Thứ Hai, 10 tháng 3, 2014

[Dramione fanfic] Tình yêu hay Dục vọng: chap 2






Title story: Draco and Hermione: Lust or Love?
Author: chebetta
Translator: Lupin
Edit: Thảo Cami
Link: www.fanfiction.net/s/1653467/2/Draco-and-Hermione-Lust-or-love

CHAP 2: ĐỂ TÔI YÊN



Khi Draco và Hermione ở trường để hướng dẫn cho những cô
cậu bé, họ phải dùng chung phòng sinh hoạt. Có hai phòng, một
cho Hermione và một còn lại là của Draco.
Trên phòng của mình, Hermione tự hỏi hắn đang làm gì:" vì
sao hắn làm thế với mình?". Cô biết có một số người thích cô
nhưng "Draco tài giỏi" như thế thì không thể thích cô được.
"Không" Hermione quả quyết như thế."Hắn ta chỉ đang cố
chọc tức mình thôi, chắc chắn là thế".
Tối nay cô có quá nhiều bài tập, chắc cô phải cố thức khuya
để hoàn thành nó. Cô được giao bài tập từ ba ngày trước nhưng lại
để cho đến tận phút cuối.
Cô không thích phải làm bài trong căn phòng ồn ào, thế là cô
thu gọn bài tập và đi xuống cầu thang hướng xuống phòng sinh
hoạt chung.
Cô nhìn xem có Draco ở đó không. Đảm bảo hắn không có
ở đó, cô bước đến chiếc trường kỉ kế bên lò sưởi và đặt mọi thứ
xuống bàn. Cô quay ra sau để kéo tấm chăn phía sau trường kỉ để
đắp cho mình nhưng Draco đang nằm trên trường kỉ. Hermione bật
tiếng ngạc nhiên, nhảy lùi về sau và bay lên chiếc bàn.
Draco đang nằm đó, hai tay đang ngối đầu, chân vắt chéo và nở
một nụ cười thật khẽ khi nhìn thấy cô.
-"Malfoy, cậu làm tôi sợ mất hồn rồi đấy". Hermione thở hắt ra, tay
vẫn đang nắm chặt trái tim đang đập thình thịch.
-"Vậy...còn ai ở đây nữa không đây?" Draco hỏi.
-"Không, tôi chỉ thấy cậu nằm đây khi tôi bước vào phòng"
-"Cô đang cố tránh né tôi phải không, baby?"
-"Đừng có gọi tôi như vậy chứ"
-" Tại sao không? Không cho phép hả? Chỉ có Potter và Weasley
mới được gọi như vậy sao?"
-" Im đi, họ không gọi tôi như thế. Họ chỉ gọi tôi là Hermione và
đó là tên tôi". Draco cười đểu cô. "Bây giờ cậu sẽ ngồi dậy và để
tôi ngồi xuống làm bài của mình..."Hermione thở dài khi thấy hắn
cứ ngồi đó và chẳng chịu di chuyển."Malfoy, làm ơn, lấy chân của cậu ra. Không đòi hỏi quá nhiều đâu"
Draco ngồi dậy và để chân mình lên bàn. Hermione ngồi
xuống tránh hắn càng xa càng tốt, nhưng nó cũng chả xa đâu vì
hắn ngồi ngay giữa. Cô dọn môn bùa chú và mở sách ra để làm bài
luận.
Sau hai mươi phút, Hermione ném phăng cuốn sách và ngồi
khoanh tay trước ngực. Draco cười rất to, ngửa đầu về phía sau.
-" Gì vậy?" Hermione ngắt lời.
-"Gặp rắc rối sao?" Draco hỏi, cười khinh cùng giọng điệu mỉa
mai.
-"Không"
-" Cô chắc chứ?" Hắn hỏi, hắn biết là hắn đang làm cô tức điên lên.
-" Tôi chỉ không hiểu thứ chết tiệt này" cô phản bác, hơi ngại
ngùng và bực mình.
-"Cần giúp không?" Hắn ta hỏi.
Hermione chau mày nhìn hắn. " Tên đó đang đùa sao?"
-"Đưa tôi quyển sách".Hermione nhìn hắn khi đang vươn tới nhặt
sách.
-"Được rồi." Draco lướt sơ qua mấy trang sách và bắt đầu giải
thích nó." Hiểu chưa?"
-" Tôi hiểu rồi."
Draco gật đầu, Hermione bắt đầu viết về môn bùa chú. " Để
làm một lá bùa thì cần đến ba thứ khác nhau có liên quan đến lá
bùa". Hermione bắt đầu viết về những gì mình nghĩ.
-"Không, Không...Cô lại sai nữa rồi". Hắn tiến lại gần cô, quá gần.
Hermione suy nghĩ và cô giải thích lại. Draco giật lấy quyển sách
và cho cô thấy bức tranh để giải thích dễ hơn.
Hermione để ý bàn tay của hắn rất đẹp, to và mạnh mẽ. Quá
đẹp cho một Malfoy. Hắn không xứng đáng với cơ thể này.
-"Cô có nghe tôi không vậy?" Hắn hỏi, nhìn cô chăm chú. Khuôn
mặt chỉ cách có vài inch.
-" Có". Cô nói như không thở được.Tim cô đập loạn xạ. Draco
nhìn cô và dựa sát vào để hôn cô.Hermione để hắn làm thế. Tâm
trí cô bảo không được nhưng cô lại muốn hắn làm thế. Đôi môi của
hắn thật mềm, hắn lướt nhẹ lên môi cô.
Khi Draco biết cô không đẩy hắn ra, hắn để hai tay ra sau
cổ cô để hắn cho cô một nụ hôn trọn vẹn, đẩy cô lên đến tận đỉnh
điểm. Nụ hôn mãnh liệt đó làm tan chảy cả cô thể cô. Hermione
phát ra tiếng từ sâu trong cuống họng những khao khát thuần túy.
Draco biết âm thanh đó, âm thanh của sự thỏa mãn. Draco đẩy lưỡi
hắn sâu vào môi cô, tìm lối vào. Hermione mở đôi môi mình ra và
để hắn vào thám hiểm bên trong.
Draco dựa vào cô khiến cô ngã lên chiếc giường kỉ. Draco
luồn cúi lên Hermione, làm rớt những quyển sách xuống đất. Hắn
chờ xem cô có phản kháng lại không nhưng cô không làm. Hắn lại
đặt nụ hôn lên cô, đôi môi hắn như có phép thuật. Tay hắn bắt đầu
đi lên áo cô, cánh tay cô vòng ra sau cổ hắn, những ngón tay đang
chơi đùa với mái tóc của hắn.
-"Hemione.." tiếng Ron ngoài cửa chân dung." Hermione...?"
Đẩy Draco ra khỏi, Hermione ngồi dậy. Cô thở sâu, chiếc áo
sơ mi đang quấn xung quanh cô. Cô đứng dậy và nuốt cổ họng.
-" Chờ một chút, Ron" cô nói với giọng khàn khàn. Draco nằm
phịch xuống giường kỉ nhìn Hermione đang chỉnh sửa áo mình lại.
Cô chạy ra cửa và để Ron vào.
Ron chau mày nhìn cô đầy khó hiểu và đi vào trong. " Giáo sư
Mc Gonagall gọi cậu và Draco lên phòng cô ấy"
Hermione tằng hắng và nhìn Draco khi ở sau lưng Ron:" Cô
ấy muốn chúng tớ khi nào lên?"
-"Ngay bây giờ" Ron hỏi:" Cậu ổn chứ?"
-"Tớ ổn mà. Lí do là gì?"
-"Không biết nữa. Nhìn cậu rất lạ đó."
-"Cảm ơn nha Ron" Hermione trả lời vói giọng chế nhạo.
-"Ưm...tớ phải đi. Gặp lại cậu sau". Ron lắc đầu và bỏ đi.
Hermione liếc Draco. Hắn cười với cô, một nụ cười thực
sự. "Đươc rồi Malfoy, chúng ta đi." Draco vẫn ngồi đó. "Malfoy
nhấc mông cậu ra khỏi chiếc giường kỉ đó đi. Draco đảo mắt nhìn
rồi đứng dậy và bước theo Hermione ra ngoài.
VĂN PHÒNG GIÁO SƯ MC GONAGALL.
-" Tôi muốn nhìn thấy hai em luôn ở cạnh nhau."
-"Nhưng thưa cô..."
" Không nhưng gì cả cô Granger.Chúng ta phải mang hai nhà
lại với nhau. Hiểu chứ?" Giáo sư hỏi Hermione và Draco, cả hai
đều gật đầu và chú ý vào giọng điệu cảnh báo của giáo sư:" Có một
buổi khiêu vũ vào tháng sau. Tôi muốn thấy hai em cùng đến đó."
-"Nhưng thưa giáo sư, nếu như bọn em có người đi chung thì sao
ạ?"
-" Vậy là ai..."
-"Một cậu trai. Còn Draco là Một cô gái. Chúng em không thể
nhảy cùng người mà mình không thích"
-"Đó không phải lo. Trong vũ hội này không ai được hẹn hò cùng
nhà của mình. Hai em hiểu rồi chứ?"
Cả hai đều nhìn nhau và quay lại nhìn giáo sư:" Vâng, thưa
giáo sư". Hai người đều trả lời cộc cằn.
-"Tốt và hãy nhớ là phải cùng với nhau. Hai em có thể đi"
Họ đứng dậy và ra khỏi lớp. Hermione đi thật nhanh ra đến
hành lang.
-"Thôi nào, babe" Hắn nói giọng lè nhè." Tôi thấy nó cũng không
tệ mà"
Hermione quay lại với khuôn mặt giận dữ "Chỉ có cậu thôi.
Cậu thật kinh khủng, tôi ghét cậu và ước gì cậu chết đi. Cậu đang
phá hỏng cuộc đời tôi đấy"
-"Ôi...tôi hiểu rồi. Cậu tức lên vì phải đi với tôi đến vũ hội thay vì
đi cùng Potter phải không?"
-"Im đi" Hermione la lên. "Đúng, tôi tức lên vì phải đi với cậu,
trong khi còn rất nhiều người khác. Thật không công bằng"
-"Cuộc đời này vốn không công bằng mà Babe"
-"Ngừng gọi tôi như vậy đi" Hermione thét lên.
-"Ôi...tôi xin lỗi mà Babe"
Hermione liếc xéo hắn.
-"Để tôi yên" Hermione ra lệnh trước khi quay lưng và bỏ đi.
Draco có thể nhìn thấy cơn giận đang bốc qua lỗ tai của cô. Hắn
cười và bước chầm chậm về phía phòng sinh hoạt chung. 

-end chap 2-

Thứ Ba, 4 tháng 3, 2014

[Dramione fanfic] Tình yêu hay dục vọng






Author: chebetta
Translator: Lupin
Link: https://www.fanfiction.net/s/1653467/Draco-and-Hermione-Lust-or-love

CHAP 1: DRACO WANT'S



" Im đi đồ khốn" Hermione tát vào Draco. Đó là tuần đầu tiên
trong năm học thứ 7 của Her và Dra.
"Ồi...nhưng tôi nói đúng mà Granger. Tôi biết cô thực sự muốn
gì" Hắn ta nhạo báng cô, từng bước tiến lại gần Hermione hơn
nữa. " Tôi biết vì sao cô luôn ở cùng 2 thằng Potter và Weasley.
Cô chẳng muốn chúng làm bạn, cô muốn hơn thế nữa. Tôi cá là cô
xem chúng như sex toy, đúng không nào Granger?"
"Điều đó là không đúng". Her gắt gỏng và xù lông lên.Trao cho
hắn cái nhìn giận dữ. Nếu ánh nhìn có thể giết ai đó thì Draco đã
chết từ lâu rồi." Cậu biết cái quái gì chứ? Và ngừng gọi tên tôi như
thế đi"
Draco cười tự mãn trước tâm trạng thất vọng của Hermione."Vậy
cô muốn tôi gọi tên cô như thế nào?' Hắn ta hỏi, bước từng bước
đến Hermione và cuối cùng chỉ cách Hermione chỉ nửa bước chân.
" Ngừng cách nói năng như thế tốt hơn cho tôi đấy. Cậu luôn nghĩ
mọi người đều ở dưới cậu nhưng cậu sai rồi. Cậu chẳng tốt hơn
bọn tôi đâu"
Lúc này, Draco không cần đến 2 thằng, Crabe và Goyle nữa. Hắn
ta không còn là thằng nhóc với làn da luôn trắng bệt như tuyết. Hắn
đã cao hơn và còn có cơ bắp nữa. Bờ vai hắn rộng và 1 body rắn
chắc, nhưng dù có thay đổi thì hắn vẫn là tên khốn giàu có. Mái tóc
của hắn đã ngắn hơn hồi trước,không có vuốt gel nữa, thay vào đó
trông khá luộm thuộm nhưng vẫn hấp dẫn.
Mái tóc của cô lúc này chỉ là những lọn tóc nâu dài nửa lưng. Nó
không còn bù xù nữa. Cô chỉ cao có 1m57 nhưng với cô như vậy
là đủ cao rồi. Cô mặc kiểu thời trang của dân muggle, mang giày
trượt, áo nịt ngực chật làm phô đường nét ngực và đường cong cơ
thể của cô. Rất nhiều cái đầu đã phải quay lại nhìn cô khi cô bước
vào phòng học.
Đôi mắt Draco chuyển thành màu xám lúc Her bước vào. Nụ
cười tự mãn biến mất thay vào đó là dáng vẻ lạnh lùng, muốn làm
đông cả máu của cô nhưng cô không nao núng:
_" Tôi nghĩ cậu ở dưới tất cả mọi người, Cậu cũng chẳng hơn
gì những thứ dơ bẩn trên đất" Hermione chế giễu hắn với cái nhìn
chòng chọc " Cậu y hệt cha của cậu", cô nói trong sự hận thù.
Chính vì điều đó. Draco có những tính cách đó. Hắn nắm chặt lấy
Hermione và đẩy cô vào bức tường.
_"Im ngay". Hắn ra lệnh, nhìn sâu vào mắt cô. Hermione cố gắng
cạy tay hắn ra khỏi mình nhưng vô ích." Cô không có ý xúc phạm
gia đình tôi chứ, Granger?", hắn dựa sát vào cô:" toàn bộ gia đình
cô là 1 lũ muggel"
Hermione đáp trả:" Ít nhất thì họ cũng quan tâm đến tôi"
-"Tôi cũng được quan tâm như cô"
-"Cha cậu cũng chẳng thèm quan tâm cậu cho dù cậu có chết đi
nữa"
Draco nhìn vào cô. Hắn làm điều không thể ngờ, hắn ta hôn cô.
Hermione phản kháng cố đẩy hắn ra.
-"Tránh xa tôi ra đồ khốn Malfoy"
-" Tôi biết cô muốn thế mà Granger. Cô thích những gã trai nói
chuyện xằng bậy như thế. Yêu cái cách chúng làm với cô, yêu cách
chúng tấn công vào cô..."hắn ta nói những lời lẽ châm chọc vào tai
của cô
-"Dừng lại." Hermione khóc lên." Tôi không muốn nghe
nữa.ĐƯỢC KHÔNG.Làm ơn để tôi đến lớp"
-"Nếu tôi không cho cô đến lớp? Nếu tôi muốn ở đây cùng cô thì
sao?"
Hermione nhìn hắn với cái nhìn đầy thắc mắc."Tại sao cậu lại
muốn đứng ở hành lang này cùng 1 đứa máu bùn như tôi? Chuyện
gì xảy ra nếu có ai đi ngang qua và thấy tôi và anh lại ở cùng với
nhau. Sẽ có thể phá hỏng danh tiếng của chúng ta đấy"
-"Được thôi, tôi sẽ gặp cô tối nay ở phòng sinh hoạt chung,
chúng ta sẽ giải quyết mọi chuyện ở đó"
-"Chẳng có gì cần giải quyết cả. Và nếu cậu không phiền, tôi đi
đây" Hermione liền đẩy Draco khỏi mình và bước đến lớp học tiếp
theo của cô.

-end chap 1-

Thứ Bảy, 1 tháng 3, 2014

[Dramione l Longfic l Dịch] 10 cách kết liễu Draco Malfoy: chap 12







Title story: 10 ways to kill Draco Malfoy
Author: drakulya
Translator: Thảo Cami
Link: https://www.fanfiction.net/s/2175455/12/10-Ways-to-Kill-Draco-Malfoy


Granger thật sự đẩy tôi.
Tôi phải dạy cô ta một bài học mới được, một trong số đó cô ta không thể quên trong thời gian ngắn được.
Hahaha. Ha. Ha.
Đó là những suy nghĩ trong đầu tôi, khi tôi đi một cách mệt mỏi xuống một hành lang, nhỏ nước dưới hồ. Tôi hơi rùng mình khi đẩy lối vào phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin, vuốt đám tóc trước mặt tôi. Rất may tôi vẫn chưa hắt hơi và tôi có cảm giác nó sẽ sớm thôi.Nếu tôi bị cảm lạnh tôi sẽ đi khiếu nại với thầy Dumbledore về sự bạo hành.
Dĩ nhiên, tôi sẽ bỏ qua phần tôi đẩy cô ta trước.
Vẫn là…nó vẫn lúng túng khi bị đánh bởi con mọt sách. Tôi không thề tin tôi đã cho cô ta tiếng cười đó. Tôi thấy mình giống như một kẻ ngốc khi trượt chân lúc trở về phòng sinh hoạt chung từ hồ nước. Và con mực khổng lồ đã lờ tôi đi, nó thật không công bằng vì nó đã giúp Máu Bùn khi cô ta rơi xuống nước.
Khi tôi tìm thấy hơi ấm của ngọn lửa ấm áp trong phòng sinh hoạt chung, tôi thở phào nhẹ nhõm và gục vào chiếc ghế bành da rắn, cào lại mái tóc khi cố gắng loại bỏ thực vật và những con bọ đang ở trên tóc của tôi. Khi tóc tôi tương đối trơn tru và những con bọ đã biến mất – cũng như trở lại màu bạch kim chứ không phải màu xanh lá – tôi dựa lưng vào ghế và nhắm mắt lại, tận hưởng nhiệt tỏa ra từ ngọn lửa.
“ÔI CHÚA ƠI! Draco cưng! Anh có sao không vậy?”
Tôi thầm than van. Cô ả lại nói lần nữa “Ừ, ừ. Tôi khỏe mà”
Pansy cố gắn ôm tôi, nhưng cô ta nhăn mũi chán ghét những giọt nước trên áo chùng của cô. “Urg! Nước lạnh sao. Anh đã ở đâu vậy? Hãy nhớ là, trước khi bơi thì anh cũng phải cởi quần áo chứ”
Tôi tròn mắt “Cô nghĩ tôi là ai chứ Pansy? Tôi làm điều đó tốt hơn cô đó”. Tôi cân nhắc lại. “Khoan đã. Có lẽ không. Cô sẽ cởi quần áo trong nháy mắt nếu như cô muốn”
Cô ta biểu môi. “Em có thể cởi quần áo vì anh, anh yêu!”
“Đừng nha”, tôi nói khi tôi cuối đầu và lắc như một chú chó, nghiêm túc không quyến rũ cô ta. Nhưng khi tôi nhìn lại, tôi hét lên kinh ngạc khi Pansy khỏa thân đứng trước mắt tôi. “Trời ơi! Nhặt chúng lên, mặc lên người cô đi!”
“Tại sao chứ?” cô hỏi ngớ ngẩn, thơ thần lại gần. “Không phải Draco cưng thích sao?”
“Tôi thích, nhưng không phải bây giờ” tôi nói. Trông Pansy hạnh phúc với những lời đó và cuối cùng cô ta cũng mặc lại quần áo. “Phù. Đừng làm điều đó nữa. Cô không bao giờ biết ai có thể đi qua cánh cửa, và nếu người đó nói cho toàn trường biết thì danh tiếng của tôi sẽ bị hủy hoại”
“OK. Bất cứ điều gì anh nói. Draco”. Cô ả ngồi xuống trong lòng tôi mà chưa được mời. Tôi quắc mắt nhìn cô ta. “Anh có muốn-“
“Không, cám ơn Pansy. Tôi phải đi làm sạch mình đây”. Tôi thật sự không muốn biết cô ta định làm gì tôi.
“Ờ, được rồi”
“Ra khỏi người tôi ngay”. Tôi đẩy cô ta ra một khoảng và đứng lên, cau có khi liếc nhìn vũng nước lạnh còn lại trong ghế. “Đừng bận tâm – gia tinh sẽ dọn sạch nó”. Tôi nhanh chóng vào ký túc xá và lấy chiếc áo thun màu đen có chữ ‘DEATH’ ở trên, boxer và chiếc quần jean màu xanh. Tôi sẽ phải đi vào phòng tắm Huynh Trưởng để tắm và thay đổi. Tuy nhiên, bây giờ tôi phải đi trong bộ quần áo ướt lần nữa. Tốt thôi. Chẳng bao lâu nữa tôi sẽ khô – và ấm - lần nữa.
Khi tôi ở trước lối vào phòng tắm tôi lột chiếc áo ướt đẫm và ném nó vào giỏ quần áo bẩn. “Ahh. Chiếc áo ướt đó gần như làm giảm thân nhiệt của mình”. Tôi nhìn vào phòng có cái bồn tắm lớn, và hài lòng khi không có ai khác ở đây, cởi quần sort và bước xuống làn nước ấm. Tôi ngạc nhiên khi nó có nhiều bong bóng, nhưng không nghĩ nhiều về nó.
Cho đến khi một giọng nói phát ra. “Ưm, ai đó?”
Tôi ngó xung quanh chỗ phát ra giọng nói. “Draco Malfoy”
Có một hơi thở nặng nề và sau đó có ai đó bì bõm trong góc đối diện với tôi, rõ ràng là cố gắng để ra ngoài. Chỉ có một người phản ứng với tôi như vậy. “Granger?”
Tiếng bì bõm ngưng lại. “Không. Là Lavender Brown”
“Cô ấy không phải Huynh Trưởng”
“Chết tiệt”. Một chuỗi các từ chửi thề theo sau. Tôi cố gắng không nhết mép khi lội âm thầm về phía cô. “Ưm. Pansy Pankinson”
“Pansy sẽ nhảy vào tôi từ lâu” tôi nhận xét khô khan. “Thực ra, cô ta sẽ nhảy vào bất cứ chàng trai nào ở trong phòng tắm. Và trong mọi trường hợp, tôi biết cô là Hermione Granger. Vì vậy, đừng giả vờ nữa” bây giờ tôi đã được 2/3 hồ, và với một cú đá mạnh mẽ tôi đi dưới mặt hồ và sau đó đứng trước mặt cô. Cô ấy cau có, nhưng nó không làm cô bớt đẹp đi. Cô cười. Gương mặt đẹp, thân hình tuyệt vời, cộng với một cá tính mạnh mẽ. Granger không phải người nông cạn, chắc chắn như vậy. Điều đáng tiếc là, bây giờ cô ấy đang mặc một bộ đồ bơi.
“OK, cậu biết tôi là ai rồi đó” cô ấy bước về phía tôi. “Bây giờ thì xê ra!”. Với một bàn tay cô cố gắng đẩy tôi ra.
Tôi nắm lấy cổ tay cô ấy và kéo nó về phía tôi. “Ôi không. Không phải cậu dìm tôi lần nữa chứ”
“Argh! Tại sao cậu không chết đi? Cậu còn khó giết hơn một con bọ nữa” cô nói, gương mặt nhìn chằm chằm vào tôi chỉ các một vài inch.
“Tôi đoán tôi phải trao huy chương cho cô theo cách đó” tôi nói một cách mỉa mai, nhưng mắt tôi mở to khi cô đá vào háng của tôi. “Ối, chết tiệt! Đau quá!”
Cô nhìn rất hài lòng. “Tốt. Đó là điều tôi muốn”
“Và bây giờ cô biết tôi sẽ làm gì để trả thù cô đúng không?” tôi cười mỉa và bơi sau cô ấy.
“C-cái gì?” Granger cố gắng giấu nó nhưng tôi có thể nghe thấy một chút sợ hãi và dự đoán được trong giọng cô ấy. Cô ấy bơi đi nhanh chóng nhưng tôi còn nhanh hơn. Với một chuyển động trơn tru, tôi bẫy cô vào một góc và kẹp cô vào bức tường phòng tắm lần nữa. Nàng tiên cá cười khúc khích trên tường. Cổ giận dự và hơi sợ, Granger ném cho nàng tiên cá một cái nhìn khinh bỉ, người đang trừng mắt nhìn lại, khịt mũi khoái chí, quay đi. “Bây giờ, Malfoy. Để tôi đi!”
“Ah, không vội đâu Granger. Tôi có nhiều thời gian lắm”
“Tôi nhận thấy rồi” cô ấy lầm bầm. “Cậu khá chậm với khi nói đến điện não”
Tôi cảnh cáo “Đừng xúc phạm tôi hơn nữa Granger, hoặc cô sẽ nhận hình phạt lớn hơn đấy”
Granger khịt mũi. “Tôi đã quyết định đây chỉ là một trong số những cơn ác mộng, vì thế cậu có thể làm tổn thương tôi. Tôi sẽ tự véo mình và sau đó tỉnh dậy, nằm trên bãi cỏ bên cạnh hồ” cô ấy hất cằm bướng bỉnh. “Vậy cứ tiếp tục đi. Làm những điều cậu có thể ấy”
“Làm những gì tôi có thể? Những lời nổi tiếng cuối cùng” tôi chế nhạo. Mặc dù những gì tôi có trong đầu không hẳn là giết cổ, trừ khi cô quyết định tự tử vì xấu hổ hoặc cả hai chúng tôi cùng chết ngạt.
Trước khi cô có thể nói bất cứ điều gì tốt hơn, tôi nghiêng người và hôn vào môi cô ấy, tay tôi lướt trên người cô. Hơi nước bốc lên xung quanh chúng tôi, cuộn thành những sợi nhỏ và lơ lửng trong không khí. Cọ bong bóng trên làn da chúng tôi và nổ tung ở những điểm tiếp xúc. Đôi mắt cô ấy mở to, thậm chí to hơn, nếu có thể, so với lúc Crabble và Goyle đẩy cô ấy vào tôi. Môi cổ rất ấm nhưng đáng buồn, nó đóng chặt. Aw. Tôi luôn tự hỏi làm thế nào để cô ấy hôn kiểu Pháp.
Granger lùi lại sau vài giây, nhìn xám xịt “Như vầy là sao?” Cô ấy rít lên giận dữ. Cô ấy lau miệng. “Tôi thấy mình như thể bị nhiễm một thứ bệnh gì đó vậy”
Tôi cười mỉa. “Đừng nói dối. Tôi có thể nói là cô thích nó”
“Không có!”
“Tôi biết là cô có”
“Tôi không có!”
“Đừng dối lòng nữa”
Cố ấy quắc mắt lần nữa, mái tóc ướt dán vào trán cô. “Tôi ghét cậu, Draco Malfoy” cô ấy thì thầm, nhìn chằm chằm tôi.
“Tôi biết”
Và sau khi tôi hôn cô ấy lần nữa. Thời gian này, cô ấy hôn tôi. Cổ dừng lại vài giậy, rời môi tôi ra. Tôi có thể nghe giọng cô ấy nhỏ xíu, “Đầy chỉ là một giấc mơ. Chỉ là giấc mơ. Giấc mơ thôi. Draco Malfoy này không phải là thật. Nụ hôn này không phải là thật. Do đó mày không phải đang thật sự hôn Malfoy. Mày không phản bội nhà của mày bằng nụ hôn với một Slytherin. Dù sao nó cũng OK nếu điều này cũng là giấc mơ. Mày không phải là một kẻ lập dị điên khùng. Mày là…” trước khi túm lấy tôi và hôn tôi lần nữa.
Tôi có thể không biết nhiều về cô ấy, nhưng tôi có thể nói với bạn điều này: Hermione Granger là một người hôn rất tuyệt.

-end chap 12-