Translator: Thảo Cami
Disclaimer: Tôi không sở hữu gì ngoài bản dịch
Link: http://www.fanfiction.net/s/2175455/1/10-Ways-to-Kill-Draco-Malfoy
Chap 27: Hermione
Tôi nghĩ Ron đang làm gì đó.
Tôi biết là bồ ấy đã thấy tôi ngồi cạnh Draco. Hy vọng đó là tất cả những
gì bồ ấy thấy… Ý tôi là nếu Ron nói chuyện này cho Harry, thì tôi sẽ nhận được
một bài thuyết trình dài không cần thiết về Draco xấu xa như nào và cách nào mà
tôi lại ở gần cậu ấy hơn 5m, hãy tự chơi với nhau đi.
Nó không giống như tôi cố ý nhìn lén và giả vờ tình cờ đi chung để nói
chuyện. Đó là một sự trùng hợp. Chắc rằng cậu ấy sẽ hiểu rằng việc như vậy có rất
nhiều.
Có lẽ tôi nên cho Draco vài cú đá hoặc đấm.
Không…tôi không thể dù đã cố. Chúng tôi tiếp xúc với nhau quá nhiều bởi
vì các kế hoạch của tôi trở nên khó khăn hơn để thực hiện. Nhưng tối hôm qua,
tôi đã làm cho bản thâm mình trở nên sắt đá và đổ Thuốc nhân sâm vào cốc của cậu
ấy.
Tôi đã gần như nhẹ nhõm khi đó là Goyle người chúng tôi thấy co giật
trên nền đất, không phải tên tóc vàng nào đó. Thấy chiếc cốc xấu xí của cậu ta
cho tôi nhiều niềm vui hơn. Thực ra bản mặt của Goyle không bao giờ làm tôi cảm
thấy thích thú khi nhìn vào, vì thế đây quả là một kỳ tích.
Đây quả là một điều kỳ lạ, sau nhiệm vụ Huynh trưởng tối qua, Ron đã được
đưa tới Bệnh xá, nơi mà chúng tôi đang ở bây giờ. Tôi không biết chuyện gì đã xảy
ra, nhưng tôi biết Draco ở cùng với bồ ấy. Có lẽ họ bị ai đó tấn công? Không,
điều đó không thể xảy ra được. Hogwarts là nơi không thể độn thổ, vì thế một kẻ
giết người điên cuồng bị đào thải không dưng mà xuất hiện. Và lý do mà bà
Pomfrey nói là Draco – Ron bị ngã – có vẻ không thuyết phục lắm. Một mắt bồ ấy
bị sưng, những vết cắt, những vết bầm tím trên mặt và khắp toàn thân.
Điều đó chỉ còn lại một điều.
Draco và Ron đánh nhau.
“Thưa bà Pomfrey, khi Dr-Malfoy đưa Ron đến đây, có phải cậu ấy cũng
trông rất tệ phải không?” tôi hỏi, cẩn thận thoa thuốc mỡ lên cánh tay của Ron.
Bồ ấy lầm bầm trong đau đớn khi tôi thoa thuốc đến một vết cắt sâu gần vai Ron.
“Là lỗi của bồ khi ‘ngã’”. Tôi mắng khi Ron cố gắng quay đi. Lý do mà cậu ấy
không được chữa lành hoàn toàn đêm qua là cơ thể bồ ấy tập trung vào việc hàn gắn
các xương sườn bị gãy.
Bà ấy trông có vẻ suy tư. “Bây giờ trò nhắc đến…có, trò Malfoy trông
không ổn lắm, nhưng trò ấy không có các vết thương nghiêm trọng, nên ta chữa trị
khá dễ dàng”.
Chính là nó. Ron trông có vẻ kinh hoàng. “Sao bồ biết?”, bồ ấy thì thầm.
“Điều gì khiến bồ hỏi câu ấy?”.
Tôi đảo mắt. “Trông bồ có vẻ chán nản. Nó không khó để nói đâu Ron. Có
bao nhiêu người tội nghiệp, người kém may mắn bị gãy xương sườn khi họ vướng
chân chứ?”.
Ron cười. “Bồ đúng rồi đó”. Bồ ấy thở dài, nhìn tôi qua khóe mắt. “Bọn
mình đã đánh nhau. Nó bắt đầu từ một tranh luận, như bình thường. Nó hơi bực
mình vì mình đánh Blaise…”. Tôi nhận ra bô ấy bỏ qua một phần, nơi bồ ấy thất bại
trong cuộc chiến với Blaise. “…và quyết định trả thù. Dĩ nhiên là mình không có
chuẩn bị, nên…”.
Tôi để lại Ron với những phóng đại trong câu chuyện của cậu ấy tối qua để
bà Pomfrey, người đang bận rộn với một đống giấy tờ trên bàn. Đôi khi cô gật đầu
hoặc ‘thật sao, thân, thật là dễ thương’.
Vậy Draco đã đánh Ron. Ít nhất cậu ấy cũng đã giữ khuôn phép khi đưa Ron
đến Bệnh xá. Nếu cậu Draco không làm có thể cậu ấy sẽ mất các đặc quyền trên tất
cả các học sinh khác.
Thật ích kỷ! Và bây giờ tôi nghĩ là, cậu ấy đã được tin tưởng và có thể
là thân thiện. Cậu ta đi chết đi!
“Ron”, tôi tuyên bố. “Mình về đây. Harry và mình sẽ đến thăm bồ sau,
mình hứa đó”. Lý do mà Harry không ở đây vì bồ ấy là đội trưởng đội Quiddich
Gryffindor, bồ ấy phải giám sát thực hành. Dĩ nhiên Ginny cũng ở trong đội, nên
em ấy gần như đa di năng (mặc dù con trai không thể đa di năng, nhưng họ có thể
thử) , bay vòng quanh trên cây chổi trong khi thỉnh thoảng xà xuống bên cạnh bạn
gái và có cử chỉ âm yếm với cô ấy, cùng lúc nhìn xung quanh để tìm ánh vang lóe
lên trong không trung. Phù.
“K-khoan đã! Bồ đi đâu đó?”. Tôi nghe giọng Ron yếu ớt phía sau khi tôi
chạy nước rút ra cửa. “Nụ hôn tạm biệt của mình đâu? Bồ ác quá! Mình chết
đây!”.
Tôi đảo mắt bất chấp bản thân mình đang chạy. Xời. Một số lượng lớn các
chàng trai mà tôi biết dường như luôn nghĩ rằng họ là món quà của Thượng đế ban
cho phụ nữ và thỉnh thoảng mong đợi những nụ hôn ngẫu nhiên và sau đó cái tôi của
họ lớn hơn. Vâng, và tôi chắc chắn sẽ không thổi phồng cái tôi vốn đã chà bá của
Ron thêm nữa.
Bây giờ, hiện giờ Draco đang ở đâu? Đó là một ngày thứ bảy, sau bữa sáng.
Có thể cậu ta đang ở phòng sinh hoạt chung nhưng cũng không chắc lắm.
“Này, đem cái đội chết dẫm của mày ra khỏi sân đi! Đến lượt bọn tao tập.
Bọn mày đã vênh váo trong sân những ngày qua!”.
Tôi quay về phía sân Quiddich, nơi mà tiếng của Harry vọng qua. Một nhóm
những chiếc áo in số màu đỏ tươi trôi nổi ở một đầu sân, trong khi một nhóm
khác với áo chùng màu xanh lá đang lao
nhan đến những cây cột bên kia. Harry là người đứng đầu đội, trông có vẻ giận dữ
và vung vẩy nắm tay với tên thủ lĩnh đội Slytherin cách khoảng một mét với nhóm
Harry, thơ thẩn uể oải trên cán chổi của mình.
Tôi đảo mắt lần nữa. Điển hình là Draco. Tôi trèo qua cửa và tiếp đất nhẹ
ở phía bên kia, quá lười để mở chốt cổng. (trèo qua còn làm siêng hơn đó)
“Nếu mày cần bằng chứng, nó đây”, Draco bay ở phía trên một cách dễ dàng
và quăng tờ giấy vào mặt Harry. Thậm chí ở khoảng cách này tôi có thể nhìn thấy
gạch sọc xanh của tờ giấy và tôi biết nó là một phiếu hợp lệ. “Ký tên , Giáo sư
S.Snape. Đã đủ chưa? Hay mày muốn tao đến hỏi ổng – đem ổng đế đây để được mày
cho phép?”.
“Cái này bắt đầu sự quen”, Harry lầm bầm. “Như thời điểm Flint vênh váo
trong sân từ Rừng…và nó cũng có một phiếu như vầy. Malfoy có một chút kiêu ngạo
và khinh khỉnh, cậu ta…”.
Draco nghiêng về phía Harry. “Ân xá?” cậu ta hỏi lịch sự, giả vờ móc
tai. “Có lẽ tao nghe lầm. Kiêu căng và khinh khỉnh, mày nói gì đó?”.
“Tôi nghĩ cậu nghe đúng rồi đó”, tôi nói lớn, vẫy tay và Harry trông rất
vui và có chút nhẹ nhõm khi thấy tôi. Một người khác khiến cậu ấy lên tinh thần.
“Và đó là một cách nói”.
Tóc vàng hoe nhìn xuống tôi, bất ngờ. Sau đó, cậu ta nở nụ cười màu mè
trên môi. Tôi không thể giúp gì nhưng nhìn chằm chằm vào chúng khi cậu ấy nói.
Trời ơi. Chuyện gì xảy ra với tôi vậy? AHHHHH! Thật không may, tôi không thể đọc
khẩu hình, nó có nghĩa là tôi không thể nắm bắt được những gì cậu ấy nói. “Đến
đây nữa hả Mafoy?”. Tốt hơn là không nên gọi cậu ta bằng tên, mặc dù tôi đã quen
với nó. Harry có thể làm cho nó phù hợp. Ví dụ: tại sao bồ lại thân thiện với
Malfoy khi tên nó, bla bla bla.
Draco cau có. “Ồ, ối giời ơi*. Đừng bận tâm”.
Cụm từ “for fuck's sake” (FFS) là một thành ngữ dùng trong giao tiếp
thông tục thô thiển (vulgar). Các cụm từ tương tự về nghĩa trong vận dụng là
“Christ sakes” hoặc “for goodness sakes” vv … . Nó có nét tương đương các thán
từ như ‘Trời ạ!” “Chúa ơi!” “Ối giời ơi!” trong tiếng Việt, tuy có nặng hơn,
dùng trong tâm trạng bực mình, bực bội, phản bác quyết liệt trước một sự việc
nào đó.
Dưới đây là một số các ví dụ trích từ từ điển “ngôn từ thông dụng online (urbandictionary) giải thích nghĩa và cách vận dung cụm từ này:
Dưới đây là một số các ví dụ trích từ từ điển “ngôn từ thông dụng online (urbandictionary) giải thích nghĩa và cách vận dung cụm từ này:
- FFS! Shut up, woman! Just don't let him carry you down the stairs when he's drunk and you'll be fine! (Tạm dịch: Trời ạ, thôi đi bà! Đừng để hắn cõng bà xuống cầu thang khi nó đang say và như thế bà cũng yên tâm!).
- For fuck's sake, mate! Stop shooting at me! (Trời ạ, bạn! đừng phản bác tớ nữa).
“Đừng nhục mạ bạn bè tao”. Harry thấp giọng đầy nguy hiểm. Ờ. Rõ ràng là
Draco vừa nói đã xúc phạm một vài người bọn tôi – tôi, Ron, Ginny, Neville,
v.v… Điều tốt là tôi không nghe thấy nó hoặc là tôi đã có thể được thúc đẩy để
thực hiện kế hoạch hơn bao giờ hết, kế hoạch chết người vào cậu ta.
Nó không phải một điều mà tôi có trong ký ức đủ làm tôi khó chịu. Ý tôi
là, OK, một vài lời lăng mạ ở đây và nó không đủ để khiêu khích tôi, nhưng nó
nhắm đến bạn bè tôi? Không thể tha thứ được. Một cái gì đó đã được thực hiện để
dạy cậu ta một bài học nhớ đời.
--Kế Hoạch 8: Đẩy Malfoy khỏi Tháp Thiên Văn
Thời gian: Tối chủ nhật
Lý do: Vì đã đánh Ron. Sao cậu ta dám chứ?Đồ
khốn
Cách thức: Lừa cậu ta lên tháp, nói về thời
tiết và không cẩn thận đẩy anh ta ra khỏi đỉnh tháp. Điều tốt là nó không có
thanh an toản, chỉ một vài khe kim loại cho kính viễn vọng, vì thế chúng có thể
dễ dàng láp vào bất cứ hướng nào. Có nghĩa là đó là một cơ hội để đẩy cậu ta ra
ngoải mà không có quá nhiều giằng co!
“Ờ ờ ờ, tao sợ quá à Mặt Bô”, Draco rít trả lại, thích thú. “Mày muốn
làm gì đây?”.
“Cái đồ…”, cuối cùng thì Harry cũng mất bình tĩnh và mặt cậu ấy trở nên
đỏ chót.
Tôi vẫy tay điên cuồng với bồ ấy. “Đừng! Bỏ qua tên chồn cặn bã đó đi. Hắn
ta chỉ cố tình bẫy bồ thôi!”.
“Bảo vệ những đám bạn đáng thương hử?”. Draco chế nhạo Harry trước khi
nhìn qua tôi và đảo mắt.
Tôi có thể thấy rằng Harry sắp bùng nổ. Ngay lập tức Georgina và Heather
kéo Ginny lại. Cô ấy cũng đỏ rực và có vẻ là đấu tranh để đấm lên gương mặt tự
mãn của Draco. Tôi không thể trách gì em ấy được. Trong vị trí của em ấy, tôi
có lẽ cũng muốn làm điều tương tự… chà, có thể.
Chết thiệt chứ. Câu đó sẽ nói ra dễ dàng hơn nếu là vài tháng trước…nhưng
bây giờ, tôi không chắc.
“Đồ cặn bã!”. Harry hét lên, và bắt đầu chúi chiếc Firebolt của mình xuống
để tăng tốc. “Mày chờ đó! Bây giờ tao qua đó, lột da mày! Rồi nướng trong lò nướng
cho thiên hạ xem!”.
Ừm…Harry à. Nếu bồ làm vậy, mình nghĩ là các cô gái sẽ không hài lòng lắm
đâu. Nhưng dĩ nhiên, tôi không nói lớn điều này hoặc tôi là người Harry hét lên
cuối cùng bây giờ.
Draco cau mày và nhếch miệng kiểu quyến rũ. Chời ơi. Tôi phải nhìn ra xa
nếu không tôi sẽ làm gì đó kỳ lạ mất…gần như những gì mà Harry và Ron làm khi lần
đầu họ gặp Veelas. Grừ. Điều đó không tốt đẹp gì đâu.
“Đến đây với anh nào, Potter”.
Cuộc truy đuổi bắt đầu. Harry điều chỉnh bản thân để bay nhanh hơn và đổ
nhanh về phía Draco, người đang lướt nhanh hết sức nhẹ nhàng ra khỏi đường bay
của Harry và tăng tốc. Ngay sau đó họ chỉ còn là những cái bóng mờ màu đỏ và
xanh lá bay xung quanh sân. Một lúc sau, họ chậm lại, cả hai trông đã thấm mệt.
Tuy nhiên, hai người họ đều quá cứng đầu để từ bỏ, và Harry nhích chiếc
Firebolt của cậu ấy, trong lúc Draco làm dáng hình số tám trên chiếc
Firewhiskey, cây chổi vừa mới ra mắt. Nó không hẳn là bản nâng cấp của
Firebolt; chiếc chổi này đơn giản là cũng khá tốt để nâng cấp. Giống phiên bản
tốt hơn của Nimbus. Thực tế nó khớp với Firebolt trong cả hai tốc độ, độ bền,
điều khiển và tất cả những thứ làm cho Firebolt đặc biệt và phổ biến. Có rất
nhiều cuộc tranh luận trong các cột nhỏ của tờ Daily Prophet về chổi nào tốt
hơn mà không ai thèm đọc nữa ngoại trừ cán chổi và fan cuồng Quiddich.
“Quay-lại-đây! Malfoy, mày là đồ cặn bã chết bầm! Chờ đó, đến khi tao lột
da mày…”. Tôi gần như không nghe thấy Harry rít qua kẽ răng. Tôi bật cười khúc
khích. Trong một khoảnh khắc, chồn sương nói ở trên nhỉn thấy tôi cười và hắn
nhướn mày.
“Có gì vui sao Gran-ARGH!”. Hình như, nhì thấy mặt tôi làm cho cậu ta mất
tập trung và xộc vào một trong những tháp canh. Vài giây im lặng khi chúng tôi
chứng kiến những gì vừa xảy ra. Ngay cả Harry cũng dừng lại để nhìn vào lổ hỏng
trên tấm vải mỏng. Mọi người trông có vẻ rất sốc, và Ginny dừng vật lộn đủ lâu
để tấn công một cách kỳ quặc, cánh tay em ấy bị kéo lại bởi đồng đội các Truy
thủ và miệng mở hình chữ ‘O’.
“…hhhhhhhhhhhhhhhhhh!”. Thình lình, cậu ấy lao nhanh ra khỏi tháp, tạo thêm
mội lổ hỏng lớn trên tấm vải. Những miếng vải màu xanh dính trên quần áo khi cậu
ta lao xuống. “Coi chừng!”. Hắn hét lên, đến khi cậu ta nhìn thẳng vào mình.
Vào tôi.
“CHẾT TIỆT!”. Draco hét. “MẸ NÓ! Hermione tại sao cô đứng đó?”. Quá sốc
để có thể làm gì, tôi gật đầu hư con búp bê bị hư. “ÓA!”. Quá muộn rồi. Hắn kéo
chổi sang bên cạnh tôi và rơi xuống. Chiếc Firewhiskey bay một đường xoắn ốc một
khoảng nhưng rồi lao trở lại, dừng từ từ gần cột gôn đằng sau đội của Harry.
Tuy nhiên, chúng tôi không may mắn như vậy. Bước nhảy của Draco - ừ thì,
té, tránh va phải tôi và xuống thẳng trên người tôi – vâng, vâng, rất ngọt ngào,
phải vậy không – có nghĩa là cậu ta hạ cánh trên người tôi. Chúng tôi cuộn tròn
quay vài vòng từ lực tác động cho đến khi dừng lại, trên cậu ấy.
“Trời đất, Hermione và Draco ôm chặt lấy nhau kìa!”.
“Và Hermione ở trên! Không ngờ rằng bồ ấy lại là tuýp người cầm cương”.
Những bình luận đó làm mặt tôi đỏ tía, và tôi sẽ nhảy ra xa khỏi cậu ta
nếu tôi có thể. Nhưng không; cậu ấy giữ chặt lấy tôi như tất cả những gì đáng
giá, như thể cậu ta cố tình châm dầu vào lửa. “Để tôi đi!”. Tôi nói khẽ, nghiến
răng. “Harry đang ở đây. Cậu không muốn làm nó tanh bành ra chứ”. Đột nhiên,
tôi nhận ra những gì tôi đang nói. “Ối! Nói linh tinh thôi”.
Hắn ta nở nụ cười nửa miệng nổi tiếng bằng cách nào đó trông, hơi lạ,
tôi bắt đầu tìm thấy sự rất an ủi trong đó. “Vậy em đang thừa nhận chúng ta có
quan hệ phải không. Hành động nhanh hơn nữa, phải không?”.
Tôi cố gắn ngăn mắt mình đảo tròn và thất bại.
Ngay lúc đó, hai cánh tay ôm lấy eo tôi nhấc lên. Thật ngạc nhiên, Draco
để tôi đi, và tôi thấy mình bị ngã vào vòng tay của Harry. Có một tiếng rít
nghi ngờ giống như Ginny. Tôi bẽn lẽn liếc nhìn em ấy, và làm khẩu hình miệng nó không giống như những gì em thấy đâu! Chị
thề đó!
Harry trông khá bối rối khi đến gần tôi. “X-Xin lỗi, ‘Mione’”, bồ ấy nói
nhanh, lảm nhảm một chút. “Mình chỉ muốn bồ th-thoát khỏi Malfoy và-và-và sau
đó bồ gần như bị ngã vào m-mình vì thế mình xin lỗi xin lỗi…”. OK, nói nhảm hơi
nhiều một chút.
Tôi nhanh chóng thoát ra. “Bồ biết là Ginny sẽ giết bồ mà, phải không?”.
Tôi nói bằng giọng nguy hiểm nhưng vẫn giữ cái nhìn tha thứ. “Mình nghĩ là mình
đã nghe tiếng rít khi bồ ôm lấy mình”.
“Chết tiệt”, Harry ôm đầu rên rỉ. “Vì mình không thể tưởng tượng tiếng
rít đó. Là em ấy đó”.
“Này, có ai giúp tôi đứng lên được không?”, Draco thảm thương nói từ mặt
đất. Tôi nhìn xung quanh và bất ngờ khi thấy các cô gái không vội giúp cậu ta,
nhưng nhanh chóng nhận ra những gì họ đang bận làm. Vì không có cô gái nào
trong đội Slytherin, chỉ còn lại 3 người trong đội Harry - Ginny, Georgina và Heather. Hai người đang ra
sức kiềm chế tiếng hét và nguyền rủa của Ginny, mà tôi không biết là hét vào mặt
tôi hay Draco. Nhưng nghiêm túc mà nói đó đâu phải là lỗi của tôi, vì thế không
có lý do mà em ấy đang la hét với tôi…
Trong khi nghĩ tất cả những điều đó, tôi đi vòng qua bên cạnh Draco và nắm
lấy một cánh tay. “Đây, chồn sương. Đừng có làm như vậy nữa đó. Đây là những gì
sẽ xảy ra với cậu”. Tôi đến gần hơn. “Và cậu mới đánh nhau với Ron…cậu sẽ bị
thương nặng hơn cho xem”.
Mặt cậu ta tái nhợt đi. “Cô biết sao?”.
Tôi khịt mũi. “Quá rõ ràng còn gì, tôi biết đủ nhiều để hiểu cậu bắt đầu
trận đánh đầu tiên với Ron, người bị dần nhừ tử, và cậu gần như đẩy cậu ấy đến
chổ chết đó – nếu cậu không quan tâm tới cái huy hiệu chết tiệt của cậu”. Tôi
hơi phóng đại một chút, nhưng tôi chắc rằng cậu ấy biết tôi đã biết được những
gì. Hoặc cuộc chiến đã khiến hắn ta bị ngơ.
Điều đó không tốt. Không phải tất cả.
Ý tôi là, rồi ai sẽ là người cãi nhau liên tục với tôi, không vì lý do
gì cả?
“Nếu tôi không giữ lấy huy hiệu, mẹ sẽ bị trầm cảm”, cậu ta lẩm bẩm,
“Tôi là điều duy nhất bà tự hào trong giai đoạn này”.
Có cái gì đó đánh ‘thịch’ trong lồng ngực. tôi đoán đó chỉ là một khoảnh
khắc nuối tiếc cho một chàng trai tội nghiệp. Không! Không đúng! Người đang nói
đến là Malfoy đó.
Được rồi, được rồi, tôi thừa nhận. Lý do đó không hợp lệ. Draco Malfoy
là một trong những niềm vui mà tôi có, thỉnh thoảng…
Dù sao thì, hắn ta đã đánh Ron! Đó là một việc làm khủng khiếp, và tôi
không nên cảm thấy thương hại cho kẻ này. Hắn ta không xứng đáng! Người cần là
người bị đánh, đang nằm trong Bệnh Xá, đang cần lòng thương…hoặc sự chăm
sóc…hay ít nhất là sự quan tâm của tôi.
“Cút xa chổ này ngay đi Malfoy”, tôi nói to. Tôi đáp lại vẻ mặt kinh
hoàng của cậu ta bằng giọng nhỏ hơn, “Tôi sẽ gặp cậu sau. Chúng ta sẽ nói chuyện
vào tối mai. Canh chừng thư cú của tôi đó”.
Cậu ấy nhìn tôi thắc mắc, nhưng tôi chỉ lắc đầu, và đẩy cậu ta đi. “Được
rồi”, Draco nói, đóng vai một người đàn ông tự cao tự đại bị xúc phạm một cách
hoàn hảo. “Máu Bùn ngu ngốc. cô ta nghĩ có thể làm chủ ở đây sao…hừm,mình sẽ
cho cô ta thấy”. Theo tôi, cậu ta đã cho tôi thấy rồi, hơn yêu cầu là đằng
khác, rằng cậu ta rất thích làm “kẻ làm chủ” – trong tất cả các tình huống.
“Phắn đi Malfoy”, Harry thêm vào. “Cuối cùng, chúng ta có thể tập luyện
trong hòa bình”.
Đội của Draco trông có vẻ rất ngạc nhiên khi cậu ấy rút lui dễ dàng như
vậy, nhưng tôi đoán rằng, bằng một cách nào đó họ sẽ đi theo và không phản đối,
thậm chí họ nghĩ rằng bị đuổi bởi một cán chổi – chiếc Firebolt – trong tất cả
các cán chổi – bởi Harry Potter, Tầm thủ trẻ nhất lịch sử (một tiêu đề khác để
cậu ta thêm vào bộ sưu tập đang phát triển của mình), đâm vào tháp đứng hai lần
và ngã khỏi chổi, đủ để khuyên người khác không thực hành ở khu vực vừa xảy ra tai nạn.
Một ngày vui vẻ làm sao. Bây giờ tất cả những gì tôi cần làm là hoàn
thành kế hoạch…mà không cần tỏ ra thảo mai.
Có lẽ tôi nên đặt một ít nệm bên dưới, chỉ trong trường hợp cậu ta ‘nát
như tương’?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét