Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014

[Dramione fanfic] Những lá thư của gia đình Malfoy







Author: Lila
Thể loại: Humor


Nguồn: hpfd.forum.net





Dậy đi nào, anh yêu!
Draco thân yêu,

Chúc anh sẽ có một ngày mới thật đẹp, chồng đẹp trai của em.

Có lẽ, khi anh đang đọc bức thư này, em đã ở một nơi rất xa rồi.

Em xin lỗi vì đã ra đi mà không hề nói lời chào từ biệt. Chắc anh giận em lắm nhỉ?

Đừng giận em nhé, em sẽ buồn lắm đấy. Dù sao, em cũng xin lỗi vì đã ra đi sớm như thế này.

Cũng đừng buồn, được không?

Anh phải vui vẻ lên, vì anh, vì em, và cả vì con của chúng ta nữa.


E hèm, để em đoán nhé, đọc tới dòng này hẳn anh sẽ hét toáng lên. À không, em nghĩ anh đã quát tháo ầm ĩ từ lúc mới

ngủ dậy mà không thấy em ở bên cạnh, phải không?

Hạ hỏa đi nào anh yêu, em chỉ là không nỡ đánh thức anh dậy khi thấy anh đang ngủ ngon lành thôi mà.

Bật mí cho anh biết nhé, khi ngủ, trông anh thật sự rất rất đáng yêu đấy.

Em biết là anh đang cười một cách rất tự mãn. (Đừng cười nữa, kẻo những đứa con dễ thương *y như mẹ nó* của chúng ta đang thập thò ngoài cửa sẽ tưởng bố chúng đang bị làm sao. Sau câu này chắc anh sẽ ngó ra cửa, và lẩm bẩm hỏi tại sao em lại đoán trúng phóc, phải không nào? Anh không cần phải thắc mắc đâu, chỉ đơn giản vì em là mẹ của bọn trẻ mà thôi.)

Thôi, vui vẻ thế đủ rồi. Bây giờ chúng ta vào vấn đề chính.

Anh biết đấy, em phải đi công tác sang Pháp hai tuần, và em thật sự rất rất lo lắng khi chỉ có sáu bố con anh ở nhà.

Vì thế, em liệt kê ra đây một số điều anh cần biết trong suốt hai tuần em không có nhà. Anh nên (và phải) thực hiện theo đúng những điều em viết trong này, nếu không, anh sẽ gặp rắc rối lớn đấy, em cảnh báo trước.

Quên mất, anh đừng hoa mắt khi thấy cả một danh sách dài, thực ra nó rất đơn giản và dễ nhớ thôi mà.

1. Dậy vào lúc 6h30 (Đừng kêu ca nha anh, vì nếu anh dám dậy trễ hơn một giây thôi, thì em đảm bảo là cả nhà ta sẽ nổ tung. Hơn nữa, bây giờ đang là mùa hè, đâu có khó khăn lắm khi phải dậy sớm, đúng không hả anh?)

2. Sang phòng Aqua và cho con bé uống sữa. Lưu ý: không được nóng quá, mà cũng không được lạnh quá, anh nhớ lắc đều hoặc khuấy cho sữa tan hết trước khi cho nó uống nhé.

3. Lần lượt đánh thức các con, đừng cho chúng ngủ thêm một phút nào. Em biết anh rất dễ mềm lòng với Aries, nhưng nếu em biết anh để cho con bé ngủ thêm dù chỉ 1 giây, cả hai bố con anh hãy chuẩn bị đón nhận những điều không được dễ chịu cho lắm đi

4. Cho bé Leo ăn sáng một cách cẩn thận và từ tốn. Con nó bị dị ứng lạc, vì thế anh hãy để Leo tránh xa các sản phẩm từ lạc. Nếu anh trót không cẩn thận để con nổi mẩn đỏ, hay có hiện tượng khó thở, anh phải đưa nó đến bệnh viện Thánh Mungo ngay - lập - tức!!!

5. Nhớ chú ý những đứa còn lại trong lúc cho Leo ăn, vì rất có thể Scor, Gem sẽ đánh nhau sau lưng anh. Ngoài ra cần phải đề phòng cả Aries vì nó rất thích châm ngòi cho những cuộc cãi lộn của hai đứa kia.

6. Trước khi Scor đi làm, anh nhớ nhắc con kiểm tra lại xem còn quên gì không hay chỉnh lại quần áo của nó. Em biết anh rất khoái nói con sửa lại cà vạt bị thắt sai hay đường ngôi còn lệch.

7. Còn Gem và Aries, anh nên hộ tống hai đứa lên tận phòng, cho đến khi chúng ngồi vào bàn và lôi sách vở, rồi hẵng quay xuống để chuẩn bị đi làm. Nói với hai đứa rằng, em sẽ kiểm tra xem chúng học được những gì sau khi trở về.

Sau khi làm xong tất cả những việc đó, cẩn thận và chính xác, đồng hồ sẽ chỉ 8h, tức là đúng giờ mọi khi anh chuẩn bị đi làm, vì thế đừng lo lắng rằng mình sẽ muộn. Ngoài ra, Alta sẽ trông Aries và Leo, nên cũng không cần quá lo về điều đó.

Anh yêu, anh có cảm thấy mệt khi đọc đến dòng này không? Nhưng em nghĩ rằng anh chưa nên cảm thấy hoa mắt hay chóng mặt, vẫn còn buổi tối nữa mà.


Thông báo cho anh một tin vui, anh yêu, sáng nay em đã làm cho một nửa số việc rồi, đó là đánh thức các con, cho Aqua và Leo ăn sáng. Những việc còn lại, anh nên bắt đầu làm quen đi là vừa, phải không nào?

Còn về buổi tối, sau đây là một danh sách khác

1. Về nhà ngay lập tức sau khi tan sở, anh sẽ về đến nhà vào khoảng từ 5h30 – 5h45

2. Tắm cho Leo và Aries, sẽ có Alta hỗ trợ. Nó khá quen thuộc với việc này nên em sẽ không viết nhiều nữa. Chỉ có điều anh đừng để các con bị lạnh sau khi tắm xong.

3. Sau đó cho các con ăn tối (tương tự như ăn sáng).

4. Để chúng chơi đùa với nhau và làm việc của anh. Nhưng cứ 15 phút anh phải ngó một lần để đảm bảo Scor, Gem và Aries không làm nóc nhà bay lên trời.

5. Tầm 9h, anh cho Leo và Aries đi ngủ. Nhớ đọc những truyện em đã để sẵn trên bàn bên cạnh giường ngủ của hai đứa theo thứ tự từ trên xuống dưới.

6. Nếu anh đọc một cách nhẹ nhàng và êm ái, khoảng 9h30, anh có thể xuống giục những đứa lớn đi ngủ. Cho đến 10h30, tốt nhất anh nên 20 phút một lần đến trước cửa phòng Gem và Aries để kiểm tra, và nhớ đừng để cho chúng biết, chỉ can thiệp khi hai đứa chọc phá nhau. Điều đó đảm bảo hai đứa sẽ ngủ trong khoảng thời gian ngắn nhất.

7. Bây giờ là 10h30 rồi, phải không nào, anh chỉ nên làm việc đến 11h30 thôi nhé, rồi đi ngủ kẻo mệt.

8. Điều cuối cùng, nhắc Scor đi ngủ trước 12h hộ em.

9. À, nhớ gọi nói chuyện với em nha ^^.

Tạm thời là hết rồi, nếu có gì bổ sung, em sẽ gửi cho anh trong lá thư sau. Việc dọn dẹp đã có gia tinh làm rồi, nhưng em vẫn hy vọng anh có thể để mắt một chút, vì em luôn muốn nhà cửa thật gọn gàng và ngăn nắp mà.

Tuy em biết thỉnh thoảng anh vẫn giúp em làm vài việc nhà, nhưng chưa bao giờ anh phải làm nhiều việc như thế này, phải không? Đừng lo lắng quá, mọi việc rồi sẽ ổn thôi.

Em biết anh đang nhăn nhó, nhưng … Cố lên nào anh yêu! Đừng ghen tị khi thấy em chỉ nhắc đến các con chứ, anh biết em yêu anh nhiều đến thế nào mà.

Gửi ngàn nụ hôn cho anh (và các con nữa), không cần thắc mắc, tất nhiên là anh nhận được nhiều hơn rồi.

Cho em gửi lời tạm biệt các con, và nói với chúng rằng em cũng rất yêu chúng.
Yêu anh rất nhiều.

Vợ thân yêu của anh,

Phu nhân D.Malfoy (em biết anh thích nhìn thấy cái danh hiệu này ở cuối thư mà)

Hermione Malfoy




Tái bút: Scor, Aries, Gem, thôi la hét tranh chỗ để đọc thư đi. Còn đọc gì nữa hả? Xuống ăn sang mau lên. Và nhớ rằng, nếu các con dám làm bố con vất vả thêm bằng cách bày ra những trò nghịch ngợm, thì hãy tin rằng, mẹ sẽ phạt các con rất nặng sau khi trở về đấy.


Tái bút 2: Các con xuống nhà hết rồi phải không anh, vậy còn anh, còn chần chờ gì, sao không bắt tay vào thực hiện những gì em dặn đi? À, tất cả những gì anh làm, Alta sẽ kể hết cho em, nên anh hãy cẩn thận nha. Đừng lẩm bẩm chửi rủa gì Alta, nó là con gia tinh cực kỳ tốt đấy. Yêu anh!
Anh nhớ em nhiều lắm, Hermione!
Hermione, n thn ca lòng anh,


Vậy là chúng ta đã xa nhau được một khoảng thời gian dài rồi em nhỉ? Để anh dùng máy tính của Muggle tính xem nào. Chính xác là: 1 716 810 080 604 800 đơn vị thời gian. Đừng ngạc nhiên thế em, anh xin được giải thích ngay đây: một tuần hay bảy ngày hoặc một trăm sáu mươi tám giờ, cũng như mười nghìn không trăm tám mươi phút, và tương đương với sáu trăm linh tư nghìn tám trăm giây. Tóm lại là chúng ta đã xa nhau tròn một tuần (anh xin được tính từ giờ phút anh ngủ dậy và đọc bức thư mà em để lại)

Một tuần không có em, anh thấy như thể chúng ta đã chia cắt hàng vạn năm. Anh nhớ em đến khủng khiếp, lo đến mức không lời nào tả xiết, dù rằng ngày nào chúng ta cũng nói chuyện qua lò sưởi, nhưng anh chỉ luôn muốn chạy đến và ôm em thật chặt, hôn thật sâu, bế em lên và … (đừng suy nghĩ đen tối nhá), mang em về nhà.

Em cũng nhớ anh nhiều lắm đúng không? Phải nhớ anh nhiều hơn các con đấy.

Em vẫn khỏe chứ, anh và các con vẫn khỏe. Anh nghĩ cần thông báo mặc dù chúng ta vừa nói chuyện với nhau ba tiếng trước đây.

Không biết thời tiết ở bên Pháp thế nào, em có thấy dễ chịu không? Hy vọng nó vẫn tuyệt vời như trong ký ức của anh trong chuyến du lịch của chúng ta cách đây hai năm.

Hermione xinh đẹp, người vợ hiền dịu và đảm đang của anh, chỉ khi em đã ra đi thật xa, anh mới nhận ra, em quan trọng với anh, với các con, và với ngôi nhà này đến thế nào. Anh nhớ da diết các món ăn của em, dù rằng bọn gia tinh nấu cũng không tệ, nhưng vợ của anh vẫn là tuyệt nhất. Em ăn uống có hợp khẩu vị không? Anh gửi kèm theo thư cho em một thùng bánh kẹo mà em yêu thích nhất, để nhỡ không ăn được gì thì cũng không bị đói.

Túi bánh anh gửi theo đường chuyển phát nhanh của muggle hôm qua không biết đã đến tay em chưa? Nếu em thiếu bất cứ thứ gì thì nhớ thông báo cho anh, để anh gửi sang.

Công chúa, em có biết anh rất nhớ gương mặt, nhớ nụ cười, nhớ cả tiếng quát tháo của em, vì phải thú thật dù là một Malfoy đi chăng nữa, anh cũng chẳng thể bảo được các con ngoan ngoãn như em.

Nhưng vợ yêu, em cứ yên tâm, ở nhà mọi chuyện vẫn ổn, anh thực hiện đúng những gì em đã dặn. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên anh phải đối mặt với những thách thức, thậm chí còn kinh khủng hơn đống bài tập mà chủ nhiệm nhà Gryffidor của em giao cho anh mỗi kỳ nghỉ lễ, nên không thể tránh khỏi một vài sai lầm nho nhỏ.

Không cần nhăn mặt, nhíu mày hay sốt ruột, em không cần bận tâm, cứ tập trung mà làm việc, anh sẽ lo được tất. Đảm bảo em sẽ tự hào về một người chồng, không những đẹp trai, hòa hoa, thông minh, tài năng, lịch thiệp, tao nhã và vô số các đức tính không thể liệt kê khác, mà còn vô cùng khéo léo trong việc quán xuyến việc nhà những khi vợ đi vắng. Draco Malfoy đã thề trên danh dự của… vợ mình là sẽ trở thành một đức ông chồng mẫu mực, tấm gương sang cho toàn thể đàn ông trên thế giới, và là niềm khao khát cho tất cả phụ nữ trong cõi đời này. Nhưng em hãy yên tâm, dù có rất nhiều phụ nữ vây quanh, người duy nhất anh yêu và lấy làm vợ cũng chỉ có mình em mà thôi.

Anh đã nói là anh rất nhớ em rồi phải không nhỉ? Có hay không thì anh cũng nhấn mạnh lại lần nữa là anh vô cùng yêu và nhớ em, Hermy yêu dấu.

Hình như anh cũng có nhắc đến việc anh phải đối phó với một vài thách thức-chỉ-bé-bằng-con-khủng-long khi em vắng nhà rồi đúng không? Ví dụ như là anh đã đi làm muộn năm lần trong một tuần chẳng hạn.

Em đang thắc mắc tại sao anh lại hỏi em hai điều rất ngớ ngẩn này phải không? Mỉm cười đi, vì anh rất hiểu em, nên anh sẽ giải đáp ngay, thông qua trò chơi đặc biệt anh nghĩ ra nhé.

Chúng ta chơi nào, em nhắm mắt lại đi.

Đếm một, hai, ba, và … mở mắt ra, có gì nào? Một tiếng chuông cửa phải không?

Mở cửa đi (đừng hy vọng anh đứng trước cửa nhà em, anh chỉ dùng quả cầu tiên tri để dự đoán thôi). Thôi nào, đừng xụ mặt ra chứ, mặc dù phải thừa nhận Hermione của anh khi giận dỗi trông rất đáng yêu.

Em có thấy một hộp quà vô cùng dễ thương đang được đặt trước nhà không?

Chắc em đang nhìn quanh xem anh trốn ở đâu chứ gì, tốn công vô ích đấy. Một thiên tài như anh sao có thể để em phát hiện ra chỗ nấp của mình chứ, à, mặc dù em cũng rất thông minh.

Anh cũng nhớ rằng lâu lắm, cỡ độ hai tháng rồi, em và anh chưa có thời gian riêng tư một mình nên nhân chuyến công tác của em, anh quyết định tặng em một món quà coi như sự đền bù.

Em mở quà ra đi, anh tin rằng nó sẽ khiến em vui sướng.

Quên chưa nói với em một điều, bật mí là anh đã nói với Potter cho anh nghỉ phép một thời gian ngắn để chăm sóc bản thân và các con, cho đến khi nào em về. Mặc dù cậu ta ban đầu không đồng ý, nhưng anh dọa là sẽ cho con chúng ta sang nhà ở nhờ, nên kết quả là món quà này đây. Đừng ngạc nhiên quá mức hay viết thư hỏi anh bất kỳ điều gì về món quà này (mặc dù anh không nghĩ chúng ta có nhiều thời gian để lãng phí đến thế).

Em đang thắc mắc tại sao anh không viết rằng hôn em, ôm em, hay một hành động gì thể hiện tình cảm đúng không? Đơn giản thôi, vì anh nghĩ điều đó không thật sự cần thiết nữa. Còn tại sao ư? Nếu còn đọc tới dòng này chắc em chưa mở quà, vì thế, anh nghĩ tốt nhất là không nên nói.

Anh còn rất rất nhiều điều muốn nói với em, ví dụ như là đừng làm việc quá nhiều, dành thời gian đi chơi, hay nhớ giữ gìn sức khỏe ,… Dù sao anh cũng không muốn làm tốn thời gian của em, vì anh hiểu em vô cùng quý trọng thời gian. (Anh nghĩ mình cũng hiểu em như em hiểu anh vậy)

Thôi, thư chắc cũng đủ rồi, anh dừng bút tại đây. Chúc em (cả anh) có một tuần mới vui vẻ, và anh tin chắc là sẽ như thế.

Chồng tuyệt vời và rất yêu em của em,

Draco Malfoy
Nỗi khổ của gia tinh
From: Alta - gia tinh ca ch nhân H. Malfoy vĩ đi, thái p Malfoy
To: Hermione Malfoy, Paris, Pháp



Kính gửi chủ nhân Hermione Malfoy,

Thưa chủ nhân, theo yêu cầu của Người, Alta viết bức thư này để thông báo cho Người biết mọi việc xảy ra ở nhà trong một tuần qua.

Chủ nhân vô cùng tôn kính, có lẽ Alta quá bạo gan, nhưng cầu xin Người hãy mau trở lại, vì thật sự thì ông chủ không thể quản lý được các tiểu chủ nhân nữa, và Alta chỉ có thể đứng ôm đầu bất lực nhìn ngôi biệt thự vốn vô cùng đẹp đẽ đang bị phá hủy từng giây.

Trong một tuần qua, Alta xin được liệt kê ra đây một số việc tiêu biểu nhất:

1. Ông chủ và cậu chủ Scorpius đã đi làm muộn năm ngày, từ thứ hai đến thứ sáu.

2. Cậu Leonardo đã bị dị ứng lạc ba lần vào các ngày hai, tư, sáu và vô cùng may mắn đã được phát hiện kịp thời và không có nguy hiểm gì đến tính mạng. Lỗi này do Alta đã không để mắt đến cậu khi còn bận trông chừng cô Aries đang nghịch ngợm với đũa phép

3. Cô Aquaria bị đau bụng một lần do sữa uống không hết, Alta không tìm thấy để đổ đi nên hôm sau ông chủ cho cô uống lại

4. Cậu Leonardo và cô Aquaria bị ho bảy ngày chưa khỏi, vì bị lạnh sau khi tắm xong.

Ngoài ra còn sự hỏng hóc của hầu hết các vật dụng trong nhà, vì sự đùa nghịch của cô Aries và cậu Gemini, cùng với cậu Scorpius, vì quá nhiều nên Alta không thể kể ra hết ở đây.

Alta đã cố hết sức để bảo vệ đồ đạc chủ nhân yêu thích, dọn dẹp nhà cho ngăn nắp, nhưng do quá yếu kém nên không thể cùng lúc vừa hứng bình hoa rơi, vừa đỡ bức tranh đang đổ ụp xuống, và cứu được cậu Leo đang bay lơ lửng trên cao … Dù sau đó có dùng đũa phép để trả lại mọi thứ như cũ nhưng Alta vẫn quá đáng trách khi không thể giữ mọi thứ như chủ nhân đã làm.

Chủ nhân đáng kính, Alta xin tự phạt mình khi Người trở về, vì đã phụ lòng tin, không hoàn thành trọng trách mà Người giao cho.

Nhưng đồng thời Alta cũng có một tin quan trọng cần báo cho chủ nhân, đối với Alta thì tin này thật sự là một tin mừng nhưng Alta không dám đoán ý chủ nhân. Tin quan trọng này là ông chủ đang xếp đồ để đi đâu đó, mà theo những gì Alta nghe lỏm được từ cuộc nói chuyện đêm qua của ông chủ và cậu Potter – bạn của chủ nhân, thì ông chủ xin nghỉ phép và sang thăm chủ nhân, có lẽ là sáng ngày mai sẽ đến nơi. Ông chủ đi tìm chủ nhân thì Alta sẽ có nhiều thời gian để trông chừng các tiểu chủ nhân hơn, vì không phải để ý xem ông chủ có giấu bớt sách vở hay giấy tờ của chủ nhân đi không, hay liệu ông chủ có tìm cách để giảm bớt tính năng của các đồ vật Muggle và gây ra một vài vụ hỏa hoạn nho nhỏ như hai hôm trước. Vì thời gian này Alta khá bận rộn, không để mắt được tới mấy con cú, nên không biết bức thư này sẽ đến trước hay ông chủ đến trước (nếu ông chủ dùng phép Độn thổ thì có lẽ là lúc này chủ nhân đã biết tin này rồi).

Vâng, đó tạm thời là toàn bộ những gì mà Alta có thể nhớ ra. Alta xin dừng bút tại đây, sắp tới giờ cậu Leo và cô Aquaria đi ngủ rồi, Alta phải đi ngay kẻo cậu Gemini và cô Aries sẽ trói hai tiểu chủ nhân đáng thương bé bỏng lên trần nhà để sức chịu nặng của chiếc đèn chùm như hôm qua mất.
Kính thư,

Alta – người hầu cận trung thành nhất của chủ nhân Hermione (Granger) Malfoy cao quý
Gia đình (của những con người) tuyệt vời
Gửi người mẹ tuyệt vời nhất trên đời,


Thưa mẹ, bọn con gồm

1. Con, người đang và sẽ chấp bút lá thư này, đại tiểu thư của gia tộc Malfoy danh giá, thiên tài độc nhất vô nhị, tài sắc song toàn, Thủ lĩnh Nữ sinh trẻ tuổi nhất trong lịch sử, Huynh trưởng nhà Ravenclaw: Aries Perdita Malfoy

2. Con, anh cả của lũ em lít nhít đang ngồi xung quanh, đã từng là Thủ lĩnh Nam sinh, Huynh trưởng nhà Slytherin, hiện tại đang là thần sáng trẻ tuổi xuất sắc nhất, người đàn ông quyến rũ nhất Bộ pháp thuật do các nhân viên nữ bình chọn: Scorpius Florizel Malfoy (anh Scor viết mẹ ạ, chữ con không xấu thế này đâu)

3. Con, đứa con đáng tự hào nhất của mẹ, người khiêm tốn nhất trong gia đình ta, học sinh tiêu biểu, gương mẫu, niềm kiêu hãnh của toàn thể trường Hogwart từ trước đến giờ, vô tiền khoáng hậu, Thủ Lĩnh Nam Sinh tương lai, Huynh trưởng nhà Gryffindor: Gemini Camillo Malfoy (anh Gem viết đấy, dùng mực đỏ chói cả mắt)

4. Leonardo Antigonus Malfoy, đứa đang trèo lên đầu Gem ngay lúc này và giật tóc anh ấy, đứa trẻ con nhìn mặt thì ngây thơ khù khờ nhưng sẵn sang cầm đồ chơi phi vào bất cứ người lạ nào dám lại gần nó, theo thiên tài Aries là con đây, hoàn toàn có khả năng một Truy thủ xuất sắc của Gryffindor trong tương lai (á, đau quá mẹ ơi, Leo lấy chai sữa đập vào tay con lúc con viết chữ ngây thơ khù khờ - chẳng nhẽ nó mới có sáu tuổi đã hiểu hết rồi hay sao?)

5. Aquaria Emillia Malfoy, đứa em gái dễ thương xinh xắn đang viết bậy ra áo anh Scor ngay lúc này bằng một vẻ mặt ngây thơ vô (số) tội và nụ cười độc quyền nhà Malfoy, chắc chắn 100% là sẽ trở thành một Huynh trưởng vô cùng nổi tiếng (hoặc tai tiếng chưa biết chừng) của nhà Slytherin.



Bây giờ là 8h30, tức là chúng con còn nửa tiếng để nói với mẹ rằng chúng con yêu và nhớ mẹ nhiều thế nào bởi theo lời mẹ, 9h là bố phải cho Aqua và Leo đi ngủ, mặc dù hai hôm nay trước khi con và anh Gem đi ngủ, vẫn thấy bố hát ru còn hai đứa thì chí chóe bằng thứ ngôn ngữ chỉ bọn nó mới hiểu. Năm đứa bọn con đang ngồi tại phòng con (Aries), con đang ngồi trên bàn học về viết những dòng thư này cho mẹ.



“Mẹ, mẹ mau về đi, cả tuần nay bố toàn quên đánh thức con, làm con đi làm muộn cả tuần, hơn nữa quần áo lại không được chỉnh tề cho lắm (mặc dù nữ nhân viên trong Bộ Pháp thuật có vẻ say mê hình tượng lãng tử này của con). Ở bên Pháp mẹ làm việc có vất vả không ạ? Mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, kẻo đến lúc về không có sức để dọn dẹp đống đổ nát do Aries và Gem tạo ra đâu ạ. Con dù cố gắng đến mấy nhưng cũng không thể nào quát được hai đứa, hơn nữa bố luôn bênh Aries. Dù sao thì nhà chúng ta cũng chưa sập, thực ra mới đổ có một bức tường ở căn phòng nho nhỏ ở phía Tây – ý con là thư viện chứa sách Muggle của mẹ và bọn con thì vô cùng khỏe mạnh, trừ việc chân của Aries bị gãy và Gem bị bầm mặt trong trận đánh nhau với con. À không, là trong lúc hướng dẫn em nó đấu tay đôi, con sơ ý quăng cả bàn về phía nó, may mà nó tránh kịp. Đêm nào con cũng nằm thao thức nhớ đến mẹ, và đó là lý do con không thể đi ngủ trước 12h do bận làm nhiều việc, ví dụ như chơi game và chat chit để quên đi sự trống vắng khi không có mẹ ở bên. Vì thế mẹ về nhanh nhé. Con nhớ và yêu mẹ nhiều lắm.”
Đứa con trai mơ ước của tất cả các bà mẹ trên thế giới – Scorpius Malfoy



“Mẹ ơi, con nhớ mẹ vô cùng. Nhớ tiếng gọi “thánh thót và dịu dàng” mỗi sáng, nhớ đôi mắt nâu dịu dàng và ấm áp dù vô cùng đáng sợ mỗi khi tức giận, nhớ tiếng cười vui vẻ và hiền từ dù đôi lúc kiểu cười nhếch mép độc quyền Malfoy khiến con sởn tóc gáy,… nói chung là con nhớ tất cả mọi thứ về mẹ. Bởi không có mẹ gọi dậy, con mới chỉ dậy muộn có mười lắm phút mà Aries và anh Scor đã ăn sạch thức ăn, bởi không có mẹ lườm anh Scor mỗi lần anh ấy định dùng phép thuật với con, nên con mới bị thương tích đầy mình như bây giờ, dù rằng con cũng khiến anh Scor phải nghỉ làm một ngày vì không lết nổi khỏi giường, bởi không có mẹ cười đầy nguy hiểm nên bố mới bênh Aries chằm chặp và hậu quả là nó phá hỏng mọi thứ và con phải đi dọn dẹp,… Mẹ đi công tác có nhớ bọn con nhiều không ạ? Mẹ nhớ bọn con nhiều hơn bố vào nhé, tại bố lúc nào cũng cho rằng mẹ sẽ nhớ bố hơn. Bọn con nhớ mẹ nhiều hơn bố đấy(bọn con có năm đứa, bố chỉ có một mình) vì thế nếu mua quà mẹ hãy mua quà cho bọn con to hơn bố nhé. Bọn con cũng góp tiền mua cho mẹ một thùng hoa quả và đồ uống mẹ thích nhất, gửi kèm theo đây, à, còn tặng kèm muôn vàn thương nhớ miễn phí nữa. Mẹ không biết là con nhận được bao nhiêu thư cú của nữ sinh mỗi ngày từ khi nghỉ hè đâu, nhưng con chỉ trao tặng tình cảm miễn phí cho mẹ thôi. Mọi việc ở nhà vẫn ổn (anh Scor bắt con viết thế) nhưng mẹ về nhanh nhớ. Mẹ nhớ giữ sức khỏe, ăn uống đầy đủ nữa, đừng làm việc nhiều quá, nếu có việc gì không làm được mẹ có thể gửi về để bọn con giải quyết hộ, dù sao bọn con cũng là thiên tài mà. Con yêu và nhớ mẹ nhiều lắm.”
Đứa con mẫu mực và đáng yêu nhất quả đất của mẹ. – Gemini Malfoy



Mẹ à, con là Aries đây. Mẹ cứ yên tâm làm việc thật tốt nhé, ở nhà đã con và bố rồi. Dù không ngăn cản được hai anh lao vào đấu tay đôi, con cũng quyết không xông tới phá rối đâu, à nếu mẹ tính việc đổ dầu vào lửa thì đó lại là chuyện khác. Mẹ cũng đừng nghe anh Scor và anh Gem nói rằng bố bênh con, đó là tại hai anh làm sai mà chịu không nhận thì có. Con đã xuống bếp để nấu ăn với gia tinh, anh Gem cứ đòi theo cùngvà vô cùng vướng tay vướng chân, lại còn thích chỉ đạo con theo ý anh ấy, nên con chỉ lỡ tay cho thêm nửa lọ muối ớt và nửa chai dấm vào bát súp của anh ấy thôi, có thế mà cũng làm loạn lên, lại còn giơ đũa phép lên định bắt nạt con nữa chứ. Vốn thừa hưởng dòng máu Gryffindor oai hùng của mẹ, con nào có hèn nhát đến mức không dám đấu tay đôi với anh ấy, vì thế mà mới có vài tai nạn nho nhỏ trong nhà mình thôi. Đại khái là chúng ta hỏng hóc một vài đồ dùng như cây đàn piano yêu quý của con, tủ sách vô cùng giá trị của mẹ, bộ sưu tập của bố và quần áo của Leo (thật may là em ấy không làm sao). Dù sao thì chúng ta cũng là phù thủy, nên chỉ vẩy đũa phép là mọi thứ lại trở về như ban đầu (ý con là với những đồ vật mà bọn con biết nó bị hỏng, còn nếu không thì…). Rõ ràng là anh Gem trêu con trước và anh ấy lớn hơn thì việc anh ấy phải đi dọn dẹp là đúng rồi, thế mà chỉ đợi bố quay lưng đi, anh ấy tí nữa làm cháy sém tóc con, may mà Leo đúng lúc đó đang uống nước, lại bị anh Scor vô tình huých vào bụng, phun hết nước ra ngoài và trúng vào tóc con. Bọn con đã chuẩn bị một món quà để chào mừng mẹ về nhà, nên mẹ nhanh về với bọn con nhé. Con nhớ và yêu mẹ nhiều lắm (nhiều hơn hai ông anh kia là cái chắc).”
Con gái tài giỏi, dịu dàng, xinh đẹp,… nói chung là hoàn hảo của mẹ. – Aries Malfoy



Sau đây là những lời muốn nói của Leo, con – Aries – chỉ viết hộ thôi: “A, aa, con buồn ngủ… bố bố, chị Aries… xinh đẹp… tại sao…Anh Gem… anh Scor… em Aqua… nhớ … mẹ” (nó đang chỉ từng người trong phòng, ý Leo là cả nhà nhớ mẹ rất nhiều, còn có chữ xinh đẹp và tại sao là do con bảo nó phải thêm hai từ xinh đẹp đằng sau chị Aries nên nó hỏi tại sao). “Leo nhớ mẹ nhất, yêu mẹ nhất, bố bắt nạt Leo, chị Aries treo Leo lên cao, mẹ về với Leo” (cái gì thế này, nó nói linh tinh đấy ạ, anh Gem làm đấy, không phải con. … Không, tại Aries nó hỏi con đèn chùm chịu được sức nặng bao nhiêu và chỉ về phía Leo, nên con tưởng… Con chỉ về phía Leo là tại vì Leo khóc toáng lên) Alta bế Leo đi đến cửa phòng rồi, đến giờ đi ngủ rồi ạ. Á, mẹ ơi, Leo dùng bút ném trúng vào tay con, con có nói xấu nó đâu cơ chứ. Dù sao thì, nó chắc chắn sẽ là một Truy thủ tài năng- thiên tài như con đã nói thì không thể sai được.


À, bây giờ đến lượt Aqua: “Aqua yêu chị Aries xinh đẹp, yêu anh Gem dễ thương, yêu anh Scor quyến rũ, yêu bố đẹp trai, yêu anh Leo hay giành ăn với Aqua, nhưng yêu mẹ Hermione ngọt ngào nhất nhất trên thế giới này. Mẹ mau về với Aqua nhé, các anh chị không làm gì Aqua đau, chỉ thỉnh thoảng, ngày nào … các anh chị ấy lớn, còn con bé, thế nên…” Bố bế Aqua đi ngủ rồi mẹ ạ, nhưng con xin thề, con không làm gì Aqua cả, nó đáng yêu thế cơ mà, còn anh Gem và anh Scor thì con không biết. Con cũng không biết nó học mấy từ đẹp trai, quyến rũ, dễ thương, ngọt ngào ở đâu ra, chắc tại nghe hai anh tán tỉnh con gái nhà người ta qua lò sưởi nhiều quá đây mà. Tại sao là sinh đôi mà tính tình Aqua và Leo khác nhau thế hả mẹ? Một đứa thì líu lo suốt ngày nhưng nham hiểm, một đứa mặt ngây thơ thì chuyên dùng “bạo lực”. Đúng là có dòng máu Malfoy có khác.



Mẹ thắc mắc là không thấy anh Gem và anh Scor chen vào đúng không ạ? Hai anh ấy đã bị bố lôi ra ngoài vì tội dám dùng ngôn ngữ tán tỉnh với mẹ rồi.


Thôi, thư đã dài, đêm đã khuya, chúng con xin dừng bút tại đây. Mẹ cứ yên tâm công tác nhé. Chúng con chúc mẹ luôn mạnh khỏe và mau về với bố con chúng con nhé. Chúng con yêu mẹ nhiều lắm.
Những đứa con tuyệt vời nhất trên đời của mẹ,
S.M., G.M., A.M., L.M., A.M.
Con của Hermione Malfoy và Draco Malfoy.



P.s1: Bố dám giấu bọn con để sang Pháp chơi với mẹ. – Aries Malfoy ghi theo lời Leonardo Malfoy

P.s 2: Bọn con chưa sang Pháp chơi bao giờ và giờ đang là mùa hè. – Gemini Malfoy

P.s 3: Con đã xin nghỉ làm – Scorpius Malfoy

P.s 4: Chúng con không thể trông chừng Aqua và Leo (thậm chí trông chính bọn con còn không nổi). – Aries Malfoy

P.s 5: Hẹn gặp lại bố mẹ ở Paris. Chúng con đến đây. – Aries Malfoy ghi theo lời Aquaria Malfoy

Lá thư gửi những thiên thần chưa ra đời
Chào mng các em gia nhp nhng người ni tiếng mang h Malfoy
Gửi những đứa em vừa mới và chuẩn bị ra đời của những người anh chị hoàn hảo này.
 
Tiêu chí: "Không phải những người nổi tiếng nào cũng mang họ Malfoy (đương nhiên, họ chúng ta quá đặc biệt để những kẻ nổi tiếng tầm thường có thể mang), NHƯNG , đã là người nhà MALFOY, thì ĐƯƠNG NHIÊN phải NỔI TIẾNG.
Điều tiên các em nên học khi xuất hiện trong cuộc đời này không phải là mỗi người đều đặc biệt theo cách của mình như mẹ đã nhắc nhở bố, đang nhắc nhở anh chị và chắc chắn sẽ nhắc nhở các em. Điều quan trọng nhất, đáng học nhất khi được sinh ra làm con của bố mẹ, đó chính là cái họ của các em: MALFOY.
 
Chỉ thế thôi là quá đủ. Malfoy đã nói lên tất cả. Đừng tin vào lý thuyết của mẹ, hãy nhớ rằng "mỗi người đều đặc biệt"  chỉ là cách nói khác của câu "con người đa phần là tầm thường và ảo tưởng". Nếu mỗi người đặc biệt, thì cái đặc biệt đó còn có ý nghĩa sao? Đương nhiên là không, vì thế các em hãy nhớ, trên đời chi tồn tại một số cá thể đặc biệt (nổi tiếng hoặc tai tiếng), nhưng cứ yên tâm, là con của Draco Malfoy và Hermione (Granger) Malfoy, các em được sinh ra trong ánh hào quang lấp lánh và lớn lên với sự soi mói ngắm nghía vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ của những người khác.
 
Tại sao ư?
 
Malfoy nghĩa là gì và nói lên điều gì ư?
 
Thứ nhất, Malfoy là họ của các em, dù muốn dù không các em cũng phải khắc nó vào đầu của các em (hy vọng các em xứng đáng với nó). Đồng thời, nó cũng là một trong những dòng họ cao quý bâc nhất trong thế giới phù thủy với số gia sản kết xù vẫn đang tiếp tục tăng lên chóng mặt.
 
Thứ nhì, Malfoy có nghĩa là đẹp. hãy mở to mắt mà nhìn đi hỡi những thiên thần bé bỏng, trong nhà ta làm gì có ai không đẹp trai, quyến rũ hay xinh đẹp gợi cảm kia chứ. Kể cả mẹ người ít để ý đến vẻ bề ngoài cũng khiến vô khối Muggle phải quay lại ngắm nhìn khiến cha chỉ muốn ếm bù hết bọn họ. Chị tin là nếu có gương thần của mụ phù thủy trong truyện Bạch Tuyết và bảy chú lùn mà mẹ hay kể, thì người đẹp nhất thế giới này không thể lọt tay dòng họ Malfoy (trong trường hợp lọt thật thì chúng ta ếm bùa nó, sợ gì - Gem). Vì thế các em hãy cứ vững tin là dù (ngộ nhỡ, lạy Merlin đừng cho nó thành sự thật) các em không thông minh đu nữa, vẫn sẽ có hàng dài những cái đuôi ở phía sau. Và đương nhiên, đẹp còn đi chung với phong thái tao nhã, cử chỉ lịch thiệp sau khi trải qua những bài rèn luyện cực khổ của ông bà nội nữa - mà nhiều người vẫn nhầm tưởng đó là khí chất tự thân được sinh ra. Thật ra, đó là nhờ hoàn cảnh và quan trọng không kém, rèn luyện (chứ nếu đúng thì khí chất tự nhiên của anh Gem phải là lưu manh). Sinh ra là Malfoy, trong một gia đình quý tộc, các em đã may mắn hơn nhiều người rồi , phải biết trân trọng bản thân mình, đừng ngu xuẩn nghe chưa? Nhất là đừng có tự tủ vì tình như vài cô bạn gái cũ của anh Gem.
 
Tiếp theo, Malfoy có nghĩa là thông minh. Các em sẽ sớm nghe thấy những lời xì xào rằng các em là con của một trong những phù thủy thông minh nhất lịch sử. Hãy ngẩng cao đầu tự hào, và cố mà thông minh cho bằng mẹ, hoặc ít nhất là thông minh cho bằng anh chị của em. Thực ra, các em yện tâm, dưới sự "dạy dỗ" nghiêm khắc không thua kém kỹ thuật quân đội là mấy của mẹ, các em không thể không thành thiên tài. Tin chị đi, bằng chứng là anh Gem ở trường có học gì đâu nhưng điểm lúc nào cũng cao chót vót, chị thì ngủ gật cả ngày trên lớp mà vẫn là một trong những học sinh được tuyên dương vì quá chăm chỉ khi làm hết đống bài tập cao như núi trong nữa ngày. Cứ cố mà đọc hết chỗ sách trong Thư viện nhà ta thì sẽ hiểu được mỗi ngày đến trường là một ngày hạnh phúc bởi không phải học hành gì và thoát nạn "khổ sai" của mẹ.
 
Thứ tư, Malfoy còn là khôn ngoan. Thông minh không lúc nào cũng khôn ngoan, em biết đấy, nếu không mẹ đã được phân vào Slytherin và không bị cha lừa (đừng nói với mẹ). Nhưng dưới sự dẫn dắt của những người anh chị tuyệt vời, những tấm gương sáng chói của những tròn lừa đảo, phá hoại, chơi khăm...không sớm thì muộn các em cũng sẽ bước vào con đường trải đầy hoa hồng trong lĩnh vực đâm bị thóc chọc bị gạo, ném đá giấu tay, ngậm máu phun người, đắm đò giặt mẹt...Và nếu không thành thạo những kỹ năng đó thì đừng nói đến viêc ra ngoài xã hội, ở nhà thôi em cũng nếm đủ mùi đau khổ rồi. Vì thế, hãy cố sức, mà học từ bây giờ đi. (À, anh vô cùng hoan nghên tinh thần học tập của Pescellia vì đã trưng ra khuôn mặt ngây thơ vô tội sau khi tè dầm ra người anh, nhưng anh quên mất chưa nhắc nhở em là người nhà Malfoy thù dai lắm - Scorpius)
 
Thứ năm, Malfoy có nghĩa là tiền. Tiền có chìa khóa vạn năng, có thể đè chết người, có tiền mua tiên cũng được, hoặc ít nhất, cũng mua được chị Aries của em - và chị, như em biết đấy, khả năng phép thuật cũng không thua kém tiên là mấy. Có điều, giá thành không hề rẻ, và không có khuyến mãi cho người nhà nhưng có giảm giá cho khách hàng trung thành. Tất nhiên, để chị ngồi xuống bàn đàm phán và thương thảo với em, em phải là một đối tác đáng tin cậy. Nhớ cho rõ vào hỡi những đứa em thân yêu, tiền chỉ là một công cụ để các em sỡ hữu và điều khiển, nhưng hi sinh mạng sống vì nó thì không cần thiết. Căn bản là vì nhà ta quá giàu rồi, trừ phi em đáng giá, nếu không thì chả ai cần em bán mạng là gì. Ít ra những thiên tài như anh chị đây sẽ không để em chết đói hay sống trong nghèo khổ đâu mà lo, như thế là một sự sỉ nhục cho cái tên Malfoy.
 
Thứ sáu,...
 
Là đừng để cho mẹ đọc lá thư này. Vì một người như mẹ, không thể hiểu nổi sự tinh túy trong việc trở thành người nhà Malfoy, bằng chứng là mẹ đang cố cải tạo bố và các anh chị theo hướng Granger, và có vẻ cũng có một số thành công nhất định (bằng chứng là anh chị mới chỉ liệt kê được có sáu đức tính của người nhà Malfoy).
 
Thân,
Anh chị đáng kính và đáng ngưỡng mộ của các em,
Aries, Gem và Scor.

Thứ Ba, 4 tháng 2, 2014

[My poem] Hẫng






Poet: Thảo Cami
A/N: đây chỉ là cảm xúc và thơ con ... nhái thôi nhoa.

 Hẫng.

Hè qua, thu tới
Đâu mất rồi áo dài ơi!
Hạt bụi vương trên tóc
Tiếng cười giòn tan thơ ngây
Còn đâu nữa, còn đâu?
Lục lọi trong giấc mơ
Tìm tòi trong trí nhớ
Nồng ấm trong tim
Ký ức hôm nào
Không gian mới với bao điều mới mẻ
Ngại ngùng chân bước đi trên
Xa lạ những bóng hình lan tỏa
Hụt hẫng giữa làn khói sương hồng.
14-9-2013

[My poem] Mưa






Poet: Thảo Cami

A/N: đây chỉ là cảm xúc và thơ con ... nhái thôi nhoa.

Mưa.

 Mưa rơi ngoài khung cửa
Thấm đẫm vào tim ai
Dịu dàng đấy nhưng vô cùng dữ dội
Tinh khiết đấy nhưng mang nặng u sầu
Mưa lãng mạn đưa tim lại gần nhau
Mưa mặn chát rơi trên khóe mắt
Mưa thanh lọc tâm hồn
nhẹ nhàng, dễ tan
Cùng nhấn chìm ký ức yêu thương
Gặp mưa ta nói xin chào
Đón thanh khiết rửa trôi muộn phiền.
23-9-2013
 

[Dramione l Longfic l Tự sáng tác] Quên thật không?: chap 2 (part 2)






Author: Thảo Cami
Disclaimer: Những gì từng xuất hiện trong Harry Potter là của J.K.Rowling còn lại là của tôi.
Summary: Trong ngày cuối cùng của cuộc chiến Hermione bị Voldermort giết chết. Draco tức giận khơi lại nỗi đau thầm kín của Voldemort khiến hắn hỗn loạn. Harry Potter "sống dậy" phá hủy Trường sinh linh giá cuối cùng-Nagini. Draco cõng xác Hemione điên cuông chạy đi, cuối cùng dừng lại ở trang trại Hang Sóc.
Draco lên đường tìm nguyên liệu cứu sống Hermione với sự giúp đỡ của Harry và Ron. Hermioe tỉnh lại khỏe mạnh và bình thường, cô nhớ tất cả chỉ trừ Draco Malfoy, cô hoàn toàn quên mất anh. Hằng ngày Draco lại làm quen Hermione rồi đến ngày mai cô lại quên anh. Cho đến một ngày cô vô tình phát hiện ra tình trạng của mình khi vô tình xem lại tấm hình mình chụp chung với Draco ở trại trẻ mồ côi. Cô cùng Draco đến thư viện phù thủy tìm cách hóa giải. Họ lên đường bắt đầu tìm kiếm.


A/N: vì là fic đầu tay lại không phải dân văn nên viết dở tệ (chính mình còn không muốn đọc lại) vậy, mấy bạn thông cảm nha *mắt long lanh*


 Chap 2 (cont): Trang trại Hang Sóc

Part 2
 
Trong phòng Ginny toát ra thứ ánh sáng dìu dịu hoà cùng hương thơm thanh khiết khiến Draco dễ chịu, lòng nhẹ hẳn khi ngồi ngắm Hermione. Ước gì được nghe cô ấy nói chuyện. Phải chi mình và cô ấy có một cuộc đối thoại tử tế thì hay quá.
 
Xẹt!
 
Khoang. Cái gì vừa chạy qua đầu mình thế nhỉ? Cái gì nhỉ? nào Draco nhớ lại đi, hình như nó rấ quan trọng nhưng sao lại không nhớ ra nhỉ? Bực quá.
 
"Mày làm gì vậy Mal... à Draco". Harry hỏi khi cùng Ron và Ginny buớc vào. Họ thấy Draco Malfoy ôm đầu, tay bức bức tóc, mặt nhăn nhó.
 
"Potter. Tao vừa mới nghĩ ra gì đó quan trọng lắm. Nhưng lại quên mất. Mày biết đó là gì không"
 
"À... có liên quan đến Hermione sao?". Harry đoán.
 
"Ừ, ừ... nhưng là cái gì nhỉ?", Draco vẫn khổ sở, "Tao muốn nói chuyện với cô ấy, tao..."
 
"Ôi Malfoy. Tao nghĩ mày càng ngày càng điên. Cô ấy như vậy làm sao mà nói. Có nước thần giao cách cảm thì may ra". Ron đảo mắt ngán ngẩm.
 
"Ah đúng rồi. Cảm ơn mày Weasley. Trí quan bí thuật. Chính nó", Draco mừng rỡ hét lớn vỗ vai Ron một cách thân tình.
 
"Nhưng nó là pháp thuật cao cấp. Anh... ah...anh luyện được nó ư". Ginny bất ngờ. Cô biết sức học của Malfoy không tồi nhưng không ngờ anh ta lại luyện được nó.
 
Draco ngồi xuống mép giường nắm lấy tay Hermione, cầm đũa phép lên nhưng anh khựng lại lẩm bẩm
 
"Đối với một người bình thường thì rất dễ dàng nhưng cô ấy...", anh suy nghĩ mông lung rồi vẫn quyết định thử, biết đâu được. Hít một hơi lấy tinh thần, anh nắm chặt tay Hermione rồi chạm khẽ đũa phép vào trán cô thì thầm
 
"Kết nối"
 
Một màn sương mờ đục như sữa hiện ra, Draco đưa tay ra phía trước tìm đường. Dần dần làn sương tan đi hiện ra khung cảnh vô cùng quen thuộc. Đây là Hồ Đen ở Hogwarts. Hôm nay trăng rất sáng, những ngôi sao trên bầu trời hấp háy mắt kêu gọi. Bên tảng đá phẳng có một dáng hình mỏng manh đang ngồi im lặng. Mái tóc nâu bay bay trong gió. Cô gái quay mặt lại nhìn Draco, đôi mắt ấy như sao sa lấp lánh tuyệt đẹp. Cô đứng dậy làn váy trắng trượt dần phủ kín đôi chân trần, chầm chậm tiến đến bên Draco. Cánh tay mảnh mai trắng như ngọc mịn như sứ đưa lên chạm vào mặt Draco, cô mỉm cười dịu dàng.
 
"Draco. Cuối cùng chúng ta cũng đứng bên nhau như thế này"
 
Lòng Draco dâng lên những đợt sóng cảm xúc mạnh mẽ, chúng đập ầm ầm vào bức tường tâm trí lạnh băng của anh. Gương mặt anh trở nên tức cười khi anh không biết diễn tả nó như thế nào. Quá khó. Anh giờ như đứa trẻ chập chững biết đi, bắt đầu học những cảm giác lạ, bắt đầu học cách thể hiện chúng.
 
"Anh tưởng anh đã mất em. Lúc em ngã xuống ánh sáng như không còn". Draco ghì chặt lấy dáng hình nhỏ bé đó, chỉ sợ buông lỏng tay cô sẽ biến mất
 
"Anh biết không? Khi anh ôm em ớ hầm ngục của phủ Malfoy em biết chúng ta vẫn như xưa, vẫn như cái ngày mà em huyên thuyên với anh trong thư viện. Hì... chúng ta trò chuyện mà không nhìn  nhau chỉ nhìn chằm chằm vào sách"
 
Hermione tựa đầu vào vai Draco cảm nhận không khí yên bình, mủi ngửi thấy mùi bạc hà toát ra từ anh. Draco mỉm cười nhắm mắt, mái tóc mềm như tơ của cô bay bay vươn lên má khiến anh nhột nhạt.
 
"Anh sẽ cứu em"
 
"Không. Đó là pháp thuật hắc ám. Em không cho phép". Hermione ngước đầu nhìn anh đầy nghiêm khắc, cô trông như bản sao nhỏ tuổi của Mc. Gonagall.
 
"Ôi thôi mà Granger. Em đừng cứng nhắc như vậy". Draco lắc đầu khiến những sợi tóc vàng rủ xuống vầng trán cao.
 
"Em đã chết rồi Draco. anh đừng làm trái tự nhiên như thế". Hermione kiên nhẫn khuyên lơn.
 
"Em vẫn chưa chết, anh đã giữ lại sinh tinh cầu cho em. Với lại những nguyên liệu cần thiết không tổn hại sinh mạng mà Gran... Hermione". Draco vẫn cố thuyết phục .
 
"Nhưng..."
 
Bỗng dưng Draco gập người lại đau đớn, hình bóng Hermione và chiếc Hồ Đen dần nhạt nhoà. Hiện giờ anh đang nằm lăn lộn trên sàn la thất thanh. Anh bấu chặt cánh tay trái của mình cắn chặt răng thở dốc.
 
"Draco mày/ anh bị gì vậy". Ba người Harry, Ginny, Ron củng đồng thanh.
 
Harry chạy lại xem xét cánh tay trái của Draco, nơi hình xăm tử thần thực tử phồng rộp, con rắn hình xăm ấy uốn éo điên cuồng. Thậm chí Harry nghĩ mình đã nghe tiếng rít.
 
"Mình nghĩ tên tử thần thực tử nào đó vừa chết nên Draco mới như vậy", Harry nói.
 
"Làm sao anh biết"
 
"Anh... hình như anh nghe thấy tiếng rít của con rắn hình xăm"
 
Sau vài phút đau đớn Draco đã trở lại bình thường, anh nằm dưới sàn thở dốc, mái tóc vàng bết dính lại do mồ hôi túa ra. Harry và Ron đỡ Draco về phòng. Cơn đau này làm Draco nhớ lại chuyện đó, ngày còn ở phủ Malfoy
 
*******
 
Ánh sáng xanh phát ra từ ngọn đuốc rọi vào bức tường trắng bạc phát ra thứ ánh sáng ma mị. Những con nguời mặc áo chùng đen ngồi căng thẳng trên chiếc ghế của mình, hai cánh tay đặt cứng ngắt trên chiếc bàn đen với hoa văn bạc đuợc chạm khắc tinh xảo.
 
Một người đàn ông với làn da trắng sáp, đôi mắt đỏ như máu đi lướt qua từng người một. Hắn dừng lại giữa hai chiếc ghết của cha con Malfoy. Draco thấy mạch máu mình căng như dây đàn.
 
Lucius Malfoy đứng dậy cúi đầu
 
"Thưa chúa tể, tôi chắc rằng Draco thực sự xứng đáng"
 
"Hm. Draco, lại đây". Hắn đứng giữa căn phòng vẫy tay gọi Draco. Anh đứng dậy một cách máy móc tiến lại phía hắn. Những ngón tay xương xẩu đặt lên vai anh, luồng hơi lạnh từ bàn tay thấm vào da thịt khiến chúng căng lên, mạch máu đập như điên cuồng. Anh cắn chặt răng khiến quai hàm bạnh ra ngăn cơn run rẩy. Voldemort vẫy chiếc đũa phép, một người đàn bà đầu tóc rối bù trôi ra lơ lửng trên chiếc bàn dài. Draco nhận ra đó là một giáo sư ở Hogwarts, cô ta dạy môn Muggle học.
 
"Vậy, hãy chứng minh bằng cách giết người này. Ngươi cần học cách loại bỏ cảm xúc". Hắn nói lãnh đạm, cứ như thể giết người là chuyện cỏn con như uống một tách trà vậy.
 
Draco siết chặt chiếc đũa phép trong tay đến nỗi chúng trắng bệch ra. Răng anh cắn chặt như thể chúng cần lún sâu hơn nữa.
 
"Giết chết". Xác người đàn bà rơi xuống bàn, Nagini trườn lên bàn thưởng thức bữa tối của mình. Cơ thể Draco run lên, tay và chân anh run bần bật như thể chúng không thể chống đỡ nổi nữa. Bao tử anh quặn thắt nôn nao, anh muốn nôn quá. Anh ghê tởm chính mình.
 
Voldemort cười vang, vỗ tay vô cùng hài lòng. Ánh lửa nhảy múa trên tường khiến bóng người trở nên kì dị, chúng càng muôn phần ghê rợn khi mỗi ngày anh phải xem những người bạn, những người vô tội bị đoạ đày cho đến chết. Và ànhh còn muốn phát điên hơn nữa khi thấy Bellatrix tra tấn cô, Hermione của anh, ánh sáng của đời anh
 
Anh muốn thét lên, muốn chạy đến ôm lấy cô, che chở cho cô, muốn giết tất cả bọn vô nhân tính này nhưng anh còn cha mẹ. Hắn sẽ giết họ mất. Anh là một thằng hèn nhát phải không?
 
Hầm ngục đen tối, dơ bẩn và ẩm ướt. Cô đang ở đó, trên sàn đá lạnh, mắt mở to nhìn đăm đăm lên trần nhà. Cánh tay phải buông thõng, trong ánh trăng chữ MÁU BÙN trên cánh tay cô càng kinh dị. Anh tiến đến bên cô lặng lẽ, cô nhìn anh, ánh mắt lạnh băng vô cảm. Đôi mắt đó từng nhìn anh với rất nhiều cảm xúc, tức giận, khinh bỉ, ghê tởm, thất vọng và ấm áp nhưng khi nhìn cô bây giờ anh chỉ muốn giết chính mình. Chầm chậm anh ôm cô vào lòng, ngón tay miết nhẹ lên vết thương trên cánh tay phải thì thầm
 
"Xin lỗi, Granger. Vì tất cả". Lời nói ấy rất nhỏ, dường như chỉ là một cơn gió.
 
Hermione mởto mắt, malfoy mà đi xin lỗi sao? Không, anh chỉ là Draco, Draco của cô. Chĩ có cô từng nhìn thấy con người thật của cô, yếu đuối và bất lực. Giờ đây có vẻ như còn quá sức chịu đựng của anh.
 
Hermione mệt mỏi nâng cánh tay trái lên vuốt nhẹ mái tóc vàng, cô chợt nhận ra anh rất lạnh, lạnh lắm, Draco đã không còn hơi ấm nưã, một nỗi sợ len lỏi vào tâm trí cô. Có thể nào anh là Voldemort thứ hai?
 
Draco rời Hermione ra, đôi mắt xám bạc nhìn cô, nhưng Hermione không thấy gì trong đôi mắt ấy, mơ hồ khó đoán như được phủ sương. Anh quay lưng bước đi khõi hầm ngục, đôi vai gồng lên gánh những thứ đang chờ đợi mình. Anh, kẻ được chọn không được chào đón đi lên sân khấu của mình diễn tiếp vai diễn không phù hợp.
 
Mùi bạc hà còn vươn vấn đâu đây, cô ước có nơi để anh và cô được là chính mình, có thể rủ bỏ những ghánh nặng quá sức mà họ đang ghánh. Trận chiến sắp diễn ra, rồi họ sẽ đi về đâu. Vết thương nơi cánh tay không còn đau nữa, giờ nó chỉ là vết sẹo mờ, trên cổ tay cô lấp lánh chiếc vòng bạch có từ DH, thứ cô trả lại anh hồi năm thứ ba.
 
Dưới ánh trăng chiếc vòng lấp lánh yếu ớt, thứ ánh sáng ấy mỏng manh như anh và cô hiện giờ, chỉ có thể đi thẳng trên con đường đã định không được rẻ, không có lối rẽ nào dành cho họ cả.
 
*******
 
Bãi cỏ xanh mướt với những bông bồ công anh nhí phất phơ trong gió, những cánh hoa nhỏ li ti bay lên từng đàn xoay tròn như tạm biệt, chúng xoay tròn, xoay tròn bay lên bầu trời cao xanh thẫm. Draco đưa tay ra đón lấy một cánh, cánh hoa mềm mại trắng muốt như lông vũ khẽ nhảy múa trong tay Draco rồi trở lại với trời cao.
 
Thời tiết đẹp như vầy mà đi dã ngoại thiệt là hết sẩy. Gia đình Weasley và hai vị khách cũng muốn tận hưởng không khí như vầy nên cùng tổ chức một buổi tiệc thịt nướng.
 
Vừa nướng thịt Ginny vừa hỏi
 
"Mọi chuyện đi đến đây anh đã từng lựa chọn chưa Draco, sự lựa chọn cho riêng mình ấy". Ginny trở miếng thịt trên vỉ nướng, liếc nhìn Draco nơi khoé mắt.
 
Draco hơi giật mình trước câu hỏi, anh chợt hiểu tại sao Harry Potter lại yêu cô trong hàng vạn cô gái, anh chậm rãi
 
"Hôm đó ở Hogwarts tôi đã có lựa chọn cho cuộc đời tôi, không vì ai khác"
 
"Hermione sẽ tỉnh lại, chị ấy sẽ cứu lấy linh hồn anh". Ginnny nói chắc nịch như một lời hứa.
 
Draco mỉm cười tin tưởng và thấy Ron thật may mắn khi có một cô em gái đáng yêu như vậy. Họ nhìn nhau mỉm cười nhẹ nhàng, tình bạn từ từ nảy nở trong nụ cười ấy, chân thật và thấu hiểu.
 
Harry hơi khó chịu trước sự thân thiết bất ngờ ấy. Anh phải thừa nhận (hơi có vẻ ghanh tỵ) rằng Draco rấ, ừm, rất cuốn hút và Ginny dạo này hơi quan tâm hắn. Harry không biết giữa họ là gì nhưng mối quan hệ đã không còn khó chịu như trước. Vì thế Harry nhảy vào đòi thế chỗ Ginny với lý do hơi nóng sẽ làm hỏng làn da của cô. Harry ngồi nướng thịt mà lườn lườm Draco.
 
"Gì?". Draco hơi bực bội trước cái lườm đó.
 
"..."
 
Draco nhìn Harry chăm chú rồi nhếch môi tạo thành nụ cười nửa miệng được đăng ký độc quyền.
 
 "Potter, mày đang lo sao? Cũng phải thôi, tao là một biểu tượng quyến rũ của Slytherin mà". Draco giọng khiêu khích trêu chọc.
 
Harry tức khí muốn đấm vào mặt tên Malfoy này cho bay đi nụ cười đó. "Im đi Malfoy"
 
"Haha... Mày giỏi tượng tượng quá Harry. Mặc dù Ginny rất đáng yêu nhưng không phải gu của tao. Hermione là đủ rồi". Draco cười ứa nước mắt suýt nữa làm rơi đĩa thịt.
 
Hrry nghe vậy xũng thở phào nhẹ nhõm, tuy Malfoy có xấu tính nhưng những gì hắn nói là làm được. Dù vậy Harry vẫb còn giận cái tật hay chọc ghẹo người khác, xưa giờ vẫn không bỏ.
 
Khói từ lò thịt nướng của hai chàng trai từng là kẻ thù bay lên toả ra xung quanh thơm phức, quyến rũ nhưng cái bao tử đang réo gọi của mọi người. Như thường ngày hai anh em sinh đôi luôn bày trò vui, Ginny thủ thỉ với bà Weasley, Ron và Harry bàn luận về Quiddich, Percy thì tranh luận với ông Weasley, ba người còn lại thì trò chuyện rôm rả.
 
"Hôm nay, tôi sẽ về nhà và sáng sớm mai sẽ đi tìm nguyên liệu cứu Hermione. Cảm ơn mọi người rất nhiều, trong những ngày qua đã xem tôi như một thành viên trong gia đình". Draco ngồi thẳng lưng, bẫn giọng nói lãnh đạm nhưng trong mắt anh có một tia sáng nhảy múa.
 
Mọi người nhìn nhau. Rõ ràng họ biết làm một người đã chết sống dậy là một điều không tưởng, dù có làm được thì cái giá phải trả cũng không hề rẻ. Điều đó đòi hỏi thời gian, công sức, sự chuẩn bị và một phù thuỷ cao tay ấn am hiểu về nghệ thuật hắc ám. Chưa kể đến thời hạn sinh tinh cầu tồn tại là không nhiều, cao nhất là nửa năm. Liệu từng ấy thời gian một đứa trẻ mới lớn như Draco có thể làm được? Và như Vol đã nói, chưa ai thành công và hầu hết pháp sư, phù thủy trên thế giới rất ít người biết loại pháp thuật này. Hình như còn phải có sự giúp đỡ của các sinh vật khác, những sinh vật nguy hiểm và phù thủy vùng Giới Hạn, loại phù thủy này không thể giao du được, chúng được gọi là Cơn ác mộng.
 
"Nhưng mày không thể làm việc đó một mình Draco, quá nguy hiểm và khó khăn". Ron nói trong khi đang nhai xúc xích.
 
"Ôi Ron. Mày có thể ngậm miệng không. Kinh quá". Draco lè lưỡi làm bộ muốn ói, mắt trợn ngược.
 
"Ha.. mày cũng biết đùa rồi đấy nhỉ. Nhưng Ron nói đúng, mày không thể một mình Draco", Harry cố nhịn cười khi thấy Draco trêu Ron, một người lạnh lùng mà như thế thì có một sự thay đổi đáng kể.
 
"Nhưng tao phải làm harry. Không còn nhiều thời gian nữa". Draco trông có vẻ bôn chồn, chiếc nĩa chọt chọt vào miếng xúc xích khiến nó trông như một cái phin cà phê đầy lỗ.
 
"Như mày đã nói không còn nhiều thời gian nữa nên có tao và Ron giúp sẽ nhanh hơn nhiều"
 
"Nhưng tụi bây còn..."
 
"Và tụi tao là bạn thân, Draco". Harry nói dứt khoát và giọng điệu mà cậu trưng ra thì mọi việc đã xong, không bàn cãi gì nữa.
 
Một khoảng không im lặng bao trùm giữa họ, Harry và Draco nhỉn nhau đăm đăm như thể đang trao đổi điều gì đó, Ron thì gật gù tán đồng Harry trong khi ngốn thức ăn. Mọi người thì nhìn họ. Draco chịu thua thôi không nhìn Draco nữa.
 
"Thôi được, ba chúng ta, cùng nhau". Malfoy thở dài nhấp ngụm trà.
 
"Này, xin lỗii. Hai người có quên gì không. Hermione như thành viên trong nhà chúng tôi và chúng tôi muốn giúp". Ginny đứng dậy chống hông nhìn hai chàng trai bất mãn.
 
"Không được. Tôi cần mọi người chăm sóc Hermy.  Ba chúng tôi là quá nhiều". Draco dứt khoát, đôi mắt xám bạc nhìn mọi người rồi đi ra trước khi có thêm người đòi đi nữa.
 
Mặt hồ dợn sóng lăn tăn rồi tĩnh lặng như gương phản chiếu những cánh hoa bồ công anh nhí nhảy múa, tung bay, xoay tròn. Nhìn xa cứ như những bông tuyết, những bông tuyết giữa mùa hè. Phải chăng đó là kỳ tích.
 
end part 2.
 

end chap 2.

[Dramione l Longfic l Tự sáng tác] Quên thật không?: chap 2 (part1)

Author: Thảo Cami
Disclaimer: Những gì từng xuất hiện trong Harry Potter là của J.K.Rowling còn lại là của tôi.
Summary: Trong ngày cuối cùng của cuộc chiến Hermione bị Voldermort giết chết. Draco tức giận khơi lại nỗi đau thầm kín của Voldemort khiến hắn hỗn loạn. Harry Potter "sống dậy" phá hủy Trường sinh linh giá cuối cùng-Nagini. Draco cõng xác Hemione điên cuông chạy đi, cuối cùng dừng lại ở trang trại Hang Sóc.
Draco lên đường tìm nguyên liệu cứu sống Hermione với sự giúp đỡ của Harry và Ron. Hermioe tỉnh lại khỏe mạnh và bình thường, cô nhớ tất cả chỉ trừ Draco Malfoy, cô hoàn toàn quên mất anh. Hằng ngày Draco lại làm quen Hermione rồi đến ngày mai cô lại quên anh. Cho đến một ngày cô vô tình phát hiện ra tình trạng của mình khi vô tình xem lại tấm hình mình chụp chung với Draco ở trại trẻ mồ côi. Cô cùng Draco đến thư viện phù thủy tìm cách hóa giải. Họ lên đường bắt đầu tìm kiếm.


A/N: vì là fic đầu tay lại không phải dân văn nên viết dở tệ (chính mình còn không muốn đọc lại) vậy, mấy bạn thông cảm nha *mắt long lanh*

 Chap 2: Trang trại Hang Sóc

Part 1

"Ôi trời ơi! Mọi người nhìn kìa!". Ginny Weasley kêu lên chạy ra ngoài. Rất nhanh sau đó 9 người nhà Weasley và Harry Potter chạy ra sân nhìn chằm chặp vào chàng trai trước mặt.

"Malfoy! Mày thật là điên, cô ấy đã ... chết rồi. Mày không thể bồng cổ chạy loăng ngoăng được". Ron nghẹn ngào.

"Malfoy, tao không còn nhận ra mày nữa. Mày thật là te tua". Harry sửng sốt.

Draco Malfoy giờ đây không còn quả đầu được chải bóng loáng ngay nếp, quần áo bảnh bao nữa. Thay vào đó là mái tóc rũ rượi, rối bù và bết dính. Khắp mặt, chân tay anh đều lấm lem, quần áo đầy bùn đất, nhăn nhúm. Râu mọc lúng phúng. Trông anh chẳng còn phong thái của một Malfoy chút nào. Nhưng lạ thay dù trong hình tượng đó Malfoy vẫn tỏa ra một sức hút kỳ lạ. Không hổ danh là hoàng tử Slytherin.

"Cô ấy chưa chết hẳn. Tao đang tìm nguyên liệu giúp cô ấy hồi sinh"

"Nhưng nó là pháp thuật hắc ám". Harry đi đến đỡ lấy Hermione khi trông thấy Draco có thể cho cô đo đất bất cứ lúc nào.

"Tao không quan tâm. Chỉ cần cô ấy sống". Draco lững thững bước theo Harry vào nhà. Bỗng nhiên trời đất quay cuồng, trước mắt tối sầm lại. Darco hôn lên mặt Trái Đất một lần nữa. Ginny hốt hoảng kêu lên. Hai anh em sinh đôi nhà Weasley ra sức lôi kéo Draco vào nhà. Trông tên này mỏng manh vậy mà nặng gớm, bở cả hơi tai.

 
 
"Cảm ơn anh, Jack". Ông Weasley bắt tay chào tạm biệt vị bác sĩ già trước khi ông ta độn thổ đi mất.

"Hắn có sao không bác Weasley. Draco ấy". Harry mời ông Weasley ly trà khi ông ngồi vào bàn cùng mọi

người.
"Nó chỉ kiệt sức thôi. Không ăn không uống nhiều ngày và mất máu".

"Mất máu? Tại sao?". Ron khó hiểu.

"Em nghĩ là cho chị Hermy uống. Lúc nãy em thấy trên khóe môi chỉ có vết máu". Ginny nói.

"Cái gì? Uống máu? Hermy đâu phải ma cà rồng". Ron sửng sốt ngoàm một cái bánh vào mồm.

"Đó là một cách giữ cho sinh tinh cầu còn sáng. Một cái xác còn sinh tinh cầu cần nạp một thứ bổ dưỡng để duy trì sinh khí". Ông Weasley từ tốn giải thích.

"Con nghĩ Malfoy phát điên rồi. Hermy đã... làm sao có thể chứ". Ron vẫn tiếp tục nạp đồ ăn một cách tích cực.

"Thôi đi Ron. Tởm quá. Em không hiểu sao anh vẫn tong teo vậy". Ginny gắt.

Ron nhe răng cười miệng đầy bánh. Ăn là một trong những sở thích của Ron sau Quiddich và cờ vua. Nhưng dạo này nó mới bùng phát sau cái chết của Hermione. Kì lạ là ăn bao nhiêu anh vẫn không mập nổi. Bà Weasley nghi ngờ anh nuôi lãi trong mình. Bà định cho anh uống cỏ xoắn cùng nước sên để diệt lãi. Suỵt. Đừng cho Ron biết anh ta sẽ chạy mất đấy.

Mọi người lặng lẽ nhìn nhau khẽ thở dài, những tưởng sau khi Voldemort chết mọi chuyện sẽ tốt đẹp, sẽ trở về những tháng ngày hạnh phúc ở Hogwarts, bộ ba vàng sẽ lại ở bên nhau, cùng nhau trải qua những tháng ngày tươi đẹp ở phía trước, cùng nhau ngắm nhìn màu xanh của bầu trời, hít thở không khí có hương thơm thoảng của cỏ non, cúc dại, tận hưởng làn nước mát trong lành.Nhưng, Hermione đã chết, bánh răng đã trật nhịp ra khỏi vòng quay của nó như chiếc đồng hồ dừng xoay trước bình minh.

Ngọn lửa bập bùng tí tách trong lò sưởi rồi dần dần lụi tàn chỉ còn những hòn than đỏ cố gắng xua đi đêm tối. Ngoài trời ánh trăng đột ngột xuất hiện sau làn mây, cơn gió nhẹ đưa mây tản đi chỉ còn lại một lớp mỏng che chắn vầng trăng e ấp, cơn gió ấy vô tình đứa chiếc lá khô bay vào khung cửa đến bên than hồng, hòn than tí tách reo vui rồi bừng sáng trở lại ấm áp. Cuộc đời như lụi tàn bỗng chốc được hồi sinh.

Cỏ lau cùng cúc dại hòa ca với ếch nhái, dế mèn trong bản tình ca ngọt ngào của ánh trăng và tiếng đàn du dương củ gió. Đàn bướm đêm chập chờn như khiêu vũ cùng dàn nhạc thiên nhiên tài ba. Mọi vật dường như vui mừng cho cuộc sống hồi sinh của hòn than trong lò sưởi.
 
 
Sáng. Những vết nắng ban mai vui vẻ nhảy nhót ngoài khung cửa qua kẽ lá khi gió lùa. Một tia nắng len lỏi được vào bên trong căn phòng gác mái nơi ba chàng thanh niên trẻ còn đang say giấc nồng. Tia nắng ấy vươn tới, chạm khẽ vào mi mắt đang khép chặt đầy mết mỏi.

Draco mở mắt ra. Đã từ lâu anh không được ngủ ngon như thế, bình thản như thế. Trước mặt anh bây giờ là nóc của một căn phòng bằng gỗ, những thanh gỗ in hằng dấu hiệu của thời gian. Có tiếng ngáy, sát hai tai anh. Draco bật người dậy hốt hoảng. Anh đang nằm trên giường với Harry Potter và Ron Weasley, hai kẻ thù không đội trời chung của anh vẫn đang vùi đầu trong đống chăn.

Draco quan sát một lượt căn phòng, nơi này khá nhỏ, phải nói là quá nhỏ so với quan niệm về phòng ngủ của anh. Nó còn nhỏ hơn tủ quần áo ở nhà anh một chút. Nơi đây tràn ngập màu sắc của Gryffindor, màu đỏ tía. Trên vách là những tấm poster khổ bự của các đội Quiddich nổi tiếng thế giới. Một tầm thủ đội Ái Nhĩ Lan đang bay trên cây chổi thần tươi cười vẫy tay với anh. Góc phòng là nơi anh chú ý nhất, trên cái bàn nhỏ là ảnh của gia đình Weasley đang đứng trước Kim Tự Tháp hồi họ đi du lịch ở Ai Cập. Cạnh bên có một khung hình nhỏ bằng gỗ màu nâu sẫm, nhìn vào đó khiến lòng anh thắt lại. Hermione Granger đang tươi cười với hai người bạn thân của mình, cô vẫy tay gọi ai đó. Anh chạm khẽ kên gương mặt xinh xắn của cô rồi giật phắt tay lại như bị kim châm phải. Draco nhìn gương mặt rạng ngời kia chua xót rồi bước ra ngoài.

 Phải nói nhà Weasley bên ngoài như chuồng gà còn bên trong thì y như nhánh cây. Cầu thang uốn lượn khó hiểu rồi những khúc rẽ khác lạ lên những căn gác khiến Draco hoa mắt. Vừa đi vừa mải ngắm cấu trúc căn nhà khiến anh va phải Ginny Weasley vừa bước ra. Cô nàng loạng choạng ngã về phía sau nơi bậc thang dẫn xuống nhà dưới. Theo phản xạ tự nhiên anh đưa tay kéo cô lại, Ginny đập mặt vào ngực Draco, gương mặt cô đỏ bừng luống cuống xin lỗi.

"Cô .... Granger đang ở đâu?" Draco hỏi.

"Chị ấy đang ở phòng tôi. Mà anh vẫn còn gọi chị ấy là Granger sao?". Ginny thấy lạ. Nếu Draco yêu Hermy đến mức dám chọc gan Voldemort thì tại sao vẫn gọi chị ấy bằng họ.

"Tôi quen rồi. Cô dẫn đường được không?". Draco Malfoy lạnh lùng đáp. Không phải anh không muốn gọi tên cô, mà anh buộc mình phải làm như thế, anh đã từng buộc mình phãi quên cô, buộc mình phải ghét cô. Nhưng nụ cười ấy lại làm tan chảy quyết tâm của anh. Draco tôi luyện cho mình trí óc sắt đá để bảo vệ cô khỏi Voldemort, hắn sẽ không lấy cô ra uy hiếp anh. Đồng thởi luyện môn pháp thuật cao cấp Trí quan bí thuật, nhờ vậy anh mới biết được từng ấy thứ của Voldy.

Căn phòng này cũng khá nhỏ nhưng gọn gàng và ngăn nắp. Trên bậu cửa sổ có vài chậu hoa nhỏ xinh tỏa hương thoang thoảng.Lần đầu vào phòng con gái nên Draco thấy hơi ngại, cứ tần ngần trước cửa mà ngập ngừng.

"Vào đi". Ginny ngoắc Draco lại gần giường nơi Hermione đang nằm. Cô đã được tắm rửa sạch sẽ, chải tóc gọn gàng. Mấy ngày qua theo anh quả thật làm cô thiệt thòi.

 Draco Malfoy ngồi xuống mép giường lặng lẽ nhìn cô. Đôi mắt nhắm nghiền, rất chặt, không có kẽ hở nào. Anh bỗng nhiên hoảng sợ, sợ cô cứ nhắm mắt như thế, mại mãi không bao giờ mở ra nữa. Mãi mãi anh sẽ không còn nhìn thấy đôi mắt màu hổ phách ấm áp, kiên cường nhưng cũng vô cùng yếu đuối. Anh đưa bàn tay ra muốn sờ vào mặt cô nhưng lại dừng lại lưng chừng, lỡ như anh chạm vào cô lại tan biến thì sao. Hermione Granger luôn làm anh cảm thấy yếu đuối bất lực và sợ. Một nỗi sợ mơ hồ, sợ phải mất cô. Dù rằng cô chưa bao giờ là của anh.

"Tôi nghĩ tôi cần tắm một chút". Anh nói với Ginny khi nhớ ra từ hôm đó tới giờ anh vẫn chưa tắm, một cách thật sự.

Ginny nhìn Draco thương xót. Hắn ta là Malfoy thì sao? Hắn ta giàu có thì sao chứ? Là một tử thần thực tử thì sao? Rốt cuộc vẫn là con người. Yếu đuối, đầy bất lực trước tình cảnh của mình. Bỗng dưng Ginny hiểu ra, hắn chưa bao giờ có sự lựa chọn, nếu không hắn đã không từng tồi tệ như thế.

Draco chột dã trước cái nhìn của Ginny, anh có cảm giác mình bị xuyên thấu, bị trần trụi trước cái nhìn ấy. Anh hắng giọng để tìm lại vẻ ngoài lãnh đạm và che giấu sự lo ấu trong mắt mình.

"Vậy, phòng tắm ở đâu?"

"Ờ, anh đi xuống nhà dưới rồi quẹo trái". Ginny đáp giọng có vẻ thân thiện hơn nhiều.

Khi ngang qua bếp Draco nghe mùi thơm từ thức ăn, lúc đó anh mới biết mình rất đói, bụng anh đang biểu tình dữ dội. Bà Weasley quay lại khi nghe tiếng bước chân.


"À, chào... chào bào Weasley". Draco ngập ngừng.

"Ừm, chào cậu, thức ăn sắp được rồi", bà cười hiền từ với Draco rồi quay lại với công việc của mình.
Nước từ vòi hoa sen xối vào mặt khiến anh khoan khoái, dòng nước mát như mang đi những lo âu, những căn thẳng vừa qua trôi trên thên thể rồi tuột dần xuống chỗ thoát nước. Khi đầu óc được sáng suốt hoàn toàn Draco lập kế hoạch cho chuyến đi, phải tìm những gì và phải sắp xếp một vài thứ mà mấy ngày nay anh trốn chạy. Anh phải về nhà một lần và đối mặt với những điều đang chờ đợi anh. Còn Hermione nữa, cần phải có môt thứ dưỡng chất tốt nhất để bảo quản sinh tinh cầu của cô.

Khi chiếc khăn lông dần lau sạch bọt cạo râu trên mặt Draco Malfoy thấy mình càng khác đi, như tái tạo thành con người mới, ấm áp và có tình người hơn.

Bàn ăn đã đôg đủ, mọi người đang trò chuyện rôm rả bỗng im bặt nhìn cậu trai tóc vàng đang đi tới. Bà Weasley phá tan không khí ngượng ngùng.

"Nào Mal... Draco, vào đây, ngồi đây đi".

Draco dùng bữa sáng trong im lặng ngắm nhìn những con người có mái tóc màu đỏ đùa giỡn với nhau, trò chuyện với nhau mà lòng anh dâng lên một cảm xúc kì lạ. Trước đây khi ở thái ấp mọi bữa ăn đều diễn ra trong yên lặng, Draco và ông bà Malfoy chỉ lẳng lặng dùng bữa, thi thoảng có vài câu nói nhưng không khí cứ lành lạnh khôn khan. Còn ở đây ấm và ngọt như nghững giấc mơ ngày bé anh từng mơ.

"Dra... Draco sao anh yên lặng vậy". Ginny hỏi khi thấy vẻ mặt anh trầm tư, xem ra mọi người đang cố gắng thân thiện hơn với anh. Nghe Ginny hỏi, mọi người nhìn Draco chờ câu trả lời.

"À, ờ... khi còn ở nhà tôi và cha mẹ luôn yên lặng dùng bữa, không ồn ào như ở đây. Nên... không biết nói gì".

"Vậy chú em nên làm quen đi, hoạt bát lên chứ, thanh niên gì mà ù lì". Fred nói.

"Ừ, đúng vậy. Năng nổ lên chứ". Geoger đệm vào. Draco cười gượng, chuyện gì đã thành thói quen thì đâu dễ sửa.

Mọi người vẫn trò chuyện, thi thoảng lôi Draco vào, anh chỉ bình luận vài câu rồi tiếp tục nếm cái không khí ngòn ngọt này
 
_________

continue


[Dramione l Longfic l Tự sáng tác] Quên thật không?: chap 1


 Tên fic:Quên thật không?
Author: thảocami
Pairing: dramione
Tình trạng: Not completed
Disclaimer:Những gì từng xuất hiện trong Harry Potter là của J.Rowling còn lại là của tôi

Summary: Trong ngày cuối cùng của cuộc chiến Hermione bị Voldermort giết chết. Draco tức giận khơi lại nỗi đau thầm kín của Voldemort khiến hắn hỗn loạn. Harry Potter "sống dậy" phá hủy Trường sinh linh giá cuối cùng-Nagini. Draco cõng xác Hemione điên cuông chạy đi, cuối cùng dừng lại ở trang trại Hang Sóc.
Draco lên đường tìm nguyên liệu cứu sống Hermione với sự giúp đỡ của Harry và Ron. Hermioe tỉnh lại khỏe mạnh và bình thường, cô nhớ tất cả chỉ trừ Draco Malfoy, cô hoàn toàn quên mất anh. Hằng ngày Draco lại làm quen Hermione rồi đến ngày mai cô lại quên anh. Cho đến một ngày cô vô tình phát hiện ra tình trạng của mình khi vô tình xem lại tấm hình mình chụp chung với Draco ở trại trẻ mồ côi. Cô cùng Draco đến thư viện phù thủy tìm cách hóa giải. Họ lên đường bắt đầu tìm kiếm.

A/N: vì là fic đầu tay nên mình viết dở tệ (ngay cả mình còn không muốn đọc lại) nên thông cảm nghen *mắt long lanh*

CHAP 1:Tình yêu của Voldy

"Giết chết". Một tia sáng xanh phát ra từ chiếc đũa phép trong tay Voldemort . Mái tóc nâu xù tung xỏa trên nền đất lạnh Hogwarts, đôi mắt màu hổ phách dại đi đánh mất ý thức.

"Không". Một tiếng thét vang lên xé tan bầu không khí đông cứng, một tên con trai tóc vàng lao ra từ đám Tử thần thực tử. Tay anh luống cuống đưa tới đưa lui không biết nên đặt vào đâu nơi xác chết cô gái trẻ. Đôi mắt xám mở to đầy hoang dại. Bão. Bão đang cuồn cuộn trong đôi mắt ấy, đau đớn, chết chóc

"Gr...Granger"

Vành môi khô cứng anh thốt ra một cách khó nhọc, cổ họng đắng nghét khiến những từ ngữ thốt ra từ anh vô nghĩ, rời rạc. Một quả cầu bạc lung linh bay lên từ miệng Hermione, lấp lánh yếu ớt. Chàng trai tóc vàng như bừng tỉnh, đôi mắt xám lại phủ một màn sương mơ hồ. Thật khẽ, anh lấy chiếc đũa phép táo gai của mình ra chĩa vào cái xác, thì thầm

"Phong ấn linh hồn"

Một luồn khói đen phun ra rừ cây đũa phép trùm lên xác cô gái có mái tóc nâu xù quấn lấy quả cầu bạc lấp lánh đang bay lên cao chui trở vào người cô gái.

"Ngươi định dùng phép hồi sinh sao Drakie. Ta nghĩ ngươi nên rừ bỏ đi, chưa ai làm đươc điều này cả. Đó là pháp thuật hắc ám cao cấp". Giọng Voldemort mỉa mai.

Draco Malfoy đứng dậy xoay người nhìn Voldemort chậm rãi, đôi mắt xám nhìn xoáy vào đôi mắt đỏ như máu.

"Ngươi không thành công không có nghĩa là ta thất bại, Tom Riddle". Giọng anh sắc và lạnh. Voldemort hơi rùng mình trước tên cúng cơm của mình, hắn tức giận quát

"Im đi Malfoy, ngươi không được gọi ta bằng cái tên đó". Đôi mắt đỏ ngầu long lên sòng sọc đầy đe dọa.

"Đáng lẽ ra ngươi cũng đã có một hạnh phúc như bao người khác, đáng lẽ ra người đó không phải chết, nếu ngươi lựa chọn tình yêu thay cho quyền lực"

"Ngươi...làm sao"

"Rene Lagger yêu ngươi, mà ngươi đã làm gì cho người phụ nữ đó.... Tại sao ngươi ghét phù thủy gốc Muggle, Tom? Phải chăng Lagger là 1 người trong số đó?"

Gương mặt trắng sáp Voldemort nhăn nhúm đau khổ, tiếng canh cách vang lên từ các khớp xương của hắn, hắn đang cố khóc ư? Thật không dễ dàng, đôi mắt đỏ mở to nhìn xa xăm.

********

"Anh có thể từ bỏ không Tom?". Người phụ nữ có mái tóc màu vàng nâu hỏi tuyệt vọng.

"Em sẽ theo anh chứ". Tom Riddle trả lời vẫn không xoay người lại.

"Anh sẽ được gì khi anh làm điều này hả Tom". Nước mắt ứa ra từ đôi mắt xanh.

"Quyền lực, sự phục tùng, độc tôn. Chẳng phải rất tuyệt sao?". Hắn nhếch môi.

"Không! Nó sẽ giết chết anh, giết chết tình yêu của chúng ta!"

"Em đừng ngốc vậy chứ Rene. Chúng ta vẫn bên nhau, cùng thống trị thế giới, anh sẽ bảo vệ nó".

"Vậy thì em sẽ giết anh". Rene Lagger giọng cương quyết. Nói xong cô tuyệt vọng chạy đi, bỏ rơi đằng sau mối tình còn dang dở.

********

"Ngươi còn nhớ chứ Tom, cái chết của Rene ấy". Draco Malfoy tiếp tục nói bằng giọng khiêu khích.

Voldemort rùng mình, bàn tay hắn rung rung, tâm trí đã trở về 30 năm trước. "Cô ấy... cô ấy...". Hắn thì thầm, chẳng ai nghe thấy, ấy vậy mà Draco hiểu, anh nhếch mép.

********

"Anh sẽ dừng lại?" Đôi mắt xanh nhìn xa xăm.

"Không". Tom Riddle lãnh đạm nói.

Cô vung đũa phép lên chĩa vào chàng trai có mái tóc nâu sáng đứng trước mặt mình. Ngay lập tức, Tom Riddle cũng vung một lời nguyền vào cô. Nhưng, Rene Lagger lại buông lơi cây đũa phép, môi cô nở nụ cười buồn. Cô ngã xuống bên gốc thông già, cố tìm lại ý thức nhìn vào Tom, thì thầm

"Hãy dừng...dừng lại vì...em". Cô đứt quãng.

"Tại sao... Rene". Tom Riddle bần thần ôm người yêu vào lòng, siết chặt, anh mắt thảng thốt.

"Em không...không muốn nhìn thấy anh như...như vậy. Em...sẽ... giữ những hình ảnh tuyệt đẹp về... anh... Không... phá... hủy...". Giọng cô tan đi trong những tiếng thét.

Tom Riddle hay đúng hơn vào thời điểm này là Voldemort không những không dừng lại vì Rene Lagger mà còn điên cuồng tàn sát mất hết tính người. Trước đây hắn chỉ thoã mãn nhu cầu của thộc hạ thì giờ đây hắn lại đang thõa mãn chính mình. Mỗi lần tiếng thét của một nạn nhân xấu số vang lên, hắm lại như nghe thấy giọng nói của Rene. Hắn nghiện giết người.

********

"Ngươi. Chính ngươi đã giết Rene. Là ngươi" Draco Malfoy giọng cáo buộc chỉ thẳng vào Voldemort.

Voldemort loạng choạng về phía sau, hắn hổn hểnh "Rene...Rene...".

Lúc đó Harry Potter "sống lại", thật nhanh phóng lời nguyền vào Nagini, Voldemort bắt đầu cháy loang lổ như một tờ giấy. Sau rốt hắn vẫn trở về vớ tình yêu của mình, trở về với Rene Lagger.

Mọi người chưa hết bàng hoàng với những gì vừa xảy ra. Trong một thoáng Voldemort đã là con người, thật sự. Hắn đã chết, Harry Potter vẫn sống. Mọi việc kết thúc.

"Có ai thấy Hermioe và Malfoy ở đâu không?". Ron Weasley hốt hoảng hỏi khi đã hết sốc. Mọi người nhìn quanh. Họ đã biến mất không một dấu vết. Hermione đã chết, một cô gái trẻ đã chết khi vẫn còn xanh. Đau buồn, những người bạn của cô, những ngưởi từng vào sinh ra tử với cô khóc, tiếc cho một đời người ngắn ngủi.

Bọn Tử thần thực tử bị tóm gọn rất nhanh sau đó số phận chúng giờ đây sẽ như ông chủ của mỉnh. Không chúng sẽ tồi tệ hơn nhiều, chúng sẽ mãn đời ở Azkaban hoặc tử hình bằng nụ hôn giám ngục.

Hogwarts giờ đây hoang tàn, đổ nát. Sinh vật xơ xác, con người cũng xác xơ. Trên cây cầu đá, Harry Potter cầm trong tay cây đũa phép cơm nguội của Dumbledore ngắm nhìn

"Bồ sẽ làm gì với nó Harry. Bây giờ chỉ có bồ mới xứng đáng với nó". Ron nói.

"Không. Nó quá nguy hiểm. Mọi người giết nhau vì nó, rồi tai họa sẽ lại kéo tới". Cây đũa phép xoay tròn trong tay Harry. "Mà dù mình có dùng nó, nó cũng không nghe lời mình hoàn toàn".

"Là sao?"

"Malfoy đã tước nó từ tay cụ Dumbledore ở Tháp Thiên Văn nên giờ nó chỉ nghe lời hắn"

"Sao? Vậy bồ..."

"Mình sẽ phá hủy nó để trừ hậu hoạng"

Nói rồi Harry bẻ đôi cây đũa, vứt nó xuống vực. Hai người nhìn xa xăm về phía chân trời. Mặt trời đỏ chót đang từ từ bò xuống núi, phủ lên mọi vật một màu cam ngọt ngào.

"Hermione. Bây giờ bồ ở đâu...."
Chạy. Draco Malfoy cõng xác Hermione trên lưng, anh chạy điên cuồng, không địnhh hướng. Băng qua băng tuyết lạnh giá, sa mạc nóng bức, vùng đất khô cằn, rằng hoang hiểm độc. Chạy. Chạy ngày chạy đêm, anh không biết mình đang thay đổi điều gì anh chỉ dừng lại khi cho Hermione uống máu của mình. Cô cần uống gì đó để bảo vệ sinh khí, anh sẽ không để quả cầu bạc của cô lụi tàn. Anh phải tìm ra đầy đủ nguyên liệu. Chạy. Anh chạy đến đồng cỏ thảo nguyên mênh mông. Kiệt sức. Anh cùng xác Hermione sống xoài ra đất, nằm úp mặt trên nền cỏ ướt thở hổn hểnh. Cú ngã đó đã làm anh tỉnh ra, anh không thể mất trí như thế được, Hermione cần một nơi vững chắc, nơi sinh tinh cầu của cô được bảo vệ và chăm sóc. Theo anh, cơ hội nó lụi tàn là cao hơn bao giờ hết.

Về phủ Malfoy sao? Không. Nơi đó không có sức sống lạnh lẽo âm u với lại ở đó cũng không ai có thể chăm sóc cho cô. Gia đình cô ư? Cũng không. Hermione đã tẩy não họ, họ không còn nhớ cô lài ai. Chắc họ sẽ gọi nhà thương điên khi bỗng dưng một gã dở hơi bồng xác một cô gái đến và bảo "Vâng, đây là con gái ông bà, cô ấy đã chết và tôi đang cứu cô ấy". Vậy nơi nào đây... Không. Thật điên rồ. Nhưng có lẽ nơi đó là thích hợp nhất. Mình sẽ an tâm đi tìm nguyên liệu.

Trang trại Hang Sóc. Một ngôi nhà nhỏ về bề ngang to về bề cao, những căn gác cứ vô tư nhô ra ngoài mất trật tự. Draco nhăn nhó khi trông nó giống...một cái chuồng gà. Nhưng sao nó lại ấm áp đến thế kia, hạnh phúc đến thế kia. Căn nhà như bừng sáng trong đêm đen. Suốt cuộc đời anh chưa từng, chưa bao giờ trải qua cảm giác này, hơi ấm đó tạo cho anh sự an tâm, vững bước đi vào.

end chap 1
Author: thảo cami
Disclaimer: Những gì từng xuất hiện trong Harry Potter là của J.Rowling còn lại là của tôi.


Bài viết: Quên thật không? (dramione) l tự sáng tác: chap 1

Nguồn Zing Blog