thững bước đi bỗng nghe đâu đó trong con hẻm phía trước có loáng thoáng tiếng người cãi nhau.
-Nè em! Từ từ đi. Ở lại chơi với bọn anh tí đi, trời còn sớm mà! – giọng nói của một tên con trai cất lên.
-Sao không nói gì hết vậy em? Em khinh thường tụi này hay em bị câm thiệt- một thằng trong số chúng có giọng the thé như phụ nữ lện tiếng.
-Mẹ nó, con này giỡn mặt.
-Tụi mày làm gì đó?
Bỗng đâu xuất hiện một tên học sinh phong thái đường đường, đôi mắt đang tiềm ẩn ngọn lửa phẫn nộ, giọng nói nhẹ nhàng mang đầy uy quyền và sự đe dọa. Mấy tên đó tức thì xanh mặt, tên có giọng nói the thé run như cầy sấy xem bộ dạng hắn giống như sắp khóc đến nơi.
-Nam hả? Bọn anh có làm gì đâu. À, ừm, Cô bé này bị lạc đường tụi anh chỉ đường thôi hà. Bọn anh có việc bận bọn anh đi trước nha.
Tên cầm đầu nói xong tức thì chuồn ngay, hai tên còn lại nhanh chóng nối gót.
Lý Uyên Nhã nhìn  Nam với vẻ mặt cảm kích và biết ơn còn phảng  phất chút gì đó ngưỡng mộ. Đứng trước cô bé giờ đây là chàng thiếu niên có gương mặt điển trai không một chút tì vết vô cùng hoàn hảo, đôi mắt đẹp nhưng lạnh tanh không hề biểu lột chút sắc thái cảm xúc nào giống như mặt đại dương bao la có bao nhiêu bí ẩn và nguy hiểm rập rình. Bất giác cô bé nhớ đến nhân vật Edward trong series truyện về ma-cà-rồng của nhà văn Stephanie Mayer, chàng trai đang đứng trước mặt cô đây thật quá hoàn hảo. Bỗng trong đầu cô xuất hiện một ý nghĩ kì lạ.
‘Có khi nào anh ấy là ma-cà-rồng không nhỉ?’- nghĩ rồi phì cười với cái ý nghĩ kì quặc của mình. Tiếng bước chân bỏ đi của chàng trai làm Lý Uyên Nhã trở về với thực tại, cô líu ríu chạy theo.
-Cảm ơn anh.
Bước chân của Nam quá nhanh khiến Nhã gần như là chạy mới theo kịp.
-Không cần phải cảm ơn tôi.
Đang nói bỗng Nam dừng chân, vì bất ngờ nên Uyên Nhã đi thêm mấy bước nữa mới dừng lại, lúc này Nam đã bước đến trước mặt nhìn cô với ánh mắt nghiêm nghị
-Sau này có gặp tôi thì coi như không quen biết. Cô hiểu chứ?.
Giọng nói lạnh như nước đá từng từ một bay vào lỗ tai Nhã di chuyển lên não. Theo phản xạ tự nhiên cô hỏi
-Tại sao?- với một vẻ mặt khó hiểu và thất vọng một cách tội nghiệp.
-Đơn giản vì…. Tôi không muốn dính líu gì đến con gái đặc biệt là với những người hay gây rắc rối như cô.
Nói rồi Nam quay mặt bỏ đi một nước. Uyên Nhã đứng ngẩn ra đó hồi lâu có đến cả phút đồng hồ mới sực tỉnh
-Sao anh ta biết mình hay gặp rắc rối nhỉ?- cô lầm bầm rồi cũng bước đi.

Khi  tới trường thì mọi người đang chuẩn bị cho lễ chào cờ. Đây là ngày đầu tiên Uyên Nhã học ở ngôi trường này, một không gian mới, thầy cô mới bạn bè mới cô mong mọi chuyện sẽ diễn ra tốt đẹp với mình.
Qua lời chỉ dẫn của chú bảo vệ Lý Uyên Nhã đã đến được phòng giám thị một cách… an toàn mà không phải va vào người khác khi đang ngó dáo dác tìm phòng, cô thường gặp những tai nạn nho nhỏ trong việc đi đứng của mình, không va cái này thì đụng cái kia, trầy trụa khắp người.
-Em chào cô ạ.
Uyên Nhã lên tiếng chào hai người đang ngồi trong phòng, một người ngồi ở chiếc bàn đối diện cửa ra vào đang mặc đồ tây, chắc cô là giám thị-Nhã thầm nhận định. Còn một người thì đang ngồi ở cái bàn đối diện tấm bản vẽ sơ đồ mạng lưới giáo viên và một số thông tin khác, cô ấy mặc một chiếc áo dài màu vàng của nắng, trông thật nổi bật và chói sáng không chỉ là màu của trang phục mà là nụ cười trên môi đang nhìn Nhã mỉm cười với đôi mắt rực sáng
-Em là Lý Uyên Nhã mới chuyển về trường này phải không?- cô hỏi, nụ cười vẫn hiện hữu trên môi
-Dạ- Nhã trả lời và khẽ gật đầu xác nhận-Cô sẽ là giáo viên chủ nhiệm của em ạ?
-Ừm. Đúng thế. Cô tên là Trần Ngọc Quyên. Nào, bây giờ để cô dẫn em về lớp học nhé- nói rồi cô đứng dậy đi ra cửa dẫn đường-Lớp của mình là lớp 11a3.
 Uyên Nhã đi theo cô không quên ngoái đầu lại chào cô giám thị. Trên đường đến lớp cô nói rất nhiều về cái lớp mà cô đang chủ nhiệm, Lý Uyên Nhã cảm thấy cái lớp này rất hay. Cuối cùng thì cũng tới nơi. Cô giáo mỉm cười động viên Uyên Nhã rồi bước vào lớp.
-Đây là em Lý Uyên Nhã mới chuyển về trường mình và sẽ ‘tọa lạc’ ở lớp ta- cô Minh dùng giọng hài hước giới thiệu.
Mỉm cười nhẹ nhàng Uyên Nhã nói:
-Mong các bạn giúp đỡ.
Lúc đầu các bạn trong lớp cứ ngớ mặt ra mà nhìn Nhã bất ngờ, khoảng một giây sau đó thì mọi người vỗ tay rầm rầm, một số bạn nam nhiệt tình lên xách cặp dùm Uyên Nhã thể hiện sự ‘lăng-ga’ của mình trong đó có một cậu dong dỏng cao hơi ốm đôi mắt nhỏ chỉ cho Nhã chổ ngồi còn trống, cậu ta lay hoay một hồi cũng đành để cặp của cô vào chiếc ghế trống bàn kế cuối bên cạnh của sổ một cách hơi miễng cưỡng, ghế bên cạnh Uyên Nhã đã có một chiếc ba lô rồi, Nhã trông nó giống cái ba lô của chàng ‘ma-cà-rồng’ hồi sáng đã giúp mình lắm nhưng chưa thể khẳng định được vì không ít người mang ba lô giống vậy.
Má Uyên Nhã hơi ửng hồng khi cảm ơn người bạn đã giúp mình. Cậu ta gãi gãi mái tóc vốn đã rối bù giờ lại còn rối hơn sau vài cái ‘cào’ của anh bạn
-Có gì đâu chứ! Bạn ngồi đây là thiệt cho bạn rồi, mình đâu có xứng nhận lời cảm ơn- gương mặt cậu ta lộ rõ vẻ bối rối và có lỗi.
-Tại …- bỗng tiếng chuông vang lên như giải thoát cho cậu bạn, cậu ta lao nhanh ra cửa và nói
-Tới giờ chào cờ rồi, đi thôi, ra trễ coi chừng bị la.- nói dứt câu đã không còn thấy cậu bạn đâu nữa.
Một bàn tay mềm mại nắm nhẹ lên cánh tay Lý Uyên Nhã, cô quay lại nhìn, đó là một cô bạn xinh đẹp, làn da trắng nõn mịn màng như sữa, gương mặt thanh thoát, mái tóc mềm mượt hơi xoăn và phớt đỏ, một mỹ nhân.
-Đi thôi! Để mình chỉ chỗ lớp bọn mình ngồi- giọng nói ấy vô cùng ngọt ngào, bất giác Nhã mềm nhũn, thầm nghĩ
‘Hẳn là cô ấy có nhiều “cái đuôi” lắm’- rồi lững thững bước theo sau- ‘Sao hôm nay mình gặp toàn người đẹp thế này?’- thầm mỉm cười, cô nàng chắc mẩm hôm nay sẽ rất may mắn.
-Bạn tên gì?- Uyên Nhã hỏi khi nhớ ra mình chưa biết tên người bạn mới quen.
-Khiết Minh Ngọc- vẫn cái  giọng nói ngọt ngào ấy Minh Ngọc trả lời.
Buổi chào cờ diễn ra - giây phút mà Uyên Nhã thích nhất đã đến - cô đứng nghiêm trang đôi mắt chú mục vào lá cờ đang bay trong gió với một vẻ kính ngưỡng, rành rọt hát từng từ trong bài Quốc ca. Những lúc như thế này Lý Uyên Nhã thấy mình tràn đầy nhiệt huyết hơn bao giờ hết.
Uyên Nhã đi tới gần chiếc bàn của mình thì bị hóa thành tượng, mắt chữa A miệng chữ O, cứ đứng trân ra đó mà nhìn về phía chiếc bàn của mình. Ôi, ai kia? Chẳng phải là chàng ‘ma-cà-rồng’ của cô kia sao? À, không đúng, cậu ta là của cô khi nào?
Hớp một hơi không khí cho tràn đầy lá phổi mạnh dạn bước lại gần, hắn ta ngước lên nhìn trong một phần mười giây rồi ngoảnh mặt ra ngoài cửa sổ. Từ “chào” bị nghẹn lại trong cuốn họng, Uyên Nhã lẳng lặng ngồi xuống, len lén liếc nhìn hắn ta, hắn vẫn nhìn mông lung ra cảnh vật ngoài cửa sổ không hề liếc nhìn Nhã lấy một cái.
Cô chủ nhiệm đã vào lớp, cô cứ thao thao bất tuyệt về cái chủ đề của hoạt động ngoài giờ lên lớp mà Lý Uyên Nhã chẳng thể nào bỏ vô đầu mình một vấn đề nào để suy nghĩ cho ra hồn, cứ bên này qua bên kia rồi bay mất tiêu.
Tiếng chuông giờ ra chơi vang lên, hắn ta đầy ghế Uyên Nhã lên một cách thô bạo rồi ‘rầm’ hai chân sau chiếc ghế nặng nề  rơi lại xuống đất, Lý Uyên Nhã cũng muốn rơi theo, mặt tiu nghỉu Nhã ngồi ngây ra đó hồi lâu. Cuối cùng cô cũng quyết định giải thoát mình khỏi cái tình trạng này, Nhã lôi quyển sách ra đọc, cô gắng chú tâm vào từng chữ trong cuốn sách mà không nghĩ gì đến tên đáng ghét kia nữa. Cuối cùng Lý Uyên Nhã cũng thành công, hoàn toàn bị cuốn hút vào câu chuyện dường như là quên cả mọi thứ đang diễn ra xung quanh mình, hình như có ai đó nói gì với cô nhưng cô không thể ngưng lại câu chuyện đang dang dở để suy nghĩ cho rõ rang rằng họ nói gì, những hình ảnh trong cuốn sách cứ lướt qua trong đầu Thanh như đang quay phim và cô là đạo diễn. Một cô gái nhỏ, mặc một chiếc váy vàng đang nằm trên bãi cỏ, giở từng trang từng trang trong cuốn album của mình mặc cho những giọt nước bắn lên người, những giọt nước long lanh tỏa sáng dưới ánh mặt trời cô gái thật ngây thơ thuần khiết, bỗng cô ngước nhìn lên và thấy… Dương Bảo Nam đang tựa vào chiếc bàn nhìn Uyên Nhã, hai tay cho vào túi quần trông rất ngạo nghễ, ánh mắt như xoáy vào cô, khiến đầu óc cô cũng muốn xoay vòng theo ánh nhìn đó.
‘Sao vậy nè, sao mỗi lần đứng trước cậu ấy là mình lại mất kiểm soát như vậy?’. Lý Uyên Nhã cố tìm lại hơi thở của mình, mau chóng đứng lên cho tên ‘giám sát’ vào chổ ngồi. Buổi học hôm nay thật nặng nề không như Nhã tưởng tượng, tên ‘hàng xóm’ trong khi cô giáo đang giảng bài thì ngủ li bì cứ như phòng riêng của mình. Thật đáng ghét, tại sao dáng vẻ lúc ngủ của hắn lại đáng yêu như vậy, ấm áp như vậy hoàn toàn không còn chút dấu vết gì của chiếc mặt nạ tuyết lúc nãy nữa, làm người ta muốn sờ thử một cái, muốn bẹo má một cái. Đang miên man suy nghĩ thì có một tiếng gọi giật làm Lý Uyên Nhã giật mình, cô giáo đang gọi mình, thôi chết rồi, nãy giờ lo ngắm Nam không nghe cô giảng gì hết, làm sao giờ.
-Em hãy nhắc lại cho cô và các bạn biết nhà nước vận dụng quan hệ cung-cầu như thế nào?
 Đang lung túng không biết trả lời ra làm sao thì nghe thấy tiếng Nam nhắc nhỏ, vừa đủ để Uyên nghe thôi trong khi mắt vẫn nhắm nghiền hơi thở đều đều như đang nói mớ trong lúc ngủ.
-Dạ thưa cô. Nhà nước điều tiết quản lí công tác vĩ mô.
Cô gật đầu chấp nhận ra hiệu bảo Lý Uyên Nhã ngồi xuống, cô thở phào nhẹ nhõm khẽ khàng cảm ơn lời nhắc nhở vừa rồi nhưng không nghe động tĩnh gì, đánh liều nhìn sang hắn một lần nữa, nhưng lúc này mặt hắn đang hướng ra ngoài cửa sổ, hơi thở đều đều. Nhã thầm nghĩ không lẽ mình bị ảo giác? Lắc nhẹ đầu chấn chỉnh lại mớ suy nghĩ hỗn độn rồi quyết tâm chú ý vào bài học. Chuông báo hết giờ vang lên, hệt như một chiếc lò xo đã được nén sẵn hắn bật dậy quơ cuốn sách bỏ vào ba lô rồi thô bạo đẩy ghế Uyên Nhã lên y như lúc nãy. Bây giờ cô không còn sốc như hồi nãy nữa, vì dẫu sao cũng đã ‘trải qua’ rồi. Nam Thành đi về phía Lý Uyên Nhã
-Bạn ổn chứ?- Cậu bạn hỏi ra chiều quan tâm.
-Hmm? Ổn mà, tại sao lại không? Có chuyện gì à?- Uyên Nhã hỏi vẻ tò mò.
-Ừm. Thật ra thì… Nam… không được tốt lắm. Ừm, Thành không muốn bạn có chuyện gì?- Cậu bạn lúng búng giải thích.
-Hả? Không tốt? Tại sao???- Mắt mở to hết cỡ, y hệt con mèo bị lạc vô mê cung. Thành bối rối bước đi một vài bước lại đưa tay lên ‘cào’ mái đầu mình.
-Vài ngày nữa thì Nhã biết thôi. Ừm, về thôi.
 Nói rồi cậu bạn ngoái đầu lại ra vẻ chờ đợi. Uyên Nhã nhanh chóng bước ra cùng cậu bạn, tới hành lang thì thấy Minh Ngọc đang đứng đợi, cô bạn mỉm cười.
-Hai người tâm sự gì trong đó mà lâu quá vậy?-Khiết Minh Ngọc trêu ghẹo. Lý Uyên Nhã đỏ mặt ấp úng.
-Đâu có, tâm sự gì chứ.
Hồng mỉm cười, Thành mím môi rồi cũng phì cười thành tiếng làm cô càng ngượng hơn.
-Hôm nay được về cùng hai người đẹp quả là diễm phúc của tại hạ đó mà.
 Thành đổi đề tài, nhái giọng những người thuyết minh phim Hồng Kông năm 1980. Tiếng cười rôm rả cô các cô cậu học trò vang lên khắp sân trường, tạo thành một bài hát hay nhất thế gian. Ánh nắng gay gắt của buổi trưa chiếu xuyên qua những lớp mây mỏng manh soi rọi lên những tâm hồn ngây thơ trong sáng chưa vấy bẩn, những tà áo trắng tràn ngập khắp đường phố trông cứ như những đám mây trắng trôi trôi.

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2015

[Dramione l Shortfic l Tự sáng tác] Đêm giao thừa: part 2


Author: Thảo Cami
Disclaimer: những gì từng xuất hiện trong Harry Potter của của Cô Joanne(Rowling) còn lại là của tôi.
Sumarry: vào đêm giao thừa tại làng Hogsmeade, nếu hôn người mình thương yêu trong 7 đợt pháo hoa hình trái tim thì sẽ hạnh phúc mãi mãi. Draco có hẹn với Hermione đêm đó.

Part 2: pháo hoa
Suốt từ sáng đến giờ Hermione cứ như pho tượng, im lìm không nói tiếng nào, không thèm cử động, nhiều khi Ron nghĩ cô còn không chớp mắt nữa cơ. Dù làm đủ mọi cách Harry và Ron cũng đành bó tay chịu trận, không thể nào làm cô nàng hé môi. Đúng là con gái, sáng náng chiều mưa mà, hôm qua còn vui cười đến ngây ngô còn hôm nay thì sầu não đến ngây ngốc, tâm tình đổi thay còn hơn chong chóng. Nhưng hễ ai lỡ nhắc đến buổi pháo hoa khuya nay thì cô nàng liền nổi xung thiên, còn hơn quỷ sứ đến đòi mạng, khiến cho mọi người tránh xa. Ngay cả Ron và Harry chỉ dám nhìn từ bên kia phòng sinh hoạt chung.
Sau cả buổi sáng sầu đau, Hermione quyết định mình không thể cứ như chết rồi được, phải vực dậy tinh thần thôi, còn nửa ngày nửa là sang năm mới rồi. Cô đang lang thang trên hành lang vắng người dẫn đến một tòa tháp cũ ít người tới ở phía Đông, nhưng từ trên đỉnh cao này nhìn ra thì cảnh vật tuyệt đẹp, đẹp đến không ngờ.
Vừa bước vào tòa tháp đã khiến Hermione bất ngờ khi thấy Partrick nhà Ravenclaw đang đứng lầm bầm trước lang can. “Mình sẽ làm được, mình sẽ mời cô ấy, mình làm được mà. Đi thôi!” Anh chàng cao ráo có mái tóc nâu sáng, những lọn tóc uốn lượn lấp lánh dưới ánh nắng, nhìn thoáng qua rất thu hút nổi bật như tóc của người kia. “Á, Her…Hermione! Cậu…cậu làm gì ở đây thế?” Patrick bối rối hỏi, không ngờ người ấy lại xuất hiện sau lưng mình, lúc mình muốn đi tìm. Đây là thần giao cách cảm chăng?
“Patrick? À, mình đi ngắm cảnh ấy mà. Cậu cũng hay đến chỗ này sao?” Granger hỏi thờ ơ, giọng vẫn phảng phất buồn, và đôi mắt nhìn chăm chăm vào mái tóc sáng lấp lánh, gương mặt nào đó thoáng ẩn thoáng hiện trong đầu.
“À, cũng…không thường lắm…haha”. Thật ra thì cậu chàng do thám được rằng vào giờ trưa Hermione thường đến đây hóng gió, lấy hết can đảm mới dám mò lên đây.
“Hmm”
“Hermione à. Mình…tối nay…cậu đi…à…đi xem pháo hoa với mình không? Mình có ch…” Patrick cứ ngập ngà ngập ngừng, đôi mắt dán chặt xuống đất trong khi nói.
Hermione nghĩ thầm trong đầu, cậu bạn này thật dễ thương mà, cái cách mà cậu ấy hẹn mình đi thật dịu dàng, đáng yêu, có lẽ phản ứng như thế thì cậu ấy mới thích mình thật, còn Malfoy, hắn ta lại dùng cái cách chẳng ra làm sao mời, à không, bắt mình đi tới đó. Hắn ta đâu có thích mình, có lẽ hắn ta thấy chọc ghẹo mình như thế thì vui lắm. Chắc chắn đêm nay khi mình đến, mình sẽ là trò cười cho Pankinson – bạn gái hắn. Nếu Patrick thích mình thật, thì mình nên cho cậu ấy cơ hội nhỉ.
“Được thôi”. Nghĩ thế, Hermione trả lời Patrick ngay, khi cậu chàng còn ngập ngừng nói chưa thành câu.
“Hả? Thật … thật sao? Ôi…” Patrick vui sướng quay vòng vòng, thiếu điều nhảy cẫng lên tại chỗ nữa thôi. “Được, vậy tối nay 9 giờ mình sẽ đón cậu dưới chân cầu thang Gryffindor nhé?”
“Ừm…”
Sau khi Patrick đi với niềm vui sướng ngập tràn, Hermione ở lại đó, nhìn ngắm quang cảnh xung quanh Hogwarts, xanh tươi, đẹp đẽ, ẩn chứa nguy hiểm, nhưng, nơi đây vẫn có sức hút khó cưỡng, như…, người nào đó.

Draco vừa đến Đại Sảnh Đường ăn trưa thì thấy không khí ồn ào hơn hẳn mọi ngày, nhất là những đứa năm thứ 6, chúng cứ tụm năm tụm ba bàn tán gì đó, thi thoảng quay nhìn ai đó bên bàn Ravenclaw.
“Draco, mày biết tin gì chưa? Học sinh năm thứ 6 sắp có một cặp nữa rồi đấy” Crabble thấy Draco ngồi xuống thì sấn lại thuật lại chuyện mà mình nghe được về người đó, theo ‘lệnh’ của Draco.
“Tao không quan tâm”. Draco thờ ơ uống nước bí ngô.
“Mày không quan tâm ư? Mày bảo tụi tao đi nghe ngóng mà. Cặp này chắn chắn sẽ rất nổi đây”. Goyle nói.
“Ai? Ai mà tao kêu tụi mày đi nghe ngóng”. Draco bắt đầu cảm thấy bực mình khi hai thằng này cứ vòng vo.
“Thì Granger chứ ai. Tụi nó đang đồn rần rần là Granger đã nhận lời thằng Patrick nhà Ravencalw tối nay đi xem pháo hoa rồi. Mày xem, nếu không thích thằng đó sao lại nhận lời”. Goyle nói.
Malfoy phun nước bí ngô trong miệng ra, ho sặc sụa. Granger, cô ấy dám, dám nhận lời thằng Patrick khi đã có hẹn với mình tối nay sao. Cô ấy không cần quyển sách nữa sao? Hay…cổ đã thích thằng đó thật. Draco hằn học nhìn chàng trai tóc nâu sáng đang là tâm điểm hôm nay. Theo lời Crabble thì thằng này cũng được khá nhiều nữ sinh yêu thích. Nhiều cô tỏ ra tiếc nuối khi hắn chọn Hermione, nhiều cô thì cho rằng họ rất xứng đôi.
Vô lý, sao lại thế được, rõ ràng Granger, Granger có gì đó với mình mà. Mẹ kiếp, thằng này chán sống rồi sao? Không được, phải hỏi cho ra lẽ.
“Crabble, Goyle. Cho thằng Patrick này một trận. Nó nghĩ, nó nổi tiếng cỡ nào chứ”. Ra lệnh xong Draco chạy như bay về phía tháp Đông, anh biết, Hermione đang ở đó.
“Granger! Cô…tối nay cô đi với thằng Patrick kia sao? Cô không cần cuốn sách của mình nữa à?” Malfoy giận dữ kéo mạnh tay Hermione quay lại đối mặt với mình.
Cô nhăn mặt đau đớn. “Bỏ ra, cậu làm tôi đau đó Malfoy. Và, đúng, tối nay tôi sẽ đi với Patrick. Còn cuốn sách…”. Hermione đau khổ tư lự. “Cậu muốn làm gì thì làm, tôi…tôi không cần nữa”. Như cậu vậy. Hermione thầm thêm vào.
“Granger, cô… Được, tôi sẽ đem nó chùi nhà vệ sinh. Hừ!” Malfoy tức giận bỏ đi. Anh giận tới sôi máu, giận tới không thở được, giận tới…tim co thắt từng cơn nhức nhối.
Hermione đứng trên tháp Đông nhìn theo bóng Draco, lặng lẽ khóc. Đúng là cậu ta không thích mình, nếu thích, cậu ta sẽ không đem thứ mình yêu quý chà đạp như vậy, nếu thích cậu ta sẽ bảo mình đừng đi với Patrick nữa, nếu thích, cậu ta sẽ không làm đau mình.
Cứ thế, một người thì tức giận phừng phừng đến đỏ cả mặt, một điều hiếm thấy, một người thì ôm mặt khóc rấm rứt. Tưởng như là của nhau, nhưng thật ra chưa phải.

Như đã hẹn, đúng 9 giờ Hermione xuất hiện dưới chân cầu thang Gryffindor để gặp Patrick. Hôm nay cô mặc một chiếc váy màu xanh của mây trời, tươi trẻ và dịu dàng. Patrick nhìn đến ngẩn ngơ, cứ ngỡ cô là thiên sứ giáng trần.
“Hermione, cậu cậu đẹp quá”. Patrick thốt lên.
“Patrick, cậu bị làm sao vậy. Sáng nay vẫn còn bình thường mà”.
Trái với vẻ đẹp thiên thần của Hermione thì Patrick một bên má bầm tím và có vết rách nhỏ trên trán. Nhìn chúng vẫn có vẻ rất nặng dù đã được pháp thuật can thiệp và xử lý.
“À, không, không có gì. Hồi trưa, bọn mình tập đấu tay đôi thôi. Mình đi chứ Hermione”. Patrick bối rối dùng tay che đi vết bầm, ánh mắt có vẻ dấu diếm.
“Ừm”.
Hogsmeade hôm nay chật cứng người, những cặp tình nhân tay trong tay cười đùa vui vẻ bên nhau. Hàng quán trang trí lộng lẫy, có một số cửa hàng còn bán quả cầu có đợt pháo hoa hình trái tim của năm rồi kèm theo là tiếng nhạc réo rắt vui tươi.
Hermione theo Patrick đi dạo khắp Hogsmeade, hết ra rồi vào hàng này, quán nọ. Không khí ấm áp vui tươi nhưng không thể nào làm cô cười nổi. Trong vô thức, cô cứ đưa mắt tìm mái tóc vàng, xem cậu ấy đi với Pankinson hay với cô gái nào khác, nhưng, hoàn toàn không thấy.
Còn một tiếng nửa là đến thời khắc quan trọng, được chờ mong nhất trong đêm. Hermione và Patrick ghé vào một quán nước có tên Clover, quán nước này có điều đặc biệt là xung quanh những chiếc bàn có những nhành cỏ bốn lá mọc nối đuôi nhau rồi chụm lại tạo thành một vòng cung trên cao, đủ cho người ta bước vào. Khi vào rồi thì phía ngoài chỉ thấy lấp lánh bóng người phía trong, hoàn toàn không nhìn ra được họ làm gì trong đó. Còn khách sau khi bước vào, thì sẽ nhìn rõ quang cảnh bên ngoài quán, như thế khi pháo hoa bắn lên, họ có thể nhìn thấy rõ mồn một, có thể trao nhau nụ hôn thề ước mà không bị ai làm phiền.
Thời khắc đợt pháo hoa hình trái tim đầu tiên được bắn lên, Patrick mở lời tỏ tình.
“Hermione, mình, mình thích cậu. Mình thích sự thông minh, uyên bác của cậu. Mình cũng thích…ừm…mọi thứ thuộc về cậu”.
Hermione ngồi im chẳng nói gì. Giờ phút này, cô chỉ muốn ra khỏi đây, đi tìm Draco. Và cảm thấy có lỗi với Patrick khi khiến cậu ấy hiểu lầm và cho cậu ấy hy vọng. Cô sẽ làm cậu ấy tổn thương mất thôi. Hemione định lên tiếng xin lỗi thì Patrick nghiêng người qua muốn hôn Hermione. Cô giật mình đẩy Patrick ra, rồi tán cậu một cái, xong cô ngỡ ngàng, càng cảm thấy có lỗi hơn. Cô cuối đầu thật thấp.
“Xin lỗi Patrick. Mình không cố ý. Đáng lẽ mình không nên nhận lời cậu, thật ra mình đã thích một người. Mình xin lỗi cậu, thật nhiều. Xin lỗi”. Nói rồi cô chạy ra ngoài, lòng cô hoản loạn, cô muốn tìm Draco, cô muốn nói lời thật lòng với cậu ấy, dù cậu ấy có từ chối hay dè bỉu thì cô vẫn chấp nhận, ít nhất, cô cũng có cam đảm nói ra, đúng như tính cách của một Gry-er. Hermione vừa đi vừa nhìn ngó loanh quanh, nhưng cô không hề thấy cậu ấy đâu. Cô va phải rất nhiều người, nhưng cô không màng quan tâm, không màng xin lỗi. Hermione chỉ muốn tìm ra Draco. Vô vọng, Granger ngồi thụp bên vệ đường, nhưng, như nhớ ra điều gì đó, cô đứng phắt dậy chạy như bay.

Cả buổi chiều hôm nay, Draco gắt gỏng và khó chịu hơn thường lệ, cứ nhốt mình trong phòng. Anh không muốn đi đâu cả, anh không muốn ra ngoài, rồi tận mắt nhìn thấy người con gái mình thích tay trong tay với kẻ khác. Anh đã nhừ thằng Patrick tả tơi, nhưng kể cả vậy nó nhìn vẫn không tồi chút nào, càng khiến anh điên tiết hơn, đấm nó một phát, gãy cả xương ngón tay. Nhưng bây giờ ngồi đây, trên tháp Đông, nhìn ánh đèn sáng lóa dưới kia càng khiến anh khó chịu. Còn một tiếng nữa là đến giao thừa, Draco đứng phắt dậy đi như bay xuống Hogsmeade. Dù cô ấy có quên lời hẹn, dù cô ấy không tới, thì anh cũng phải thực hiện lời mình nói. Anh sẽ đến Hogsmeade, chờ cô phía sau quán Ba cây chổi.
Draco đứng đó, nghe bài tình ca vang ra từ quán, ngắm nhìn pháo hoa hình trái tim bùng cháy trên bầu trời đêm, từng đợt rồi từng đợt cho đến khi không còn thấy bắn nữa. Giờ này chắc Hermione và Patrick đang hôn nhau. Nghĩ đến đó anh như muốn nổ tung rồi cười buồn bã, dợm bước ra về thì một cô gái mặc chiếc váy màu của mây trời, thở hồng hộc đứng trước mặt anh. Nhìn anh chăm chú.
“Granger. Không phải cô đang ở cùng Patrick sao? Sao lại đến đây?” Malfoy hỏi, lòng khấp khởi lo lắng, lẫn hân hoan.
“Tôi, tôi đã từ chối Patrick. Tôi có chuyện muốn nói với cậu. Thật ra, tôi đã thích cậu, thích cậu rồi”. Granger nói một hơi rồi nhào đến hôn Draco. Bỗng nhiên bùm một tiếng, pháo hoa hình trái tim lại cháy sáng trên nền trời.
“Không phải pháo hoa đã bắn xong rồi sao?” Hermione buông Draco ra.
“Chắc là còn sót một đợt chưa bắn. Có một điều em cũng nên biết, đó là tôi cũng thích em, từ rất lâu rồi”. Nói rồi anh kéo Hermione lại gần, hôn cô lần nữa. Cô mỉm cười trong nụ hôn rồi bắt đầu hôn lại.
Đợt pháo hoa cuối cùng còn sót lại cháy sáng rực rõ hơn những đợt trước, đẹp đẽ lung linh, nhuốm tia sáng màu nhiệm vào nụ hôn đó. Bây giờ họ thực sự thuộc về nhau.
 
-end part 2-
-THE END-

Thứ Năm, 19 tháng 2, 2015

[Dramione l Shortfic l Tự sáng tác] Đêm giao thừa: part 1



Author: Thảo Cami
Disclaimer: những gì từng xuất hiện trong Harry Potter là của cô Joanne (Rowling) còn lại là của tôi.
A/N: lì xì đây. Chúc mấy bạn ăn tết vui vẻ
Sumarry: vào đêm giao thừa, nếu hôn người mình yêu thương tại làng Hogsmeade trong 7 đợt pháo hoa hình trái tim thì sẽ hạnh phúc bên người thương mãi mãi. Draco có một cuộc hẹn với Hermione đêm đó.



Part 1: Ngọt ngào và nước mắt


“Cậu thôi những hành động kỳ lạ đó được rồi đấy Malfoy, tôi không thể nào tập trung được”. Hermione ngước mắt nhìn chàng trai có mái tóc vàng óng như sợi tơ bằng vàng đến chói mắt trước mặt mình.

Suốt mấy tiếng đồng hồ qua trong thư viện, Draco Malfoy khi thì nhìn cô chằm chằm, khi thì nhìn cô cười tủm tỉm kỳ lạ (mà nụ cười này quá khác thường, khiến cô rợn tóc gáy), khi thì đi tới đi lui, lúc thì nói vu vơ vài câu khiến cô suy nghĩ (lung tung) như: ‘Con gái tóc nâu xinh thật đấy, trông rất dịu dàng’, ‘Đêm mai mà được đi ngắm pháo hoa cùng một cô gái hay đọc sách thì thú vị phải biết nhỉ?’… Đại loại là thế, những câu nói đó cứ chạy loạn xì ngầu trong đầu cô, Hermione thấy mình điên thật rồi mới để ý những câu đó, hắn ta thích mẫu người con gái nào thì có liên quan gì tới cô chứ, cô thấy bản thân thật rỗi hơi.

“Tôi có làm gì kỳ lạ đâu nào”. Malfoy chớp mắt một cái, khoảnh khắc này tất cả ánh sáng như thu hết vào đôi mắt đó (Hermione tự tán mình một cái trong đầu). “Thì ra cô để ý đến tôi quá nhỉ, chứ không làm sao cô biết tôi có hành động gì kỳ quái?” Draco nghiêng người qua mặt bàn, kề gần sát mặt Hermione. Trái tim bé nhỏ của cô thịch lên một cái, thơm quá, cậu ấy đổi hương nước hoa rồi, mùi hương mà cậu ấy chọn ngày càng tinh tế.

Hermione đỏ mặt đẩy Draco ra, lí nhí nói “Có ma mới để ý đến cậu…”, vô thức cắn cắn cánh môi dưới, ôm chặt cuốn sách trong tay.

“Thế sao? Con ma này có mắt thẩm mỹ cao đấy, rất thú vị, tôi rất muốn gặp nó thử xem”.  Malfoy chòng ghẹo, đi vòng qua ngồi hờ lên bàn cạnh Hermione, nghiêng người nheo mắt nhìn cô.

Cô chột dạ, lắp bắp, “Cậu…cậu đánh giá mình cao quá rồi đó, cái gì mà mắt thẩm mỹ cao chứ. Hứ”, Hermione vừa ngượng vừa tức, ngay lúc này cô không hiểu nổi mình ngượng cái gì, tức cái gì chứ. Cậu ta thật kiêu ngạo mà. Hừ hừ.

Được thể, Draco cười ngặt nghẽo trước phản ứng của cô. Ôi, đáng yêu chết mất, đỏ mặt như vầy, lắp bắp như vầy là cô ấy có thích mình, có để ý tới mình, nhỉ? Trái tim của Malfoy nhảy múa điên cuồng trước ý nghĩ đó, dường như nó đang muốn mở tiệc ăn mừng trước tín hiệu này.

Về phần Hermione thấy Draco Malfoy cười đến đỏ cả mặt, thở không ra hơi thì thẹn quá hóa giận, dùng cuốn sách trong tay đập tới tấp lên vai Draco. “Im, im đi. Cậu cười cái gì chứ. Cái cậu này…”. Malfoy vừa cười vừa trốn những cú đánh của cô. Thình lình cậu vươn tay giật lấy cuốn sách giấu sau lưng, rồi chạy ra đằng xa, cách Hermione một khoảng an toàn.

“Để đền bù cho những cú đánh nãy giờ, tôi sẽ giữ cuốn sách này. Đêm mai, cô đến gặp tôi phía sau quán Ba cây chổi, tôi sẽ trả cho cô”. Nói rồi cậu quay đi không thèm để ý đến phản ứng của Hermione, vẫy vẫy tay chào. “Thế nhé, nếu không đến, thì tôi sẽ dùng nó để nhúm lò sưởi”.

Granger tức đến sôi máu. Sao lại có loại người này chứ, đây là cuốn sách mà cô thích nhất, quý nhất, là quà tặng sinh nhật năm ngoái mà ba mẹ đã cho cô. Dùng để nhúm lò sao? Thử xem, tôi sẽ lột da cậu. Gừ gừ.

Khoan đã, có gì đó là lạ, đêm mai, không phải đêm giao thừa sao. Ô-mai-Gót, ấu-mài-Gót. Dạo gần đây nghe bọn nữ sinh đồn rằng, tại làng Hogsmeade nếu hôn người mình thích trong 7 đợt pháo hoa hình trái tim thì sẽ hạnh phúc mãi mãi. ‘Vậy, Draco hẹn mình đêm mai, tức là… Ha, chắc không đâu nhỉ? Mà…chắc là vậy nhỉ?’, Hermione cảm thấy bộ não mình bùm một cái, thật quá sức tưởng tượng, thật…TUYỆT đó.

Granger vui vẻ nhảy chân sáo, hát vang giai điệu vui tươi bắt tai, cô hoàn toàn bỏ qua những ánh mắt nhìn cô. Giờ phút này, Hermione thấy những đôi mắt đó như những viên kẹo ngọt ngào. Cô vui vẻ ngồi vào bàn ăn, cười tươi như hoa chào hai người bạn thân của mình. “Chào Harry, chào Ron. Hai bồ hôm nay bảnh nhỉ?” Harry suýt chút nữa thì phun nước bí ngô đang uống dở ra ngoài, còn Ron thì rớt hẳn miếng xúc xích đang ăn xuống dĩa.

Hai anh chàng nhìn nhau khó hiểu, đây là Hermione mà? Ai ếm bùa hay cho cô ấy uống lộn thuốc nhỉ? Còn khen hai người bảnh nữa cơ.

“Hermione, bồ có chuyện gì vui sao?” Ron đánh tiếng hỏi, Harry thì vẫn nhìn cô bạn thân soi mói, muốn xem cô ấy đã xảy ra chuyện gì.

“Không có gì, chỉ là cuốn sách của mình bị M… à, mất rồi, chắc chắn mai mình sẽ tìm lại được thôi”. Granger nói vẻ thờ ơ, nhưng miệng vẫn đang cười trong khi đang ăn khoai tây nghiền.

Lần này Ron và Harry còn sốc hơn, một cô nàng cuồng sách như Hermione mà có thể dửng dưng, thậm chí có thể nói là vui sướng khi cuốn sách của mình bị mất ư? Nếu là bình thường thì Hermione chắc chắn sẽ lật cả Hogwarts lên cho đến khi tìm được mới thôi. Còn cô Hermione hôm nay thì, y như rằng bị trúng bùa lú vậy đó.

“Hermy, có ai ếm bùa lú lên bồ sao?” Lúc này Harry mới lên tiếng, tình trạng này thật đúng là lo lắng mà, hay cô ấy vì quá sốc khi mất sách nên mới thế?

“Không, đâu có ai ếm gì đâu. Không sao đâu mà, ăn đi,đồ ăn hôm nay ngon tuyệt”.

Hermione đưa thìa vào miệng liên tục, ăn như chưa từng được ăn, vừa ăn vừa cười ngây ngô, còn Ron hảo ăn thì chỉ nhìn đăm đăm cô bạn thân, ra chiều suy nghĩ. Hai người này, hôm nay đổi cho nhau sao?



Sau bữa tối, Harry và Ron ngồi chình ình trong phòng sinh hoạt chung suy nghĩ về nguyên nhân khiến Hermione vui bất thường như vậy, còn cô nàng đang được lo lắng thì hớn hở ra sân để ngắm trăng, cô nói cái gì mà trăng thật tròn, thật sáng. Rõ ràng hôm nay trời toàn mây, còn có dấu hiệu sắp mưa, làm gì có trăng mà ngắm.

Vừa đi vừa ngâm nga nho nhỏ giai điệu yêu thích trong họng thì Hermione nghe thấy tiếng cãi cọ ở hành lang gần phòng sinh hoạt chung Slytherin.

“Tôi đã nói không là không mà Pankinson. Cô không hiểu sao?” Giọng nam tỏ ra cáu bẳn.

Là giọng của Draco. Hermione tò mò tiến lại xem.

“Đúng, em cố tình không hiểu đấy. anh phải đồng ý với em”. Pansy Pankinson lôi lôi kéo kéo Draco, vô tình Pansy trượt chân ngã xuống kéo theo cả Draco.

“Á. Ôi”

Đúng lúc này Hermione lú đầu ra xem. Cảnh tượng trước mắt khiến trái tim nhỏ bé của cô tan vỡ, đau đến không thở nổi. Malfoy đang đè lên người Pansy ở dưới sàn, môi họ dán chặt lấy nhau, hai cánh tay trắng mịn đang ôm lấy lưng Draco, còn cậu ấy thì đang chuyển động trái phải trên dưới dữ dội, Hermione còn nghe loáng thoáng tiếng ‘ưm, ưm’. Không thể chịu đựng nổi nữa, cô ù té chạy khỏi chổ đó. Lòng ngực đau thắt, toàn thân không kiềm chế được mà run rẩy. Cô biết rồi, cô biết vì sau mấy tháng nay lại để ý đến mùi hương nước hoa của Draco, cô đã biết vì sao tim cô lại đập nhanh khi cậu ấy lại gần. Hemione Granger – cô nàng sư tử kiêu hãnh của Gryffindor đã phải lòng Draco Malfoy – anh chàng Slytherin kiêu ngạo. Trớ trêu thay, lúc cô nhận ra tình cảm bản thân, thì Draco đang trong vòng tay cô gái khác. Hermione khóc nức nở, chạy về ký túc xá, bay thẳng lên chiếc giường của mình ôm gối khóc to, bỏ lại hai thằng bạn ngơ ngác lo lắng dưới chân cầu thang ký túc xá nữ.



Sau một hồi kéo đẩy Draco cũng đứng lên được, thoát khỏi vòng kiềng của Pankinson. Giận dữ trừng mắt nhìn cô, dùng sức lau môi của mình đến mức rướm máu.

“P-A-N-K-I-N-S-O-N. Tôi đã có hẹn với cô gái mà tôi thích. Tôi rất quý cô, vì chúng ta từ nhỏ đã chơi với nhau, là thanh mai trúc mã, nhưng tôi chỉ xem cô là một đứa em gái đáng yêu, hoàn toàn chỉ có thế”. Draco gằn giọng, cố kiềm chế cơn giận nói, rồi bỏ về phòng sinh hoạt chung.

Còn Pansy đứng đó, nhìn đăm đăm một góc, nước mắt chảy như mưa. Tại sao lại như thế, rõ ràng Draco đã thích cô mà, lúc cô 6 tuổi, cậu ấy đã nói thích cô, cách thể hiện tình cảm của cô là sai sao. Pansy lùi vào góc tường khuất ánh sáng, ôm mặt khóc rấm rứt. Cô không thể để học sinh nhà khác thấy một Slytherin đang khóc được. Cô kìm nén tiếng khóc đến mức xương khớp đều đau đớn, như trái tim cô vậy.

Ở một góc khuất khác gần phòng sinh hoạt chung Slytherin, có một bóng dáng khác trộm nhìn Pankinson, hai tay nắm chặt, là Blaise, Blaise Zabini, cậu muốn đến bên an ủi cô, nhưng chắc chắn lòng tự tôn Slytherin của cô không cho phép, cậu chỉ có thể đứng ở đây mà nhìn, một cách vô dụng.

Đêm nay, đêm những cô gái tất bật chuẩn bị cho buổi hẹn ngày mai với người yêu thì có hai cô gái, ở hai nhà khác nhau, trái tim đều tan vỡ, vì một chàng trai.

-end part 1-
~~~> continute