Thứ Ba, 23 tháng 2, 2016

[Dramione l Longfic l Dịch] 10 cách kết liễu Draco Malfoy chap 26



Title story: 10 ways to kill Draco Malfoy
Author: drakulya
Translator: Thảo Cami
Disclaimer: tôi không sở hữu gì ngoài bản dịch



Chap 26: Draco
Tôi nghĩ tôi đang trở nên thân thiết quá với một cô nàng Gryffindor.
Nó không phải điều mà tôi bận tâm, nhưng những tên bạn chết dẫm của cô nàng khiến tôi lo lắng. Tất nhiên là Harry Potter và Ron Weaslley – không, Weasley mới đúng, chúng không phải là đối thủ của Goyle và Crabble, nhưng chắc chắn chúng thông minh hơn. Điều này không cần phải nói nhiều, vì hai thằng (Goyle &Crabble) có thể là học sinh ngu nhất lịch sử trường, luôn phải xoay sở để qua kỳ thi cuối năm.
Dù sao thì, quay lại trọng điểm. Có điều là, thằng Bô và mặt Chồn có thể khiến cuộc sống của tôi như địa ngục nếu chúng biết. Và không chấp nhận. Tôi không nghĩ Hermione quan tâm chúng nghĩ gì, nhưng nó dễ dàng cho cổ; Hermione sẽ không chịu đựng nguyên năm tra tấn của những tên kỳ dị đó. Nhưng tôi có.
Đó chỉ là nếu, tôi nhấn mạnh là nếu, hai chúng tôi gặp nhau. Tại thời điểm đó, có khả năng chúng tôi dần tốt hơn, nhưng tôi không hiểu nhiệm vụ của Hermione, nơi cô cố gắng mưu sát tôi bằng vũ khí hoặc độc dược. Tôi nghĩ cô ấy đang trả thù những vụ bắt nạt của tôi trước đó?
Rõ ràng là không, tôi nhận ra tại ngay thời điểm này, khi Goyle nằm trên sàn co giật như lên cơn đau tim. “Chết tiệt”. Tôi lẩm bẩm khi lắc Goyle dữ dội để nó tỉnh lại. “Goyle, mày bị gì vậy? Nước uống của mày có vị gì lạ không?”. Tôi cảm thấy buồn cười khi cô gái được nhắc đến có một phần trách nhiệm trong chuyện này.
“Cho qua”. Giọng nói lạnh lùng của Snape lướt qua tôi. Tôi nhìn lên và thấy ông ta đang tách những đứa cuối cùng bu quanh Goyle để nhìn chằm chằm vào nó. “Ai làm?”, giọng ông ta đầy nguy hiểm. Snape nhìn tôi. Tôi tỏ vẻ ngây thơ nhất và ông ta nhìn xa ra chổ tôi. Tôi thở ra nhẹ nhõm. Khi không ai nói gì (tôi nghĩ họ không muốn đặt bản thân mình vào nguy hiểm, đúng chứ?), Snape nhẹ nhàng, “Không ai thú nhận sao? Tôi đảm bảo với các trò rằng, khi tôi bắt được thủ phạm, hình phạt sẽ  tồi tệ hơn bây giờ”.
Tôi ngó mấy đứa Gryffindor. Hầu hết chúng vẫn đứng xung quanh, lo lắng về Snape. Họ biết họ là tình nghi số 1 trong danh sách tình nghi rất thiên vị của Snape, và tôi không thể trách họ được.
“Ôi chao, có phải là Goyle không”. Một tiếng thì thầm vụt qua một trong số những người quanh đây. Snape tìm đến chỗ giáo sư Sprout, khi ông xác định được độc dược trong nước trái cây. Tôi nghi ngời rằng đó là thuốc Nhân sâm.
“Phải, thật là ngu ngốc mà”. Tôi nhếch mép khi nghe thấy lời bình luận đó. Có vẻ sự ngu xuẩn của Goyle nổi tiếng đó.
“Làm gì giờ Draco”.Crabble hỏi, trông có vẻ sợ hãi và hơi lo lắng một tẹo. “Goyle nó…”.
“Đang hôn mê, không chết được đâu”. Tôi quát khẽ, về cơ bản họ đều có chung ý nghĩ đó. Tôi có cảm giác người nào đó đang hiệu chỉnh làm cho tôi cả thấy an tâm hơn. Sự ‘tấn công’ đó khiến tôi chấn động một chút, Hermione đã đi quá xa để hạ được tôi. “Mày có thấy bóng ma nào kéo tay nó ra khỏi hư không không? Tao chắc chắn là không”.
“Phải, nó chỉ bị hôn mê”. Crabble tự mắng bản thân. “Chúng ta đem nó tới Bệnh xá chứ?”.
Tôi liếc nhìn Snape khi ông nói nhanh vài lời với Sprout. “Không. Để nó đó đi. Snape sẽ có một cái cáng hoặc cái gì đó có thể mang nó đến Bệnh xá”. Thậm chí như tôi nói, Snape làm những gì tôi vừa dự đoán. “Thấy chưa? Tao đã nói rồi”.
“Oa”, Crabble nói. “Mày thật thông minh Draco”.
Bạn thực sự không cần phải cao siêu(1) gì để tìm ra cách những gì giáo viên Hogwarts sẽ làm gì khi ai đó bị thương, bởi vì tai nạn xảy ra thường xuyên ở đây. Thậm chí là nhiều hơn vậy, tôi nghe từ một học sinh năm thứ 7 nói với tôi hồi năm thứ 3, sau khi tên Potter đến đây. Tôi đoán ông ta là Người hành quyết(2) trừ cái mũi to ra. “Ơ, phải, cảm ơn. Chúng ta nên trở về phòng sinh hoạt chung. Sau đó tao còn phải làm nhiệm vụ Huynh trưởng nữa”. Tôi cau mày cố nhớ người sẽ làm nhiệm vụ cùng tôi. “Chết tiệt, tao với thằng Weasley”. Tôi thì thầm giận dữ. Bất kỳ ai cũng được nhưng nó – thằng mũi lòng thòng ngu ngốc. Thành thật mà nói tôi muốn cùng với Hermione. Nó sẽ là một cơ hội tốt để nói chuyện với cô ấy.
(1)  từ gốc: rocket scientis: không có gì khó hiểu, tiếng lóng (cao siêu). Ở đây là Draco đang chế giễu Crabble, học sinh bị thương thì biến ra cán đem đi thôi.
(2)  Harbinger of doom: gần giống như tử thần, một bù nhìn rơm cầm lưỡi hái. Có bộ 3 cuốn sách của Glenn G.Thater viết về sinh vật này. Nếu muốn biết thêm hãy tìm Harbinger of doom, nhưng e là phải đọc bằng tiếng anh đó.
Quyến rũ một chút cũng không tổn hại gì, tôi nghĩ là tôi đã làm khá nhiều với cô ấy rồi.
Tôi đoán điều làm tôi thích Hermione là cô ấy không quỳ rạp dưới chân tôi với những gợi ý nhỏ nhất mà tôi đã thể hiện – không như hầu hết các cô gái khác. Cô ấy là người khó mà có được, và những ngày này, một chàng trai có ngoại hình như tôi, một cô gái tự nguyện và tự nhiên chơi với tôi là hiếm thấy.
Rất, rất là hiếm thấy.
Một tiếng sau, tôi đứng trong văn phòng giáo sư Mc.Gonagall. Tôi không hiểu tại sao chúng tôi luôn phải báo cáo cho cô ấy – tại sao không phải là giáo sư Snape hay ai khác? Có lẽ là chúng tôi không thường làm nhiệm vụ với các Huynh trưởng khác nhà. Nhưng vẫn là tôi không hiểu tại sao chúng tôi phải báo cáo với một giáo viên Gryffindor, trong tất cả các nhà.
“Weasley đến trễ”, tôi phàn nàn. McGonagall ném cho tôi cái nhìn cáu bẳn. “Trò ấy trễ 3 phút. Trò ấy thực sự cần cấm túc để học về sự mau lẹ”.
“Trò Malfoy, yên lặng một chút”, cô quát. “Tôi đang cố gắng đánh dấu một số bài tiểu luận ở đây, vậy nếu trò giữ yên lặng tôi sẽ rất biết ơn”.
Chán chết, tôi kéo cái ghế xung quanh sàn gỗ, tạo nên một tiếng động lớn. “Trò Malfoy!”. McGonagall cao giọng. “Xuỵt!”.
Tôi hết mở rồi ngậm miệng vài lần như một con cá, và tròn mắt nhìn bà ta.
Lúc này, Weasley cuối cùng cũng đến. “Xin lỗi, em đến trễ”, nó hổn hển, chống hông. “Chạy từ phòng sinh hoạt chung. Em gần như quên rằng mình còn có nhiệm vụ! Hermione đã nhắc em”. Vui thay, McGonagall nhìn nó nghiêm khắc, rõ ràng là không hài lòng với lý do đó.
Tôi làm ra vẻ nghiêm trọng khi nhìn vào đồng hồ đeo tay và lắc đầu. “Tút, tút. Weasley, chính xác là mày trễ 7 phút 38 giây. Tao nghĩ mày nên chuộc lỗi bằng cách đến đây sau khi hoàn thành nhiệm vụ tối nay”. Tôi cười mỉa mai. “Tao cho rằng mày có thể gọi nó là sự cấm túc”.
Nó lườm tôi. “Câm đi đồ chồ… Malfoy”, nó nạt. “Là một Huynh trưởng, tao từ chối cấm túc tối nay vì nó hoàn toàn ngu gốc”. Nó lỉnh đến gần tôi hơn và khẽ lẩm bẩm. “Và tao có vài lời muốn nói với mày”.
“Hừm”. Tôi nói với cả hai lời bình luận của nó. “Chờ xem”.
“Được rồi, cả hai trò, hãy yên lặng đi”. Giáo sư nói lớn. “Tối nay hai trò tuần tra khu vực tầng 2. Hãy chắc rằng không ai được ra ngoài sau 9 giờ tối – giờ tắt đèn. Bao gồm cả bạn bè các trò”, cô thêm vào, nhấn mạnh rõ ràng từ ‘bao gồm’. “Tôi chắc rằng các trò đã quen thuộc với việc này, thế nên đi đi”. Cô vẫy tay về phía cánh cửa thô bạo. Thiệt chứ, đây sẽ là một buổi tối dài và rất nhàm chán.
Tôi đã đúng phần nhàm chán. Hầu hết chúng tôi chỉ đi trong im lặng, tôi nhìn xung quanh và nó ngâm nga khe khẽ. Sau một tiếng, cuối cùng nó nói to lên. “Malfoy, có phải Hermione đứng cạnh mày trên bờ hồ hôm nay không?”.
Tôi đóng băng. “Ở đâu chứ?”, tôi hỏi để câu thêm thời gian. Vậy là nó biết – có thể nó là người Hermione thấy khi nhìn xung quanh. Đó là lý do tại sao cô ấy lại bỏ đi đột ngột. Chà, ít nhất bây giờ tôi cũng biết ai là người cô ấy nói tới.
“Trên bờ hồ”, Weasley lặp lại. “Dưới tán cây. Mày biết tao đang nói gì mà”.
Thanh thực là cách tốt nhất. Vì thế tôi đã nói ra. “Đúng thế thì sao?”. Weasley  dừng lại giữa chừng và nâng mắt trừng mắt liếc tôi. Tôi quay lại đối mặt với nó, nở nụ cười mỉa. “Sao? Mày muốn đánh tao vì cô ấy?”.
“Vậy, mày thích cổ sao?”, hắn ta nhẹ giọng, làm ra vẻ màu mè. “Tao sẽ không nhường Hermione cho mày đâu”, nó nạt.
Nó trả lời bằng một cú đá thấp. “Tao luôn nghiêm túc khi nói về Hermione”. Nó nói đầy giận dữ. Một cú đá trúng giày của tôi nhưng tôi đã tránh được. Đã đến lúc đáp trả. Tôi đấm vào bụng nó và tiếp đất dễ dàng. Nó đã quá cố gắng đề đấm được vào mặt tôi để tôi thấy được một khe hở. Nó gầm gừ và lảo đảo một chút.
“Thôi nào, mày nên dừng lại trước khi bị nội thương hoặc gãy vài cái xương sườn”, tôi nói thành thật. Rõ ràng là tôi là người đánh nhau giỏi ở đây, kể từ khi tôi có cuộc tranh luận căng thẳng với Ron. Nhưng tôi vẫn nhớ cái sự cứng đầu chết dẫm của nó. Tôi quyết định liệt kê một vài điều có thể xảy ra với nó nếu nó tiếp tục muốn đánh nhau. “Hoặc thậm chí là vỡ bàn quang, thận hoặc chảy máu trong. Nếu mày không may mắn bị đánh trúng”.
“…” nó dừng lại một lúc. Tôi mỉm cười đắc thắng. Tôi đoán điều đó làm tôi trở thành người chiến thắng. Nhưng tôi không kịp chuẩn bị cho cú đấm vào má khi nó đột nhiên giơ nấm đấm ra. “Đồ khốn! Tao không từ bỏ đâu!”.
Tôi liếc nó, lau máu trên khóe miệng. Tôi hy vọng rằng nó không đánh gãy cái răng nào. “Được, là do mày muốn đó”, tôi nói với một cái nhún vai va nhếch mép cười. “Tới đi”.
Nữa tiếng sau, hai đứa tôi nằm dài ra đất, máu chảy ở nhiều chổ như môi bị rách hay bị ném vào tường đá. “Chết tiệt, đau quá”, Ron rên rỉ đau đớn. Weasley ôm chặt một bên sườn. Tôi nhướn mày. Có thể tôi đã bị gãy một cái xương sườn hay sao đó. “Sao mày đấm mạnh vậy?”.
Tôi khịt mũi nhạo báng. “Mày muốn đánh hết sức mà. Nếu may quên, tao đã cho mày nghỉ 30 phút cuối cùng nhưng mày cứ nói tiếp tục đi”. Tôi cắn môi và ngay lập tức hối hận vì nhiều giọt máu chảy ra. “Ôi”. Tôi chống tay vào tường ngồi dậy và đặt một ngón tay lên miệng. “Đệch”.
“Vậy, ai thắng?”. Weasley hỏi, nhìn tôi chằm chằm.
Tôi đứng lên không vững. “Tao có thể tiếp tục nếu mày muốn đánh nữa”. Tôi nói, lắc lư một chút. Nó làm bị thương mắt chân tôi như một con chuột nhỏ. Vì thế điều tốt nhất tôi có thể làm bây giờ là đi cà nhắc vòng quanh như một bà già.
Nó cười yếu ớt. “Nhìn mày không thuyết phục lắm”.
“Có thể là không”. Tôi đồng tình và ngồi xuống lại. “Phù. Như vầy tốt hơn”. Tôi liếc về phía cái đầu đỏ, chúng tôi chạm mắt nhau. “Vậy, những điều chúng ta sẽ làm về điều này là vì Hermione?”
Weasley cười. “Mày có thể có cô ấy”. Nói nhẹ nhàng và dừng lại một chút. Tôi phát hiện nỗi buồn trong giọng nói của Ron, tôi tự hỏi cái gì khiến cho nó thốt ra điều đó. Mồ. Tôi không thể tin được rằng mình đang thực sự cảm thấy tôn trọng thằng ngốc này. “Mày đánh nhau với tao vì cô ấy, rõ ràng là mày thích cổ. Hay thậm chí yêu Hermione”. Ron nói, bật ra một tiếng cười. “Những gì tao có thể nói là ít nhất mày xứng đáng có cô ấy hơn tao”.
“Tao không yêu Hermione”. Tôi cáu kỉnh nói.
Hay là có? Đôi khi điều này thật khó để nói. Tôi đã không biết khi tôi thích cô vượt qua lằn ranh để yêu cô, nhưng tôi không nghĩ rằng mình đã vượt qua lằn ranh đó. Chưa mà.
Nó thật kỳ lạ. Tôi không nghĩ rằng mình có cảm giác như thế với các cô gái trước đây.
Thiệt chứ, nghe thật là ngu ngốc và ủy mị. Cứ như tôi là một gã si tình vậy. Một Malfoy có thể suy nghĩ như thế sao? Jesus ơi. Những gì sẽ đến với thế giới này đây. “Dừng lại đi”. Tôi lẩm bẩm một mình.
“Ê Malfoy, mày lầm bầm cái gì đó?”. Giọng nói tò mò của Weasley thổi vào suy nghĩ của tôi. “Mày nên nghiêm túc với Hermione – nếu mày đánh nhau với tao vì một múc đích nào khác, tao sẽ vô cùng hạnh phúc khi mang cô ấy về bên tao”.
“Không có, không có mà”, tôi nói lơ đãng. “Tao nói thật đó. Tao không yêu Hermione. Tao thích cô ấy. Nó chỉ giống như những mối quan hệ trước kia của tao thôi, ngoại trừ thời gian này tao không thích cô ấy chỉ vì ngoại hình”.
Weasley nhướn mày cười. “Ôiiiiiiii. Cậu bé đang yêu!”.
“Xéo đi!”. Cười tôi sao. “Mày tự nhìn lại mày đi”.
“Vậy mày thích Hermione mặc cho cô ấy muốn giết mày sao”, nó nói sự thật hiển nhiên. “Chà, tao rất hài lòng. Cô ấy đang làm nhiệm vụ thứ 7, mày chỉ phải chịu đựng ba nhiệm vụ nữa trước khi có thể thổ lộ với cổ”.
Tôi lườm Weasley. “Tao sẽ không ‘thổ lộ tinh cảm’ gì sất. Tao sẽ gọi cô ấy ra ngoài và là như thế đó. Không phiền phức, không ồn ào”.
Nó lườm tôi. “Đó chỉ là điều mày làm với Pansy! Dĩ nhiên ngoại trừ nếu đó là 1 cách. Nhưng mày vẫn nên tỏ tình với Hermione hoặc là cô ấy sẽ không bao giờ đồng ý. Đôi khi thích chỉ là cảm nắng nhất thời, có thể là không. Cô ấy cần những chứng minh rằng mày không đùa giỡn. Hermione không giống các cô gái khác – như mày có thể đã biết. Và nếu mày không nghiêm túc với Hermione, mày có thể chắc rằng Harry và tao sẽ đập mày – mỗi ngày”.
“Anh bạn, có vẻ mày hiểu rõ cách bộ não Hermione làm việc”, tôi nói đảo mắt và bỏ qua phần cuối cùng. “Hai người có điểm chung? Này, tao biết. Vậy đó là lý do mày cũng muốn cô ấy. Hermione đổ mày? Và mày vẫn yêu cổ?”. Tôi cười mỉa. “Kết thúc buồn làm sao. Thật tệ là mày không thể kéo cô ấy lại”.
“Câm đi”, Ron nóng nảy nói, má đỏ lên. “Tụi tao chưa bao giờ ở cùng với nhau – mặc dù tao cũng muốn như vậy – và tao không bị đá”.
Tôi gật đầu. “Phải. Bất cứ gì mày nói”.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy với một cơn đau đầu. Có lẽ là do cuộc nói chuyện với Weasley tối qua về Hermione. Tuy nhiên, nhiều khả năng là do trận đánh. Sau khi dừng cuộc trò chuyện, tôi đưa nó đến Bệnh xá. Bà Pomfrey thức giấc do tôi đập cửa phòng bà và gào thét như tên điên. Weasley nhìn tôi với ánh mắt hài hước khi tôi làm như vậy. Không biết nó là về cái gì. Có lẽ là một gợi nhớ về Lupin.
Dù sao thì người phụ nữ này cũng thức dậy (cuối cùng cũng chịu thức)  và bảo Weasley ở lại Bệnh xá một đêm. “Trò ấy làm sao vậy?”, bà hỏi. Tôi nói nó bị ngã và bà trông sợ hãi. “Phải, và mặt đất làm cho trò ấy bầm mắt, rách môi và gãy hai cái xương sườn”, bà nói khô khan. “Trò nên rời khỏi đây ngay. Trò ấy sẽ trở lại với nhiệm vụ ngày mai. Nối xương sẽ không mất nhiều thơi gian”. Bà cho tôi một số bình thuốc, vì tôi trông cũng không khá hơn. Cuối cùng bà chữa lành mát cá chân bằng cách vẫy nhẹ đũa phép.
Sau đó tôi loạng choạng về ký túc xá, chết mệt và rơi tự do vào giường sau khi cởi đồ.
 “Đầu tôi”, tôi lẩm bẩm khi từ từ ngồi dậy, lưỡi tôi khô như giấy nhám. Tôi nhanh chóng chui vào phòng tắm và rửa mặt bằng nước lạnh. Aaaaa. Tốt hơn rồi. Bây giờ tôi thấy tỉnh táo hơn. Cơn đau đầu giảm dần chỉ còn đau ở trước trán.
Tôi quyết định đi ăn sáng. Liếc nhìn đồng hồ, tôi thấy chỉ mới 6:15 sáng. Là một buổi sáng thứ bảy, hầu như không có ai dậy vào giờ này. Tôi đi chậm rãi xuống khỏi ký túc xá nam chỉ để phục kích bởi một cô gái với ngực khủng và tóc đen. “Draco anh yêu! Hôm nay anh thế nào?”.
Tôi thầm mong tay Pansy lấy tay ra khỏi vai mình và liếc nhìn cô nàng. Cô co lại một chút nhưng trông có vẻ nhiệt tình. “Bình thường”, tôi nói, giả vờ ho. “Ách xì! Ối, tôi bị cảm lạnh. Cô tốt nhất không nên bám lấy tôi nếu không sẽ bị lây đó”.
“Ưm, em sẽ không phiền đâu nếu bị lây cảm từ anh yêu”, Pansy thủ thỉ và ôm ấp tôi. Tôi mở to mắt và gần như ném cô ta ra xa khỏi tôi. Lảo đảo trở lại, bất ngờ trước sức mạnh của tôi. Sự tổn thương xuất hiện trong mắt cô khi nhìn tôi, bối rối. “Anh sao vậy Draco? Anh thực sự bị bệnh để không hưởng thụ nụ hôn từ em. Đây, nằm xuống đi”, hành xử như một bà mẹ. “Em đi lấy nước cho anh”.
“Cám ơn”, tôi nói khi Pansy lặng lẽ bước về phía bếp của phòng sinh hoạt.
Điều gì đã khiến tôi đẩy cô ấy ra như vậy? Bình thường thì tôi để cô ấy hôn tôi và nhận những cử chỉ âu yếm. Nhưng bây giờ…thật kỳ lạ, nhưng nó gần giống như là tôi không muốn hôn bất cứ ai, giờ thì người bạn thân nhất của Hermione biết phần tình cảm đó của tôi, dẫu là người tức giận nhất. Cũng giống như tôi không muốn hôn bất cứ ai tôi đang ở cùng – như với Pansy.
Ôi, cái quái gì thế. Nó không quan trọng cho dù tôi có hôn cô gái nào khác hay không. Tôi là Draco Malfoy. Tôi không thể để một cô gái ngu ngốc buộc tôi xuống như vậy được. Một người đặc biệt như Hermione. Ha! Chuyện cười gì thế này.
Mệ nó. Tôi đang đùa với ai chứ?
-end chap 26-
 T/N: sao Ron lại dễ dàng nhường Hermione cho Draco vậy nhỉ? Đáng lẽ phải tranh giành nãy lửa chứ. Với lại mình không thích cách mô tả Pansy trong fic này, mình khá thích Pansy, trong fic này cứ như một con không não ngu ngốc vậy đó, Pansy là một sly-er sẽ không làm ra những hành động mất mặt như vậy. Nhưng một người con gái có thể theo đuổi một chàng trai đến mức như vậy thì phần tình cảm đó là thật lòng nhỉ?

Lúc đầu thì thấy fic này hấp dẫn và cũng hay lám, nhưng càng dịch về sau thấy nó nhảm quá đi, không có chiều sâu gì cả, nhưng thấy các bạn khá thích fic này, thôi thì cố hết fic vậy.
Mặc dù hỏi hơi sớm (còn 14 chap nữa) nhưng mà xong fic này mấy bạn muốn mình trans fic nào nữa. Mình tính cày Love potion. Mấy bạn cho ý kiến.
À mà chác mình sẽ lập deadline cho mình quá, mỗi tuần một chap, xong ngày nào post ngày đó hạn chót là chủ nhật tuần đó (nếu siêng có thể một tuần được 2 chap), chứ mình cứ thả như vậy không biết cày fic này tới khi nào

Thứ Ba, 17 tháng 11, 2015

[Dramione] Chú ý về các fanfic mà Cami đang tiến hành


Đầu tiên mình xin lỗi các bạn vì lâu thật lâu mới đăng một chap gì đó lên. Có một số nguyên nhân sau:
1. Bận việc học (lý do muôn thuở, nhưng lại là sự thật)
2. Một số hoạt động khác chiếm thời gian (như xem phim, đọc truyện, đi chơi...)
3. Tình yêu mình dành cho Dramione không còn nồng cháy như khi trước, nhưng vẫn rất thích đọc các fanfic về họ và ship họ
4. Lười. Mình rất lười, lười chảy thây.
 
Nhưng mình xin đảm bảo rằng sẽ hoàn thành những fic còn dang dở, sẽ không bỏ fic khi chưa xong. Có thể sau này khi đọc một fic nào đó tình yêu với Dramione lại sục sôi và tiếp tục dịch, mình có cả list fic Dramione bản eng. Và có vài ý tưởng để viết các fic khác. Không thì lâu lâu lụm sort fic về cho các bạn.
10 cách kết liễu mình sẽ cố dịch xong, quên thật không sẽ viết hết. Còn tình yêu hay dục vọng do Lupin-chan nhận dịch nên mình không kiểm soát thời gian hoàn thành. Các lý do dịch fic chậm cũng giống mình, nhưng cậu ấy không phải Dramione shipper, cậu ấy chỉ bị mình dụ dỗ dịch fic thôi. Vì thế nếu cậu ấy không tiếp tục thì mình sẽ cố ghánh luôn fic này cho xong rồi tính tiếp.
Vì thế mong các bạn đừng vì chờ chap lâu mà bỏ mình nha. Lâu lâu cứ ghé vào nhà mình cho đỡ bụi.

[Dramione l Longfic l Tự sáng tác] Quên thật không? chap9 part 2


Author: Thảo Cami
Summary: trong thế chiến phù thủy thứ hai Hermione bị Voldemort giết chết. Draco cùng Harry và Ron lên đường tìm cách cứu Hermione. Những câu chuyện của họ đan xen giữa hiện thực và mộng ảo của người chết kẻ sống.



Part 2: Thế giới khác

Ở một nơi bị bóng tối bao trùm thì không gian, thời gian dường như đứng yên, luôn nín thở quan sát. Màu đen như hắc ín bao trùm anh, anh không biết mình tại sao lại ở đây, không khí đặc quánh xung quanh khiến anh ngạt thở nhưng không bằng nổi đau bên trong. Anh không hiểu tại sao tim mình lại luôn run rẩy đau đớn. Nhưng điều này còn ý nghĩa sao? Bóng tối nơi đây làm mọi thứ trở nên vô nghĩa.

Trôi nổi như thế rất lâu, lâu đến nỗi anh chẳng buồn vùng vẫy tìm lối thoát, lâu đến nỗi anh để mặc màu đen như hắc ín tuồn vào cơ thể mình, lâu đến nỗi anh ngỡ mình đã hòa tan rồi.

Cảm giác ngộp thở khiến anh mệt mỏi mở mắt ra. Căn phòng nhỏ ọp ẹp bừa bộn được bao phủ bởi một màu cam nhạt, rèm cửa màu trắng phủ bụi che cái nắng khô ran bên ngoài.

Căn phòng  này là lần đầu tiên anh nhìn thấy nhưng không hề thấy lạ lẫm. Mệt mỏi vơ cái túi bị vất chỏng chơ dưới sàn lên lê bước ra ngoài, như đã được lập trình sẵn đôi chân bước đi chẳng hề do dự. Khi nhận ra thì anh đã bước vào một hội trường. Thở hắt ra trước khi bước đến chổ ngồi có cảm giác quen thuộc bên cạnh cô gái tóc nâu. Lúc bước qua, anh vô tình va phải cô gái đó. Anh ngồi xuống định mở miệng xin lỗi thì cô gái đó dịch ra xa khỏi anh, sống lưng cứng ngắc. Cô ngồi như thế đến khi kết thúc tiết học.

Khi giáo sư ra hiệu sinh viên có thể ra về thì cô vơ vội lấy đồ đạc lao đi. Cuốn sổ rơi ra khỏi ngăn kéo chưa đóng kín.

“Này…”. Anh nhặt lên, gọi cô.

 Bước chân cô cứng đờ rồi chạy đi. Anh đờ đẫn thu tay về  nhìn bóng dáng đã khuất, chậm rãi mở cuốn sổ ra nhìn lướt qua rồi thuận tay bỏ vào cặp, bước đi.

Draco nhàm chán tựa lưng vào cổng trường đại học. Lặng lẽ nhẩm tính số sinh viên đã ra về, khoảng 500 người đã rời khỏi. Ráng chiều rọi lên mái tóc bạch kim của anh, phát ra ánh sáng rực rỡ. Vài cô gái quay nhìn, thì thầm rúc rích, một số còn lấy điện thoại ra chụp ảnh rồi rời đi. Tuy được chú ý nhưng không ai dám đến gần bắt chuyện, có lẽ quanh anh tỏa ra thứ cảm giác lãnh đạm và khó gần.

 Bóng tóc nâu dần xuất hiện trong đám đông lố nhố rủ nhau tụ tập sau giờ học. Anh bước ra đứng chắn trước mặt cô. Cô gái đứng sững lại nhìn anh, lưng cô cứng đờ. Không, toàn bộ cơ thể cô đều cứng đờ, anh nghi ngờ có phải tim cô cũng ngừng đập luôn rồi.

 Cô cuối đầu, rít nhò. “Tránh ra!”

Anh lấy ra cuốn sổ chìa về phía cô. Cô lùi lại, nhìn nó chằm rồi hất đi.

“Tôi đáng sợ vậy sao?”. Giọng anh lạnh lẽo.

“Không phải tôi đã bảo anh tránh xa tôi ra sao!”. Cô run người, cố kiềm chế giọng nói.

“Tại sao?”

“Tôi không biết! Chỉ là tôi không muốn nhìn thấy anh”. Vai cô run lên dữ dội hơn.

Anh bước gần lại, túm lấy vai cô. Anh rất muốn ôm cô an ủi. Muốn vuốt ve bờ vai run rẩy đó.

Cô thấy vai mình bỏng rát, cả trái tim bị vặn rất đau đớn. Cô hổn hển hất tay anh ra, hốt hoảng chạy đi. Anh đứng chết trân một lúc lâu rồi chậm chạp nhặt cuốn sổ lên quay bước đi.

Cảm giác mất mát này rất quen thuộc, nhưng anh vẫn không thể tiếp nhận nó. Hình như rất nhiều lần cô đều đẩy anh ra xa mỗi khi anh bước lại gần. Anh không biết tại sao cô lại ghét mình như vậy.



---o0o---



Cô là một sinh viên đại học vô cùng bình thường, không có ngoại hình quyến rũ, không có giọng nói ngọt ngào. Ngoài thành tích học tập luôn đứng đầu ra thì không có gì đáng nhắc tới. Thứ khiến cô cảm thấy hứng thú và say mê duy chỉ có sách. Nhưng mọi thứ đi trật quỹ đạo khi người đó xuất hiện.

Ngày đó, khi đang gắng gượng tỉnh táo trong hội trường oi bức. Dù cô rất thích học, nhưng dưới sức nóng của mặt trời và sự thôi miên của Toán cao cấp thì cô thực sự cũng muốn chào thua.

Mặt trời chậm chạp bò về Tây, những vạt nắng xế chiều nóng hổi rọi qua cửa kính trong suốt. Ánh sáng chói mắt khiến cô khó chịu, khó mà tập trung. Trong vầng sáng chói đó có một người con trai đang ngủ say cũng rực rỡ không kém. Anh có mái tóc bạch kim bắt sáng chói lòa, làn da trắng đến nhợt nhạt, hàng mi dài run nhẹ theo từng nhịp thở. Trái tim cô run rẩy đập mạnh muốn gần anh hơn, đồng thời có gì đó nhoi nhói khiến cô muốn chạy thật xa. Một lượng nhỏ chất adrenaline  được sản sinh cảnh báo cô. Suốt buổi học cô không thể dời mắt đi.

Những buổi học sau đó cô chuyển chổ ngồi đến gần anh hơn, cho đến khi cô ngồi cùng một bàn với anh. Cô thấy lúc nào anh cũng ngủ cả, nhưng thành tích học tập thì không tệ chút nào. Cô chẳng hiểu nổi. Học bá đúng là khiến người ta vừa hâm mộ vừa ghanh tỵ mà.

Có lần trong buổi Triết học, viết cô hết mực, đang loay hoay không biết phải làm sao thì anh chìa cây viết cho cô, đôi mắt mơ hồ như không có tiêu cự. Cô nhận lấy, lý nhí cám ơn. Anh không nói gì, tiếp tục ngủ. Giá mà anh nói với cô gì đó, một từ thôi cũng được. Giọng anh chắc phải hay lắm.

Mọi việc có lẽ vẫn suôn sẻ cho đến khi cô “tiếp xúc da thịt” với anh. Lần đó là ngày lễ hội truyền thống của trường. Trong đám đông chen chúc cô vẫn nhận ra anh, dáng người cao gầy đó, mái tóc bạch kim sáng chói đó. Cô tiến lại gần, chỉ muốn đi theo anh thôi, không làm gì hơn.

Vai bỗng nhiên đau nhói, cô bị ai đó va phải trong lúc ngó dáo dác tìm anh, cô đã lạc mất anh khi một đám đông  đi ngang qua. Người cô ngã dúi về phía trước. Bậc thang, cô thầm kêu không ổn. Một cơn gió hốt hoảng thổi qua nhưng cũng không thể nâng cô dậy, mọi tiếng ồn như tắt hết, hành động của mọi người trở nên rất chậm. Thôi xong! Chắc là sẽ gãy tay, gãy chân gì đó.

Nhưng, sao không đau gì cả. Đất lại còn rất mềm, ấm và còn…ừm, có độ đàn hồi. Sờ soạng một hồi cô mới giật mình bật dậy. Cô đè lên một người chứ không phải mặt đất.

“Mal…Malfoy?”. Sao lại là cậu ấy? Sao cậu ấy lại ở đây? Vạn câu hỏi xoay quanh cậu trai tóc vàng.

Malfoy chậm rãi giơ bàn tay bị xước rớm máu về phía cô, những ngòn tay lạnh của anh chạm vào cùi chỏ cô, rồi cả bàn tay anh bao lấy. Hơi rát. Chắc cùi chỏ cô cũng bị xước. Hai dòng máu chạm vào nhau, vừa dung hợp vừa tiêu trừ khiến cô cảm thấy như bị điện giật. Hình ảnh gì đó chạy qua trước mắt cô.

Một người phụ nữ xinh dẹp nhưng có vẻ cuồng loạn đang đè cô nằm trên sàn nhà dùng dao khắc gì đó vào tay cô, cô đau đớn la hét không ngừng. Lúc này cô thấy anh đứng đó, nhìn chăm chăm không làm gì cả. Cô không hiểu tại sao anh để người phụ đó tra tấn cô.

Rồi cơn đau từ tay bỗng lan toàn thân. Cô thấy toàn bộ xương cốt mình như có người đóng đinh vào. Anh đứng trước mặt cô, phóng luồng sáng gì đó vào cô, tra tấn cô, gương mặt anh không hề có cảm xúc. Sau đó có người khen anh làm tốt lắm. Cô thật sự bối rối kinh hoàng.

Những hình ảnh đen tối tan đi. Trước mắt cô là anh, người con trai chói lọi như mặt trời đang lau chùi cùi chỏ  bị thương của cô. Cô kinh hoảng hất tay đi. Tại sao anh lại lạnh lùng như thế, dửng dưng nhìn và hành hạ cô. Cô không nhớ những sự việc kia diễn ra khi nào nhung quả thật cô có vết sẹo trên tay phải là do dao làm bị thương. Bàng hoàng, hoảng sợ, cô chạy vụt đi. Anh là ai, cô là ai, đoạn ký ức kia ở đâu ra.



---o0o---

Sau hôm đó cô cố tránh xa anh, mà anh cũng không lại gần cô. Cho đến hôm nay, anh chủ động bắt chuyện. Không phải đây là điều cô mong muốn ư? Nhưng giờ, cô sợ anh, sợ gương mặt trong đoạn ký ức kỳ lạ kia.

Lang thang trên đường rất lâu, đôi chân mỏi nhừ, bắp chân cứng đờ đau căng. Khi bình tâm lại, cô phát hiện mình đã vào một ngõ tối lạ lẫm từ khi nào.

Có ai đó đang nhìn cô, không chỉ một người. Những ánh mắt đó khiến cô ghê rợn, muốn bỏ chạy thật nhanh. Vừa cất bước thì có bốn tên xuất hiện chặng đường. Trông họ không đàng hoàng chút nào. Chúng tiến đến trêu ghẹo, kẻ vuốt cằm, kẻ kéo tay, buông lời thô bỉ. Cô muốn khóc quá. Cô muốn nện chúng một trận nhưng làm sao có thể.

“Buông cô ấy ra”. Một giọng nói lạnh lùng ra lệnh.

Là… là Draco Malfoy. Sao lại…

“Thằng nhãi, tránh ra chỗ khác!”

Không nói gì, anh bước đến đấm vào mặt tên gần nhất. Bọn chúng điên tiết vây lại đánh anh. Cô níu tay một tên cắn thật mạnh. Ít nhất cô cũng giữ chân lại một tên. Tên đó bị đau nổi xung thiên tát cô một cú trời giáng rồi hất cô ra. Cô ngã dài trên đường, viên đá nhỏ cắt rách tay cô một đường dài, máu chảy dọc đến ngón tay thấm xuống đất.

Không biết anh làm cách nào nhưng anh đo ván bọn chúng rất nhanh. Draco bước đến bên cô, đỡ cô dậy. Cô thấy bóng một tên sau lưng anh nhưng không kịp cảnh báo. Tên đó đâm con dao sắt nhọn vào mạn sườn phải anh, rút ra rồi đâm nhanh thêm một nhát nữa. Máu phun ra như thác. Anh gục xuống người cô. Bọn du đãng sợ hãi chạy đi. Cô run rẩy dùng bàn tay bịt chặt vết thương bên mạn sườn anh. Hai dòng máu chạm vào nhau, vừa dung hòa vừa tiêu trừ. Những luồn ký ức đổ về như thác.

“Hermione… Anh nhớ ra em rồi…ư... Anh đã nói…sẽ dùng cả tính mạng bảo vệ em…anh đã làm được”. Giọng yếu ớt run rẩy.

“Draco… Tại sao, tại sao ngay cả ở một thế giới khác, em vẫn bị anh thu hút. Tại sao anh vẫn dùng cách này bảo vệ em”. Cô nức nở. Lần ở phủ Malfoy anh liều lĩnh mở kết giới để Dobby cứu cô, Harry và Ron khiến cho cha anh tức giận, anh cũng suýt mất mạng vì thất trách.

Môi anh mấp máy, nhưng chẳng nói được gì, anh lau nước mắt cho cô rồi dần tan biến. Khung cảnh xung quanh nứt toạc, vỡ vụn, không gian chìm vào một màu đen. Cô đau đớn khóc, hai tay vẫn ôm chặt hình bóng không còn. Tình yêu của họ trắc trở vậy sao. trong mơ vẫn vô cùng đau đớn.

-end part 2-

-end chap 9-