Thứ Ba, 6 tháng 6, 2017

[Dramione l Longfic l Dịch] 10 cách kết liễu Draco Malfoy: Chap 27. Hermione

Author: drakulya
Translator: Thảo Cami
Disclaimer: Tôi không sở hữu gì ngoài bản dịch
Link: http://www.fanfiction.net/s/2175455/1/10-Ways-to-Kill-Draco-Malfoy

Chap 27: Hermione
Tôi nghĩ Ron đang làm gì đó.

Tôi biết là bồ ấy đã thấy tôi ngồi cạnh Draco. Hy vọng đó là tất cả những gì bồ ấy thấy… Ý tôi là nếu Ron nói chuyện này cho Harry, thì tôi sẽ nhận được một bài thuyết trình dài không cần thiết về Draco xấu xa như nào và cách nào mà tôi lại ở gần cậu ấy hơn 5m, hãy tự chơi với nhau đi.

Nó không giống như tôi cố ý nhìn lén và giả vờ tình cờ đi chung để nói chuyện. Đó là một sự trùng hợp. Chắc rằng cậu ấy sẽ hiểu rằng việc như vậy có rất nhiều.

Có lẽ tôi nên cho Draco vài cú đá hoặc đấm.

Không…tôi không thể dù đã cố. Chúng tôi tiếp xúc với nhau quá nhiều bởi vì các kế hoạch của tôi trở nên khó khăn hơn để thực hiện. Nhưng tối hôm qua, tôi đã làm cho bản thâm mình trở nên sắt đá và đổ Thuốc nhân sâm vào cốc của cậu ấy.

Tôi đã gần như nhẹ nhõm khi đó là Goyle người chúng tôi thấy co giật trên nền đất, không phải tên tóc vàng nào đó. Thấy chiếc cốc xấu xí của cậu ta cho tôi nhiều niềm vui hơn. Thực ra bản mặt của Goyle không bao giờ làm tôi cảm thấy thích thú khi nhìn vào, vì thế đây quả là một kỳ tích.

Đây quả là một điều kỳ lạ, sau nhiệm vụ Huynh trưởng tối qua, Ron đã được đưa tới Bệnh xá, nơi mà chúng tôi đang ở bây giờ. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng tôi biết Draco ở cùng với bồ ấy. Có lẽ họ bị ai đó tấn công? Không, điều đó không thể xảy ra được. Hogwarts là nơi không thể độn thổ, vì thế một kẻ giết người điên cuồng bị đào thải không dưng mà xuất hiện. Và lý do mà bà Pomfrey nói là Draco – Ron bị ngã – có vẻ không thuyết phục lắm. Một mắt bồ ấy bị sưng, những vết cắt, những vết bầm tím trên mặt và khắp toàn thân.

Điều đó chỉ còn lại một điều.

Draco và Ron đánh nhau.

“Thưa bà Pomfrey, khi Dr-Malfoy đưa Ron đến đây, có phải cậu ấy cũng trông rất tệ phải không?” tôi hỏi, cẩn thận thoa thuốc mỡ lên cánh tay của Ron. Bồ ấy lầm bầm trong đau đớn khi tôi thoa thuốc đến một vết cắt sâu gần vai Ron. “Là lỗi của bồ khi ‘ngã’”. Tôi mắng khi Ron cố gắng quay đi. Lý do mà cậu ấy không được chữa lành hoàn toàn đêm qua là cơ thể bồ ấy tập trung vào việc hàn gắn các xương sườn bị gãy.

Bà ấy trông có vẻ suy tư. “Bây giờ trò nhắc đến…có, trò Malfoy trông không ổn lắm, nhưng trò ấy không có các vết thương nghiêm trọng, nên ta chữa trị khá dễ dàng”.

Chính là nó. Ron trông có vẻ kinh hoàng. “Sao bồ biết?”, bồ ấy thì thầm. “Điều gì khiến bồ hỏi câu ấy?”.

Tôi đảo mắt. “Trông bồ có vẻ chán nản. Nó không khó để nói đâu Ron. Có bao nhiêu người tội nghiệp, người kém may mắn bị gãy xương sườn khi họ vướng chân chứ?”.

Ron cười. “Bồ đúng rồi đó”. Bồ ấy thở dài, nhìn tôi qua khóe mắt. “Bọn mình đã đánh nhau. Nó bắt đầu từ một tranh luận, như bình thường. Nó hơi bực mình vì mình đánh Blaise…”. Tôi nhận ra bô ấy bỏ qua một phần, nơi bồ ấy thất bại trong cuộc chiến với Blaise. “…và quyết định trả thù. Dĩ nhiên là mình không có chuẩn bị, nên…”.

Tôi để lại Ron với những phóng đại trong câu chuyện của cậu ấy tối qua để bà Pomfrey, người đang bận rộn với một đống giấy tờ trên bàn. Đôi khi cô gật đầu hoặc ‘thật sao, thân, thật là dễ thương’.

Vậy Draco đã đánh Ron. Ít nhất cậu ấy cũng đã giữ khuôn phép khi đưa Ron đến Bệnh xá. Nếu cậu Draco không làm có thể cậu ấy sẽ mất các đặc quyền trên tất cả các học sinh khác.

Thật ích kỷ! Và bây giờ tôi nghĩ là, cậu ấy đã được tin tưởng và có thể là thân thiện. Cậu ta đi chết đi!

“Ron”, tôi tuyên bố. “Mình về đây. Harry và mình sẽ đến thăm bồ sau, mình hứa đó”. Lý do mà Harry không ở đây vì bồ ấy là đội trưởng đội Quiddich Gryffindor, bồ ấy phải giám sát thực hành. Dĩ nhiên Ginny cũng ở trong đội, nên em ấy gần như đa di năng (mặc dù con trai không thể đa di năng, nhưng họ có thể thử) , bay vòng quanh trên cây chổi trong khi thỉnh thoảng xà xuống bên cạnh bạn gái và có cử chỉ âm yếm với cô ấy, cùng lúc nhìn xung quanh để tìm ánh vang lóe lên trong không trung. Phù.

“K-khoan đã! Bồ đi đâu đó?”. Tôi nghe giọng Ron yếu ớt phía sau khi tôi chạy nước rút ra cửa. “Nụ hôn tạm biệt của mình đâu? Bồ ác quá! Mình chết đây!”.

Tôi đảo mắt bất chấp bản thân mình đang chạy. Xời. Một số lượng lớn các chàng trai mà tôi biết dường như luôn nghĩ rằng họ là món quà của Thượng đế ban cho phụ nữ và thỉnh thoảng mong đợi những nụ hôn ngẫu nhiên và sau đó cái tôi của họ lớn hơn. Vâng, và tôi chắc chắn sẽ không thổi phồng cái tôi vốn đã chà bá của Ron thêm nữa.

Bây giờ, hiện giờ Draco đang ở đâu? Đó là một ngày thứ bảy, sau bữa sáng. Có thể cậu ta đang ở phòng sinh hoạt chung nhưng cũng không chắc lắm.

“Này, đem cái đội chết dẫm của mày ra khỏi sân đi! Đến lượt bọn tao tập. Bọn mày đã vênh váo trong sân những ngày qua!”.

Tôi quay về phía sân Quiddich, nơi mà tiếng của Harry vọng qua. Một nhóm những chiếc áo in số màu đỏ tươi trôi nổi ở một đầu sân, trong khi một nhóm khác  với áo chùng màu xanh lá đang lao nhan đến những cây cột bên kia. Harry là người đứng đầu đội, trông có vẻ giận dữ và vung vẩy nắm tay với tên thủ lĩnh đội Slytherin cách khoảng một mét với nhóm Harry, thơ thẩn uể oải trên cán chổi của mình.

Tôi đảo mắt lần nữa. Điển hình là Draco. Tôi trèo qua cửa và tiếp đất nhẹ ở phía bên kia, quá lười để mở chốt cổng. (trèo qua còn làm siêng hơn đó)

“Nếu mày cần bằng chứng, nó đây”, Draco bay ở phía trên một cách dễ dàng và quăng tờ giấy vào mặt Harry. Thậm chí ở khoảng cách này tôi có thể nhìn thấy gạch sọc xanh của tờ giấy và tôi biết nó là một phiếu hợp lệ. “Ký tên , Giáo sư S.Snape. Đã đủ chưa? Hay mày muốn tao đến hỏi ổng – đem ổng đế đây để được mày cho phép?”.

“Cái này bắt đầu sự quen”, Harry lầm bầm. “Như thời điểm Flint vênh váo trong sân từ Rừng…và nó cũng có một phiếu như vầy. Malfoy có một chút kiêu ngạo và khinh khỉnh, cậu ta…”.

Draco nghiêng về phía Harry. “Ân xá?” cậu ta hỏi lịch sự, giả vờ móc tai. “Có lẽ tao nghe lầm. Kiêu căng và khinh khỉnh, mày nói gì đó?”.

“Tôi nghĩ cậu nghe đúng rồi đó”, tôi nói lớn, vẫy tay và Harry trông rất vui và có chút nhẹ nhõm khi thấy tôi. Một người khác khiến cậu ấy lên tinh thần. “Và đó là một cách nói”.

Tóc vàng hoe nhìn xuống tôi, bất ngờ. Sau đó, cậu ta nở nụ cười màu mè trên môi. Tôi không thể giúp gì nhưng nhìn chằm chằm vào chúng khi cậu ấy nói. Trời ơi. Chuyện gì xảy ra với tôi vậy? AHHHHH! Thật không may, tôi không thể đọc khẩu hình, nó có nghĩa là tôi không thể nắm bắt được những gì cậu ấy nói. “Đến đây nữa hả Mafoy?”. Tốt hơn là không nên gọi cậu ta bằng tên, mặc dù tôi đã quen với nó. Harry có thể làm cho nó phù hợp. Ví dụ: tại sao bồ lại thân thiện với Malfoy khi tên nó, bla bla bla.

Draco cau có. “Ồ, ối giời ơi*. Đừng bận tâm”.

Cụm từ “for fuck's sake” (FFS) là một thành ngữ dùng trong giao tiếp thông tục thô thiển (vulgar). Các cụm từ tương tự về nghĩa trong vận dụng là “Christ sakes” hoặc “for goodness sakes” vv … . Nó có nét tương đương các thán từ như ‘Trời ạ!” “Chúa ơi!” “Ối giời ơi!” trong tiếng Việt, tuy có nặng hơn, dùng trong tâm trạng bực mình, bực bội, phản bác quyết liệt trước một sự việc nào đó. 
Dưới đây là một số các ví dụ trích từ từ điển “ngôn từ thông dụng online (urbandictionary) giải thích nghĩa và cách vận dung cụm từ này: 

- FFS! Shut up, woman! Just don't let him carry you down the stairs when he's drunk and you'll be fine! (Tạm dịch: Trời ạ, thôi đi bà! Đừng để hắn cõng bà xuống cầu thang khi nó đang say và như thế bà cũng yên tâm!). 

- For fuck's sake, mate! Stop shooting at me! (Trời ạ, bạn! đừng phản bác tớ nữa).

“Đừng nhục mạ bạn bè tao”. Harry thấp giọng đầy nguy hiểm. Ờ. Rõ ràng là Draco vừa nói đã xúc phạm một vài người bọn tôi – tôi, Ron, Ginny, Neville, v.v… Điều tốt là tôi không nghe thấy nó hoặc là tôi đã có thể được thúc đẩy để thực hiện kế hoạch hơn bao giờ hết, kế hoạch chết người vào cậu ta.

Nó không phải một điều mà tôi có trong ký ức đủ làm tôi khó chịu. Ý tôi là, OK, một vài lời lăng mạ ở đây và nó không đủ để khiêu khích tôi, nhưng nó nhắm đến bạn bè tôi? Không thể tha thứ được. Một cái gì đó đã được thực hiện để dạy cậu ta một bài học nhớ đời.

--Kế Hoạch 8: Đẩy Malfoy khỏi Tháp Thiên Văn

Thời gian: Tối chủ nhật

Lý do: Vì đã đánh Ron. Sao cậu ta dám chứ?Đồ khốn

Cách thức: Lừa cậu ta lên tháp, nói về thời tiết và không cẩn thận đẩy anh ta ra khỏi đỉnh tháp. Điều tốt là nó không có thanh an toản, chỉ một vài khe kim loại cho kính viễn vọng, vì thế chúng có thể dễ dàng láp vào bất cứ hướng nào. Có nghĩa là đó là một cơ hội để đẩy cậu ta ra ngoải mà không có quá nhiều giằng co!

“Ờ ờ ờ, tao sợ quá à Mặt Bô”, Draco rít trả lại, thích thú. “Mày muốn làm gì đây?”.

“Cái đồ…”, cuối cùng thì Harry cũng mất bình tĩnh và mặt cậu ấy trở nên đỏ chót.

Tôi vẫy tay điên cuồng với bồ ấy. “Đừng! Bỏ qua tên chồn cặn bã đó đi. Hắn ta chỉ cố tình bẫy bồ thôi!”.

“Bảo vệ những đám bạn đáng thương hử?”. Draco chế nhạo Harry trước khi nhìn qua tôi và đảo mắt.

Tôi có thể thấy rằng Harry sắp bùng nổ. Ngay lập tức Georgina và Heather kéo Ginny lại. Cô ấy cũng đỏ rực và có vẻ là đấu tranh để đấm lên gương mặt tự mãn của Draco. Tôi không thể trách gì em ấy được. Trong vị trí của em ấy, tôi có lẽ cũng muốn làm điều tương tự… chà, có thể.

Chết thiệt chứ. Câu đó sẽ nói ra dễ dàng hơn nếu là vài tháng trước…nhưng bây giờ, tôi không chắc.

“Đồ cặn bã!”. Harry hét lên, và bắt đầu chúi chiếc Firebolt của mình xuống để tăng tốc. “Mày chờ đó! Bây giờ tao qua đó, lột da mày! Rồi nướng trong lò nướng cho thiên hạ xem!”.

Ừm…Harry à. Nếu bồ làm vậy, mình nghĩ là các cô gái sẽ không hài lòng lắm đâu. Nhưng dĩ nhiên, tôi không nói lớn điều này hoặc tôi là người Harry hét lên cuối cùng bây giờ.

Draco cau mày và nhếch miệng kiểu quyến rũ. Chời ơi. Tôi phải nhìn ra xa nếu không tôi sẽ làm gì đó kỳ lạ mất…gần như những gì mà Harry và Ron làm khi lần đầu họ gặp Veelas. Grừ. Điều đó không tốt đẹp gì đâu.

“Đến đây với anh nào, Potter”.

Cuộc truy đuổi bắt đầu. Harry điều chỉnh bản thân để bay nhanh hơn và đổ nhanh về phía Draco, người đang lướt nhanh hết sức nhẹ nhàng ra khỏi đường bay của Harry và tăng tốc. Ngay sau đó họ chỉ còn là những cái bóng mờ màu đỏ và xanh lá bay xung quanh sân. Một lúc sau, họ chậm lại, cả hai trông đã thấm mệt. Tuy nhiên, hai người họ đều quá cứng đầu để từ bỏ, và Harry nhích chiếc Firebolt của cậu ấy, trong lúc Draco làm dáng hình số tám trên chiếc Firewhiskey, cây chổi vừa mới ra mắt. Nó không hẳn là bản nâng cấp của Firebolt; chiếc chổi này đơn giản là cũng khá tốt để nâng cấp. Giống phiên bản tốt hơn của Nimbus. Thực tế nó khớp với Firebolt trong cả hai tốc độ, độ bền, điều khiển và tất cả những thứ làm cho Firebolt đặc biệt và phổ biến. Có rất nhiều cuộc tranh luận trong các cột nhỏ của tờ Daily Prophet về chổi nào tốt hơn mà không ai thèm đọc nữa ngoại trừ cán chổi và fan cuồng Quiddich.

“Quay-lại-đây! Malfoy, mày là đồ cặn bã chết bầm! Chờ đó, đến khi tao lột da mày…”. Tôi gần như không nghe thấy Harry rít qua kẽ răng. Tôi bật cười khúc khích. Trong một khoảnh khắc, chồn sương nói ở trên nhỉn thấy tôi cười và hắn nhướn mày.

“Có gì vui sao Gran-ARGH!”. Hình như, nhì thấy mặt tôi làm cho cậu ta mất tập trung và xộc vào một trong những tháp canh. Vài giây im lặng khi chúng tôi chứng kiến những gì vừa xảy ra. Ngay cả Harry cũng dừng lại để nhìn vào lổ hỏng trên tấm vải mỏng. Mọi người trông có vẻ rất sốc, và Ginny dừng vật lộn đủ lâu để tấn công một cách kỳ quặc, cánh tay em ấy bị kéo lại bởi đồng đội các Truy thủ và miệng mở hình chữ ‘O’.

“…hhhhhhhhhhhhhhhhhh!”. Thình lình, cậu ấy lao nhanh ra khỏi tháp, tạo thêm mội lổ hỏng lớn trên tấm vải. Những miếng vải màu xanh dính trên quần áo khi cậu ta lao xuống. “Coi chừng!”. Hắn hét lên, đến khi cậu ta nhìn thẳng vào mình.

Vào tôi.

“CHẾT TIỆT!”. Draco hét. “MẸ NÓ! Hermione tại sao cô đứng đó?”. Quá sốc để có thể làm gì, tôi gật đầu hư con búp bê bị hư. “ÓA!”. Quá muộn rồi. Hắn kéo chổi sang bên cạnh tôi và rơi xuống. Chiếc Firewhiskey bay một đường xoắn ốc một khoảng nhưng rồi lao trở lại, dừng từ từ gần cột gôn đằng sau đội của Harry.

Tuy nhiên, chúng tôi không may mắn như vậy. Bước nhảy của Draco - ừ thì, té, tránh va phải tôi và xuống thẳng trên người tôi – vâng, vâng, rất ngọt ngào, phải vậy không – có nghĩa là cậu ta hạ cánh trên người tôi. Chúng tôi cuộn tròn quay vài vòng từ lực tác động cho đến khi dừng lại, trên cậu ấy.

“Trời đất, Hermione và Draco ôm chặt lấy nhau kìa!”.

“Và Hermione ở trên! Không ngờ rằng bồ ấy lại là tuýp người cầm cương”.

Những bình luận đó làm mặt tôi đỏ tía, và tôi sẽ nhảy ra xa khỏi cậu ta nếu tôi có thể. Nhưng không; cậu ấy giữ chặt lấy tôi như tất cả những gì đáng giá, như thể cậu ta cố tình châm dầu vào lửa. “Để tôi đi!”. Tôi nói khẽ, nghiến răng. “Harry đang ở đây. Cậu không muốn làm nó tanh bành ra chứ”. Đột nhiên, tôi nhận ra những gì tôi đang nói. “Ối! Nói linh tinh thôi”.

Hắn ta nở nụ cười nửa miệng nổi tiếng bằng cách nào đó trông, hơi lạ, tôi bắt đầu tìm thấy sự rất an ủi trong đó. “Vậy em đang thừa nhận chúng ta có quan hệ phải không. Hành động nhanh hơn nữa, phải không?”.

Tôi cố gắn ngăn mắt mình đảo tròn và thất bại.

Ngay lúc đó, hai cánh tay ôm lấy eo tôi nhấc lên. Thật ngạc nhiên, Draco để tôi đi, và tôi thấy mình bị ngã vào vòng tay của Harry. Có một tiếng rít nghi ngờ giống như Ginny. Tôi bẽn lẽn liếc nhìn em ấy, và làm khẩu hình miệng nó không giống như những gì em thấy đâu! Chị thề đó!

Harry trông khá bối rối khi đến gần tôi. “X-Xin lỗi, ‘Mione’”, bồ ấy nói nhanh, lảm nhảm một chút. “Mình chỉ muốn bồ th-thoát khỏi Malfoy và-và-và sau đó bồ gần như bị ngã vào m-mình vì thế mình xin lỗi xin lỗi…”. OK, nói nhảm hơi nhiều một chút.

Tôi nhanh chóng thoát ra. “Bồ biết là Ginny sẽ giết bồ mà, phải không?”. Tôi nói bằng giọng nguy hiểm nhưng vẫn giữ cái nhìn tha thứ. “Mình nghĩ là mình đã nghe tiếng rít khi bồ ôm lấy mình”.

“Chết tiệt”, Harry ôm đầu rên rỉ. “Vì mình không thể tưởng tượng tiếng rít đó. Là em ấy đó”.

“Này, có ai giúp tôi đứng lên được không?”, Draco thảm thương nói từ mặt đất. Tôi nhìn xung quanh và bất ngờ khi thấy các cô gái không vội giúp cậu ta, nhưng nhanh chóng nhận ra những gì họ đang bận làm. Vì không có cô gái nào trong đội Slytherin, chỉ còn lại 3 người trong đội Harry -  Ginny, Georgina và Heather. Hai người đang ra sức kiềm chế tiếng hét và nguyền rủa của Ginny, mà tôi không biết là hét vào mặt tôi hay Draco. Nhưng nghiêm túc mà nói đó đâu phải là lỗi của tôi, vì thế không có lý do mà em ấy đang la hét với tôi…

Trong khi nghĩ tất cả những điều đó, tôi đi vòng qua bên cạnh Draco và nắm lấy một cánh tay. “Đây, chồn sương. Đừng có làm như vậy nữa đó. Đây là những gì sẽ xảy ra với cậu”. Tôi đến gần hơn. “Và cậu mới đánh nhau với Ron…cậu sẽ bị thương nặng hơn cho xem”.

Mặt cậu ta tái nhợt đi. “Cô biết sao?”.

Tôi khịt mũi. “Quá rõ ràng còn gì, tôi biết đủ nhiều để hiểu cậu bắt đầu trận đánh đầu tiên với Ron, người bị dần nhừ tử, và cậu gần như đẩy cậu ấy đến chổ chết đó – nếu cậu không quan tâm tới cái huy hiệu chết tiệt của cậu”. Tôi hơi phóng đại một chút, nhưng tôi chắc rằng cậu ấy biết tôi đã biết được những gì. Hoặc cuộc chiến đã khiến hắn ta bị ngơ.

Điều đó không tốt. Không phải tất cả.

Ý tôi là, rồi ai sẽ là người cãi nhau liên tục với tôi, không vì lý do gì cả?

“Nếu tôi không giữ lấy huy hiệu, mẹ sẽ bị trầm cảm”, cậu ta lẩm bẩm, “Tôi là điều duy nhất bà tự hào trong giai đoạn này”.

Có cái gì đó đánh ‘thịch’ trong lồng ngực. tôi đoán đó chỉ là một khoảnh khắc nuối tiếc cho một chàng trai tội nghiệp. Không! Không đúng! Người đang nói đến là Malfoy đó.

Được rồi, được rồi, tôi thừa nhận. Lý do đó không hợp lệ. Draco Malfoy là một trong những niềm vui mà tôi có, thỉnh thoảng…

Dù sao thì, hắn ta đã đánh Ron! Đó là một việc làm khủng khiếp, và tôi không nên cảm thấy thương hại cho kẻ này. Hắn ta không xứng đáng! Người cần là người bị đánh, đang nằm trong Bệnh Xá, đang cần lòng thương…hoặc sự chăm sóc…hay ít nhất là sự quan tâm của tôi.

“Cút xa chổ này ngay đi Malfoy”, tôi nói to. Tôi đáp lại vẻ mặt kinh hoàng của cậu ta bằng giọng nhỏ hơn, “Tôi sẽ gặp cậu sau. Chúng ta sẽ nói chuyện vào tối mai. Canh chừng thư cú của tôi đó”.

Cậu ấy nhìn tôi thắc mắc, nhưng tôi chỉ lắc đầu, và đẩy cậu ta đi. “Được rồi”, Draco nói, đóng vai một người đàn ông tự cao tự đại bị xúc phạm một cách hoàn hảo. “Máu Bùn ngu ngốc. cô ta nghĩ có thể làm chủ ở đây sao…hừm,mình sẽ cho cô ta thấy”. Theo tôi, cậu ta đã cho tôi thấy rồi, hơn yêu cầu là đằng khác, rằng cậu ta rất thích làm “kẻ làm chủ” – trong tất cả các tình huống.

“Phắn đi Malfoy”, Harry thêm vào. “Cuối cùng, chúng ta có thể tập luyện trong hòa bình”.

Đội của Draco trông có vẻ rất ngạc nhiên khi cậu ấy rút lui dễ dàng như vậy, nhưng tôi đoán rằng, bằng một cách nào đó họ sẽ đi theo và không phản đối, thậm chí họ nghĩ rằng bị đuổi bởi một cán chổi – chiếc Firebolt – trong tất cả các cán chổi – bởi Harry Potter, Tầm thủ trẻ nhất lịch sử (một tiêu đề khác để cậu ta thêm vào bộ sưu tập đang phát triển của mình), đâm vào tháp đứng hai lần và ngã khỏi chổi, đủ để khuyên người khác không thực hành  ở khu vực vừa xảy ra tai nạn.

Một ngày vui vẻ làm sao. Bây giờ tất cả những gì tôi cần làm là hoàn thành kế hoạch…mà không cần tỏ ra thảo mai.

Có lẽ tôi nên đặt một ít nệm bên dưới, chỉ trong trường hợp cậu ta ‘nát như tương’?

         Eo ơi. Bây giờ một số hình ảnh khủng khiếp ngập tràn tâm trí tôi…tôi thực sự không nên nghĩ về điều đó.

Thứ Ba, 7 tháng 3, 2017

Thông báo


Lời nhắn: Cami đã ở học kỳ cuối đại học nên sẽ không có thời gian nhiều để đăng bài. Những fic nào vẫn còn chap thì sẽ đăng tiếp fic nào còn dang dở thì ít nhất phải tới tháng 6 mới có thể tiếp tục tiến hành. Mọi người chờ nhé. Mình biết, mình biết, mặc dù bình thường rất lâu mới có chap mới, nhưng mà hằng ngày vẫn dịch chút ít hay viết chút ít. Nhưng bây giờ dừng hẳn mấy tháng. Komenasai

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2016

[Dramione l Longfic l Tự sáng tác] Quên thật không? chap 11

Author: Thảo Cami
Disclaimer: những gì từng xuất hiện trong Hary Potter là của cô Rowling, còn lại là của tôi.

Chap 11: Hóa giải

Trời trong xanh, cao và sáng nhưng vẫn có mưa, cơn mưa rí rách, rỉ rả. Vạn vật đều sũng nước thảm hại nhưng mát lành do được gột rửa, thanh tẩy. Dù không khí bên ngoài đã trở nên trong lành và dễ thở hơn thì chẳng làm thái ấp Malfoy trở nên nhẹ nhàng.

Sự chán chường bao phủ mọi thứ ở đây, từ con người đến gia tinh, cả đồ vật dường như cũng thở dài.

Hermione ngày càng nhợt nhạt, ốm yếu nằm cạnh Draco vố bình thường có làn da thiếu sức sống nay càng xanh xao, trông họ như xác chết. Mọi người vốn đã tiều tụy sau cuộc chiến giờ lại xuống sắc hơn nữa. Nhất là ông bà Malfoy, như già đi cả chục tuổi và trải qua đợt hạn nào đó.

“Nhìn hai đứa trẻ đáng thương này xem, làm sao chúng có thể chịu nổi với cơ thể gầy như vậy?”. Bà Molly Weasley vuốt mặt Hermione rồi nhìn sang Draco.

Narcissa những ngày qua lặng lẽ như một chiếc bóng giờ bật khóc nức nở. “Chúng đang chết dần, Draco…thằng bé đang dần vuột khỏi vòng tay tôi. Con tôi…!”.

Bà nhào đến bên con trai, khóc thổn thức trên ngực anh, tay bà bấu víu vai anh như thể anh sẽ chạy đi mất. Có người mẹ nào có thể chịu đựng được khi chỉ có thể đứng nhìn con chết dở sống dở mà chẳng thể cứu, chẳng thể làm gì.

Lucius Malfoy đứng đó ngẩn ngơ, ông nhìn vợ con chịu khổ, bàn tay siết chặt đến trắng bệt, quai hàm bạnh ra.

“Tình yêu thực sự là cái gì chứ? Làm sao xác định được, đúng là mụ lừa đảo mà!”. Ron lẩm bẩm.

“Tình yêu thường được thể hiện như thế nào? Làm sao ta có thể xác định được người đó có yêu ta?”. Harry vuốt cằm, đặt vấn đề.

“Thái độ, lời nói hay hành động có thể ngụy trang, thể hiện trái ngược suy nghĩ, cảm xúc. Cũng không có mức độ nào cho thấy đó là tình yêu thực sự, đôi khi tưởng như có thể chết vì người đối phương nhưng hóa ra chỉ làm cảm xúc nhất thời, có khi lặng lẽ nhìn người ta từ xa nhưng lại yêu thương cho đến chết”. Ginny cũng tram ngâm.

Fred Weasley thở dài. “Quả thực rất khó, bản thân người trong cuộc đôi khi còn không nhận ra nữa là”.

“Ừ, yêu, thích, thương hại, thương, ranh giới không rõ rang”. Geoger vò đầu. “Sao mà nhiều loại vậy trời. Arghhh!”.

Cả đám nhìn nhau nhức đầu, chủ đề mang tính triết lý trừu tượng này có thể gọi chuyên gia đến phân tích được không, chứ không chập mạch cả đám.

Cũng không hẳn là không có cách nào biết”. Ginny từ tốn nên lên nhận định của bản thân.

Cả đám dồn ánh mắt lên cố, khiến cho Ginny căng thẳng, các ngón tay xoắn vào nhau. Harry lặng lẽ nắm lấy tay cô, hơi ấm truyền sang khiến Gin thoải mái hơn nhiều.

“Đôi mắt chẳng phải là cửa sổ tâm hồn sao. Dù lời nói có cay nghiệt hành động có lạnh lung ra sao thì đôi mắt có thể diễn tả rõ rang, tố cáo chủ nhân”. Ginny nói.

“Cũng không hẳn đâu. Draco suốt sáu năm nay luôn miệt thị Hermione, đôi mắt rõ rang là ghét bỏ. Nhưng lại yêu Hermy như vậy”. Ron không cho là đúng.

“Phải. Những người có thể che giấu cả xúc thật mạnh mẽ như Draco rất khó phát hiện. Nhưng chắc chắn có một thứ không thể nào dối gạt được”. Ginerva Weasley dừng lại nhìn mọi người, tạo chút hiệu ứng. “Nụ hôn. Dù lúc đầu có vờ chống cự ra sao thì sau đó sẽ bị dục vọng sâu thẳm vùi lấp. Con trai có lẽ sẽ khó phát hiện ra, nhưng con gái chỉ cần hôn là biết được, người đó có thật sự yêu mình hay không”.

“Hôn? Nhưng mà Hermione…”. Harry ngập ngừng.

“Ngoài tình yêu nam nữ ra thì còn nhiều loại tình yêu khác mà”. Geoger nói.

“Như tình cha mẹ, tình an hem, tình bạn, vân vân và mây mây. Cũng là tình yêu đó thôi”. Fred bổ sung.

“Vậy chúng ta mỗi người thử Hôn Draco đi”. Ron đề nghị.

“Ơ…Nhưng chúng ta chưa thể xem là bạn của Draco được, chỉ mới chấp nhận gần đây, có vẻ không đủ mạnh đâu”. Gin nói.

“Ừ, còn bọn Slytherin khác thì…thôi bỏ đi”. Harry thở dài. “Nhưng hai bác Malfoy thì vô cùng khả thi đó, họ yêu Draco đến thế mà”.

“Hôn ư? Đã bao lâu rồi ta không hôn thằng bé, một cách thực sự?”. Bà Malfoy cười buồn. “Thằng nhóc này, kể từ khi vào Hogwarts chẳng chịu để mẹ ô hôn nữa, nó muốn cho cha nó thấy nó đã lớn rồi”.

“Cissy, hãy hôn con đi em. Hôn con thật dịu dàng và bao dung như ngày con ra đời”. Lucius Malfoy ôm nhẹ vai bà, hôn lên má bà nụ hôn nồng thắm.

Những giọt nước mắt lại trà ra từ khóe mi Narcissa, như lần đầu bà thấy con, đỏ hỏn và bé xíu. Nhẹ nhàng, bà đặt lên trán Draco một nụ hôn yêu thương và khoan thứ. Rồi ông Malfoy cũng đặt nụ hôn thương yêu lên trán con, cùng vợ, nụ hôn mà đã rất lâu ông không thể hiện.

Cissy dựa vào ngực Lucius, nước mắt chảy dài trên má bà, bà đã chuẩn bị tinh thần để mất con, nhưng chưa bao giờ sẵn sang để con ra đi.

“Khục”. Lúc này Draco đột nhiên ho một tiếng, làn hơi trắng lạnh giá thoát ra từ miệng anh.

Mọi người đềi điếng hồn, đứng im nhìn Draco chằm chằm, mắt cũng chả thèm chớp. Lặng lẽ, anh mở mắt ra, thấy nhiều bóng người mơ hồ xung quanh mình, các bóng hình từ từ sắc nét, anh đã có thể nhìn rõ.

Cha, mẹ, gia đình Weasley còn có Harry Potter đứng im như gỗ nhìn anh chòng chọc.

“S-a-o t-h-ế”. Giọng anh khô khốc, khẳn đặc, cổ họng hơi đau.

“Dra-Draco?! Cậu ấy nói kìa! Cậu ta tỉnh lại rồi!”. Ron la lên, đánh thức mọi người.

Hơn chục nhân mạng nhao nhao gọi tên anh loạn cả lên, ùa lại gần giường. Này! Anh vừa tỉnh thôi đấy, ồ ào thế này thì sao mà chịu nổi đây. Draco thật muốn ngủ luôn cho rồi.

Tiếng ổn trong thái ấp Malfoy không những không lắng đi mà còn ồn hơn, do bọn gia tinh cũng nhao nhao lên, nào là hò hét, nhảy múa. Chim chóc, các loài động vật nhỏ xung quanh dinh thự Malfoy chịu chảng thấu đành chạy đi lánh vài ngày. Vậy nhân vật chính của cuộc náo loạn này thì sao? Chẳn có sức trốn đi, đành chịu thôi.

Không gian yên ắng khi mọi người lui ra ngoài để Draco ghỉ ngơi, để anh và Hermione ở lại với nhau, bầu không khí dễ chịu. Những tia nắng đầu tiên trong ngày xuất hiện sau cơn mư dầm, rả rich cả buổi sang. Ánh nắng vọ tới thềm cửa sổ, men theo kẻ hở luồn lách vào phòng, xua bọn khí lạnh ra ngoài, sưởi ấm, soi rọi hai con người trẻ tuổi trên giường.

Malfoy vuốt nhẹ mái tóc Granger, những sợi tóc xoăn màu nâu vấn vươn những ngón tay gầy của anh, chúng quấn vòng quanh, ôm ấp yêu thương. Anh vuốt nhẹ lên sườn mặt gầy nhom của cô, anh đau long cuối người hôn nhẹ lên rèm mi dày đang đóng chặt.

“Hermione, đơi anh, em sẹ không phải chịu khổ nữa đâu”. Draco thì thầm bên tai cô. Dường như trong giấc ngủ sâu, Hermione dã nghe thấy, trái tim cô chệch mất một nhịp.

Cũng trong một ngày mưa năm ngoái, lúc anh bộ ba lang thang tìm trường sinh linh giá, anh nhặt được cô ở bìa rừng. Cô bị thương nặng, phát sốt và mê man. Có vẻ là vụ đào tẩu khỏi bộ, lúc độn thổ cô bị trúng nguyền và lạc mất hai người bạn.

Trong căn  lều tạm bợ của thợ săn, anh đã rất vất vả để cô hạ sốt và trị thương. Chỉ cần gần thêm 1cm nữa thôi, cô đã mất mạng rồi. cô lúc tỉnh lúc mê, nói sảng, khóc rồi cười. Sau hai ngày cô cũng hạ sốt, có thể trò chuyện với anh.

“Draco, trước khi dấn thân vào trận chiến, em đã xóa ký ức của ba mẹ về mình. Dù bây giờ em có đứng trước mạt họ, họ cũng không nhận ra em. Sau này khi họ biết được sẽ giận em lắm”. Hermione dựa vào ngực anh buồn rầu, tim cô thắt lại.

“Không đâu. Vì em muốn bảo vệ họ khỏi nguy hiểm. Làm sao mà lại giận một đứa con hiếu thuận như vậy được”. Draco hôn nhẹ lên mái tóc cô.

Granger nép vào long Malfoy, để cho khoang mũi, tâm trí ngập tràn mùi hương của anh, quên đi chiến tranh ngoài kia. Cô đang sợ hãi, cô muốn trốn chạy. họ chỉ là những cô bé cậu bé mười bảy tuổi thôi, tại sao họ phải ghánh vác những việc này. Cả anh, cả cô. Harry, Ron và những học sinh Hogwarts khác. Họ đang gồng mình chống chọi, khi nào họ sẽ sụp đổ đây.

“Draco, anh ở bên em lâu như vậy, liệu hắn ta, hắn ta biết được thì sao, hắn sẽ…”. Hermione túm chặt lấy anh, đôi mắt hoảng loạn.

“Không, hắn không biết được đâu. Bởi thời gian này anh sẽ không về thái ấp. Hắn giao việc cho anh ở nơi khác. Em đừng lo, em cũng biết anh rất giỏi bế quan bí thuật mà. Hắn không đọc được anh đâu. Ngược lại thì có”. Anh trấn an cô.

“Draco, đừng. Hứa với em, đừng làm gì nguy hiểm một mình được không?”. Giọng cô run rẩy, đôi mắt ngập nước van nài.

“Được, anh biết rồi. Nảo, ngoan, ngủ đi. Không phải em rất lo cho Potter và Weasley sao. Em mau khỏe thì mới tìm bọn chúng được chứ”. Draco vỗ về một Hermione đang yếu đuối, hoang mang vào giấc ngủ. Hãy cho phép bản thân mình yếu đuối một chút, điều đó sẽ khiến em mạnh mẽ hơn.

Khi vết thương tốt lên, Draco đưa Hermione về bên bọn Potter trong lặng lẽ. Họ chỉ x nhau một thời gian ngắn nữa thôi, trận chiến không còn bao lâu nữa đâu/

‘Hermione, khi trận chiến kết thúc, anh sẽ đưa ba mẹ em trở về bên em, với ký ức nguyên vẹn. anh hứa đó!’. Malfoy nói thầm trong lòng khi Hermione xa dần, hướng về Potter và Weasley.

-end chap 11-

Thứ Tư, 8 tháng 6, 2016

[Dramione l Logfic] Tình yêu hay dục vọng? chap 15


Author: chebetta
Translator: Lupin
Link:





Chap 15: Văn phòng thầy Snape.

 -"Cô Granger, cô có thể vào" Hermione bước vào phòng độc dược và tìm kiếm Draco

- "Mình đang làm cái gì ấy nhỉ?" cô tự hỏi,không liếc nhìn Draco một cái.

-"Cô và Draco sẽ chế 1 loại độc dược cho năm 3. Tôi sẽ quay lại trong 2 giờ nữa và tôi muốn lọ độc dược đó phải được hoàn thành"

-"Độc dược gì?" Draco hỏi.

-"Độc của dịch cây poly. Tôi tin tưởng hai em sẽ không thổi bay căn phòng này". Không còn nói gì nữa, thầy Snape rời phòng để lại một bầu không khí im lặng.

    Hermione nhìn qua Draco,cậu cũng nhìn lại cô. Sau đó,Hermione đứng lên và bước lại tủ nguyên liệu. Cô chụp lấy mấy cái lọ nguyên liệu và để chúng lên bàn với cái vạc.

-"Mình bắt đầu nào" Hermione lầm bầm. Cô ngồi xuống và xắn tay áo lên. Cô chụp lấy lọ nguyên liệu đầu tiên và đổ nó vào vạc. Cô nhìn lên xem Draco đang làm gì. Câu ấy đang ngồi bên bàn và nhìn chằm chằm vào cô. Đôi mắt của cậu trống rỗng như bên trong tâm hổn đang chết dần.

-"Cậu có tính giúp tôi hay chỉ ngồi đó quan sát", Hermione hỏi, trong giọng nói có chút hỗn xược.

   Hermione nhìn cậu lướt tới cái bàn và ngồi xuống đối diện cô. Cậu nhìn vào quyển sách với nguyên liệu tiếp theo nhưng Hermione đã nhanh chụp lấy nó . Cô chờ khoảng 5 phút để xem làm gì trước khi bỏ rễ cây chút chít vào. Draco nhìn xuống quyển sách trong lòng tay mình kèm theo một cái chau mày. Làm sao mà cô ấy bỏ cái nguyên liệu này vô nhỉ?

-"Sao cậu biết bỏ cái rễ cây chút chít vào vạc?"

-"bởi vì tớ đã từng làm lọ độc dược này rồi" cô nói,rồi vươn tay tới lấy cỏ Flux được hái vào đêm trăng non gần đây. Cô lầm bầm trong miệng và nhìn đồng hồ mình xem. Cô đã bỏ nguyên liệu này vào lúc độc dược này sắp xong trong 20 phút nữa.

-"Cậu làm nó rồi. Cậu biến thành ai vậy?"

-"Chẳng ai cả.Tớ làm cho Ron và Harry biến thành Crabbe và Goyle." Cô nói và chú ý đến lời mình vừa nói. Cô há hốc miệng và lấy bàn tay che lại. "Ý tớ là...tớ.."cô cắn môi dưới của mình.

    Draco cười khục khục. "Cậu chế thứ thuốc này bởi vì họ muốn làm gì chứ? Tại sao cậu muốn họ biến thành Crabbe và Goyle?"

-" Tớ không biết" cô nhìn xuống lòng bàn tay mình, sợ phải gặp khuôn mặt giận dữ của Draco.

-"Yeah, cậu đã làm hở. Thôi nào Hermione, tớ đã biết cậu chế thứ thuốc này để biến thành cặp đôi nhà Slytherin"

    Hermione nhìn vào đồng hồ và thở dài: "Được thôi. Đó là vào năm thứ hai khi tất cả máu bùn Muggle bị biến thành đá. Bọn tớ nghĩ rằng chính cậu làm nên biến thành Crabbe và Goyle . Bọn tớ biết cậu sẽ kêu chúng làm mọi thứ . Tớ đã bảo Ron và Harry rằng cậu sẽ chẳng biết ai là ai đâu"

    Draco nhăn mày và cố nhớ xem : "Nhưng cậu chẳng ở đó"

-"Yeah, đó là vì tớ bị biến thành mèo. Tớ phải đến trạm xá bởi vị thuốc đó chỉ yếu dần nếu cậu lấy đồ của con người. Nhưng tớ đã lấy phải lông của con mèo"

    Draco nhìn cô và bắt đầu cười lớn.

-"Im đi" cô nói. Cô muốn cười nhưng chẳng thể được. Cô phải ngừng cậu ấy lại mới được. Cậu có một linh hồn ác quỷ. Nhưng cậu đã cho cô thấy mặt tốt của cậu. Mặt tốt sẽ luôn chiến thắng nhưng khi cô nhìn vào linh hồn ác độc đó cô sợ hãi. Hermione nhìn chăm chăm xuống đất và cảm thấy xấu hổ khi biết mặt xấu đó của cậu, phải nhìn thấy mặt đó. Tại sao cậu ấy lại trở nên giống cha mình như thế?

-"Hermione?" Draco thì thầm. Cô ngước lên và nhìn vào đôi mắt xám xanh của cậu. "Tớ xin lỗi vì những điều đã làm với cậu trong suốt thời gian qua nhưng tớ không thể quay lại. Tớ ước bằng tất cả điều tốt đẹp trong tâm hồn tớ nhưng ác quỷ sẽ chẳng để nó biến mất. Cậu phải hiểu điều đó"

-" Tớ không muốn hiểu Draco à. Tại sao cậu không thể che giấu đi con ác quỷ đó? Tại sao cậu không để mọi người lấy nó ra khỏi cậu. Cậu chắc hẳn rất tức giận với bản thân mình khi không thể để con ác quỷ đó ra khỏi cậu. Cậu cứ khóa chặt nó lại. Giống như trái tim cậu vậy"

    Hermione mong cậu sẽ quay đi và phủ nhận nó. "tớ biết" cậu thì thầm. "Không ai trên thế giới này có thể hiểu tớ, đem con quỷ đó đi bằng điều tốt. Tớ không thể bộc lộ trái tim của mình cho thế giới này biết được, Hermione à. Tớ học cách khóa nó lại tránh xa thế giới này cho đến khi tớ không thể khóa lại được nữa. Và bây giờ" cậu dừng lại :"tớ không biết như thế nào nữa"

    Trái tim tan vỡ của cô dành cho cậu. Cô muốn giúp cậu nhiều nhất có thể,cố gắng lấy nỗi buồn sâu thẳm ra khỏi cậu, cả những điều xâu xa.

-"Draco, tớ không biêt làm sao để giúp cậu nữa. Mỗi lần tớ cố gắng, con ác quỷ đó đó cứ xuất hiện ra nhiều nhiều nữa. Mỗi lần đáng sợ hơn lần trước. Tớ e sợ cậu, Draco. Tớ không thể nào chịu đựng được' Hermione lắc đầu. "Không có cách nào để tớ có thể tin tưởng cậu sẽ không để con quỷ đó và làm tổn hại đến tớ"

-" Tớ đang cố gắng kiểm soát nó, Hermione à. Tớ thực sự đang cố gắng làm điều đó" Cậu nhìn cô bằng đôi mắt chết và nói:"tớ không phải là một con quái vật, Hermione à. Tớ chỉ là một đứa trẻ đê tiện luôn sợ hãi, cố gắng tồn tại khi tất cả mọi người rũ bỏ" . Hermione cúi xuống và những giọt nước mắt rơi xuống. "Tớ thực sự chẳng biết mình là ai.tớ được dạy phải ghét con người và làm hại họ. Và những cảm giác đó chẳng thể xóa nhòa. Nó bùng cháy trong tớ, nó trở thành một phần của tớ"

    Hermione quẹt những giọt nước mắt đang lăn trên má.

-"tớ cố gắng để nó không bộc phát ra. Cậu phải cảm thấy ổn để cái xấu không phát ra. Đó là tại sao cái xấu và con ác quỷ đó không ra khỏi cậu. Tớ không có ai giúp tớ, không ai nhìn thấy tớ là ai." Cậu nhìn xuống :" Không ai để cho tớ yêu và được ai yêu"

-" Còn cha mẹ cậu. Mẹ cậu chắc chắn quan tâm cậu"

-"Bà ấy quan tâm không đủ.Nó không đủ mạnh để những khi tớ cần chỗ dựa dẫm. Và cha tớ" Cậu lắc đầu và khịt mũi:" ông ấy chỉ muốn tớ giết kẻ thù của ông. Nhưng tớ không thể, Hermione.Người kế tiếp tớ làm tổn thương sẽ là chính mình. Tớ không thể sống với bản thân mình bằng cách đó"

-"tớ rất tiếc" Hermione thì thầm nhỏ đủ để nghe.

-"Và chẳng 1 ai cho tớ cơ hội"

    Hermione nhìn lên:"Tớ đã cho cậu cơ hội đó.  Nhưng cậu đã ném nó đi rồi. Tớ gần như cho cậu cả trái tim tớ nhưng cậu không muốn nó"

-"Đó không phải là lí do tớ từ chối cậu, Hermione. Tớ không muốn hủy hoại tâm hồn cậu

-"Nếu nó chẳng thể giúp cậu thì tại sao tớ không thể?"

-"Bởi vì tớ sẽ làm tan nát cậu hơn cả những gì cậu tưởng tượng. Tớ không thể để mình làm điều đó, Hermione à"

-"Tại sao?" cô hỏi, giận dữ:" Tại sao cậu làm điều đó với mình. Cô có thể giúp nhưng cậu cứ thổi bay sự giúp đỡ đó.Cô đã đưa ra đề nghị giúp khi cậu hỏi nhưng cậu ấy luôn luôn nói không, cậu sẽ không thể hỏi sự trợ giúp của ai khác. Bản thân cô không đủ sao."

    Draco lại nhìn cô bằng đôi mắt chết. Cậu chẳng trả lời cô. Hermione hỏi cậu lần nữa thì cậu trả lời. Nó đủ lớn để cô có thể nghe. " Bởi vì cậu đã lấy đi trái tim tớ nhưng cậu không cho đi trái tim của cậu"

    Hermione đứng dậy khỏi bàn và đi đến phía bên kia cánh cửa. Cô úp tay mình lên mặt và khóc. Có lẽ cậu ấy nghĩ không ai có thể yêu mình nên cậu không hiểu được cảm giác của cô, không nhìn thấy được cảm xúc của cô. Không thấy được nỗi đau khi cô nói với cậu, cô sẽ chẳng khóc cho cậu ấy khi cậu ấy chết. Hermione quệt nước mắt bằng tay áo. Cô quay trở lại bàn và cố hoàn thành lọ thuốc đó. Không nhìn Draco, cũng không nói chuyện với cậu. Bên trong trái tim cô đang tan nát vì cậu ấy, chỉ vì cậu ấy.

     Điều đó cậu ấy chẳng thể hiểu được đâu.